Sao không nắm tay anh?

tranthidieuhuyen - sao khong nam tay anh 1

Có lần anh từng hỏi
Sao không nắm tay anh?
Em bật cười khanh khách
Nắm tay … để làm gì?”  :p

Anh lặng im nhìn em
Rồi lắc đầu ngao ngán
Chẳng bao giờ nghiêm túc
Cho anh câu trả lời. 

Em cũng đâu có biết
Nên đáp lại thế nào
Ai bảo anh cứ hỏi
Để làm khó nhau chi 

***
Tháng ngày cứ dần trôi
Anh mãi hoài nhẫn nại
Yên lòng em, anh nói
Bao lâu anh vẫn chờ” 🙂

Ấy đừng thế, anh ơi
Ngày mai còn dài lắm,
Biết đâu em chẳng phải
Người để vừa tay anh?” ^^

Em vẫn còn ham vui
Chưa biết lo nghĩ nhiều
Chi bằng anh hãy cứ
Để “tùy duyên”, hén anh! 

TP.HCM, 20.10.2013

Ở một nơi nào đó

Ở một nơi nào đó

Trong quá khứ – tưởng chừng rất xa xôi…

xa xam

 

Tôi nhớ những con người

Tôi nhớ những con đường

Tôi nhớ những cơn gió

Tôi nhớ những cơn mưa

Tôi nhớ tiếng cười vui

Tôi nhớ cái ôm đầy

Tôi nhớ những lần xa

Tôi nhớ nụ hôn gần

Tôi nhớ những khi buồn

Tôi nhớ những hò hẹn

Tôi nhớ lời thề nguyện

Tôi nhớ bạn bè mình

Tôi nhớ những nông nỗi

Tôi nhớ những nhiệt tình

Tôi nhớ – rất nhiều nhớ.

Thơ lẩn thẩn… cho ngày xưa :P

Tự nhiên dở chứng mơ mộng đột xuất, xuất khẩu thành cái bài gì gì đó không biết có thể gọi là thơ không ^^

——————————————-

Ta gặp nhau, một chiều hè gió lộng

Ly phê đen thấm đượm câu chuyện dài

Anh hài hước buông lơi lời đùa nhẹ

Nắng kia rơi hay má em ửng hồng.

 

Em không biết và anh cũng chẳng hay

Thời gian trôi đua nhanh thêm gấp gáp

Câu chuyện kia còn bỏ rơi hờ hững

Ở góc đó, nơi cà phê ta ngồi.

 

Hai con đường chia tay từ lối rẽ

Anh miệt mài chinh phục những đam mê

Em ở lại ngắm nhìn anh cất bước

Lặng lẽ quay, bước tiếp con đường mình.

 

Ngày tháng trôi giờ đã là ký ức

Ta mãi đi từ những ngày hôm qua

Một mai này liệu có còn trở lại

Nơi xưa kia ta đã bước cùng người?

13.08.2011

Thơ lẩn thẩn :)

Dưới đây được tính là văn xuôi cắt chữ, xét về vần điệu không được xem là thơ! ^^

———————–

Người đến, người đi, người ở lại

Đến đến, đi đi – vô thường tình

Gặp gỡ, tái ngộ, chia ly đó

Ý trời, lòng người – khó tính toan…

 

Tương phùng đây, chút tình nghĩa xưa

Giờ bạn, bè – âu là cái số

Vô, hữu duyên lòng người khó nắm

Có chăng tương ngộ phút giây này…

 

Những người xa lạ, thoắt thành quen

Một tiếng cười, câu chào hóa bạn

Trao nhau một thời tản mạn nhớ

Để khắc ghi, để quên, để cười…

 

Có nghĩa gì đâu, lời hẹn hò

Bay nhảy những suy nghĩ mông lung

Gửi trong gió trái tim ngờ vực

Là ta, là người hay hư vô?

 

Con đường trải ôm nắng, ta đi

Hàng cây reo đón gió, người về

Bồi hồi, những thổn thức đâu đó

Hóa nguồn cơn chảy mãi trong lòng.

 

Người tặng ta tấm lòng chân thực

Ta gửi người lời chúc an bình.

Mỗi khoảnh khắc đâu đây đã có

Bỗng trở thành kỷ niệm phút giây.

 

Ta viết, cho người và cho ta

Cho cả những người ta mới biết

Cho cả những người ta chờ đợi

Dù chẳng biết mây có theo gió về?

 

Sẽ có lúc trở thành quá khứ

Những điều ta ấp ủ hôm nay

Nhưng ai biết ngày mai liệu có

Ta và người chung bước cùng nhau?

 

Ta chờ, mong, ngóng, đợi, mơ ước

Về con đường và những hàng cây

Nơi đó, nhìn về xa tít tắp

Một hiện thực vốn chỉ trong mơ…

—————

Hẹn tái ngộ, những người đã biết, đang biết! ^_6

13.12.2011