Muốn nói với Anh …

Muốn nói với Anh: Em thật hạnh phúc khi quen biết và được làm người bạn tốt, người bạn thân với Anh

Muốn nói với Anh: Em đôi khi thật xấu tính, thật ích kỷ nhưng không vì thế mà Anh ghét và thôi không quan tâm Em nữa. Em cám ơn vì điều đó.

Muốn nói với Anh: Em trân trọng những tình cảm mà Anh đã dành cho em. Dù mối quan hệ của Anh và Em chỉ dừng lại ở tình bạn nhưng Em biết, mối quan hệ tốt đẹp của Anh và Em vẫn luôn còn mãi.

Muốn nói với Anh: Dù chẳng bao giờ Em có thể trở thành như người Anh mong muốn nhưng Em chỉ muốn Anh biết một điều nhỏ bé rằng: khi Anh cần một ai đó để sẻ chia và “nhiều chuyện” thì vẫn luôn còn một người Em bé nhỏ này nhé!

Muốn nói với Anh: Em đã có một người quan trọng trong tim, nhưng chắc chắn một điều, trong lòng Em vẫn luôn có một ngăn thật trang trọng dành cho Anh với một ý nghĩa riêng thiêng liêng. Có thể Anh sẽ cho rằng Em hơi tham lam nhưng đối với Em, những gì tốt đẹp sẽ sống mãi như những điều trong trẻo góp phần vào dòng suối mát làm dịu lạnh tâm hồn Em những ngày căng thẳng và mệt mỏi.

Muốn nói với Anh: Em chỉ có một người bạn đời duy nhất, một tình yêu duy nhất, nhưng chắc chắn, những người bạn tốt, bạn thân như Anh cũng là một nguồn tình cảm lớn lao khiến Em luôn tự hào và hãnh diện.

Muốn nói với Anh: Dù Anh là ai đi chăng nữa, Em luôn cầu mong những điều bình an, hạnh phúc và may mắn đến với Anh! Em tin, Anh sẽ tìm thấy một nửa thật sự của mình và luôn luôn vui vẻ, cười tươi bên những gì Anh đã chọn!

Muốn nói với Anh: Sống tốt và thành công Anh nhé! Cố lên Anh, mọi khó khăn, buồn chán và thử thách rồi cũng sẽ qua. Ánh sáng đang ẩn hiện cuối đường hầm để chờ Anh đó!

Dành tới Anh những tình cảm tốt đẹp nhất của một người bạn, một người em – cô bé hay làm nũng và vô cùng trẻ con, nhí nhảnh!

15.3.2008

1 ngày…

1 ngày… bạn có thể nếm trải nhiều áp lực khác nhau: học tập, công tác, bạn bè, gia đình và nhiều hơn thế.

1 ngày… bạn có thể đi rất nhiều, nói thật nhiều, gặp nhiều người. Tất cả như một thói quen và bạn ngầm chấp nhận nó như một phần tất yếu trong cuộc sống của bạn.

1 ngày… bạn có thể gặp nhiều điều khiến bạn phải suy nghĩ, có thể gặp những người mà bạn không thích lắm hay nghe nhắc đến một vài điều gì đó khiến bạn thấy dị ứng… dù biết rằng chẳng thích chút nào, dù biết rằng cứ phải gượng cười mà chấp nhận nó, dù biết rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng như ý ta được, nhưng bạn luôn ước “giá như đừng biết/ đừng gặp/ đừng nghe …”

1 ngày… bạn nhận ra mình nhỏ bé trứơc một núi đồ sộ những vệc cần làm, trước những mối quan hệ chằng chịt, trước những điều mà bạn mơ ước và đang cố gắng… một khoảnh khắc nào đó, bạn cảm thấy nản lòng và mệt mỏi. Bạn muốn nghỉ ngơi và buông tay…

1 ngày… bạn cảm thấy mình xấu xa và ích kỷ khi muốn giữ khư khư một cái gì đó cho chính mình. Bạn chống đối xung quanh, bạn bỏ mặc tất cả, bạn tìm về khoảng lặng yên ổn của chính mình để cảm thấy mình được là chính mình, sống thật với những tình cảm và suy nghĩ của chính mình. Nói ra những điều bạn nghĩ, những đều bạn không thích, có thể bạn sẽ mất tất cả nhưng bạn biết rằng tâm hồn mình thoải mải!

1 ngày… bạn cảm thấy rất buồn vì một ai đó bạn rất tin tưởng hình như không hiểu bạn. Không giận cũng chẳng hờn tủi gì, bạn biết mình chỉ buồn và đơn giản vậy thôi, không trách cứ một điều gì, không trách cứ ai cả bởi bạn biết mình đã hết mình cho những thứ hữu hình và vô hình mà bạn đã chấp nhận dấn thân vào đó.

1 ngày… không quá dài cũng không quá ngắn cho một cái gì đó bạn cần suy nghĩ. Những suy nghĩ tích cực và tiêu cực đan xen nhau, đôi khi choảng nhau ì xèo nhưng chắc chắn bạn sẽ có được quyết định cho chính mình. Bạn không thuộc típ người theo chủ nghĩa bi quan cũng không phải là lạc quan thái quá nhưng hơn ai hết, bạn biết ai và cái gì mới là quan trọng đối với bạn lúc này.

1 ngày… bạn hiểu được rằng quên một cái gì đó không phải là chuyện dễ, thôi nghĩ về cái gì đó cũng không dễ dàng chút nào. Một cái gì đó đeo bám và bắt buộc bạn không được làm lơ trước cảm xúc, cảm giác cũng như cảm nhận của mình. Bạn hiểu rằng một cái gì đó đến thời điểm này vẫn luôn có một ý nghĩa và vị trí quan trọng thật sự với bạn.

1 ngày… quá dài và quá ngắn. Bạn vừa muốn thời gian trôi nhanh đi, vừa muốn mọi thứ chạy chậm lại. Bạn tận hưởng cuộc sống theo hai thái độ: nhàn nhã, rảnh rỗi và tất bật, bận rộn theo cách riêng của mình. Bạn yêu những điều trái ngược đó!

365 ngày, bạn sẽ luôn có “1 ngày… “, cuộc sống của bạn dù muốn dù không cũng không tránh được “1 ngày…” nhưng chắc chắn một điều là “1 ngày…” mưa rồi cũng sẽ có “1 ngày…” nắng; “1 ngày…” buồn thật nhiều và rồi sẽ là “1 ngày…” vui thật nhiều. Bạn sống cùng nó với một nụ cười nho nhỏ trên môi. Bạn hiểu rằng đó là cuộc sống và dù có gì đi nữa bạn sẽ luôn yêu và quý nó!

Ôm + hôn tất cả những gì liên quan đến “1 ngày…”! ^_6

05.03.2008

Giới hạn …

Có những cái tưởng chừng như rất dễ vượt qua, nhưng xảy ra mới biết cái gì cũng có giới hạn, muốn vượt qua giới hạn quả thật không phải là một điều dễ.

Có những việc ta vô tình ta làm mà không hay đã làm một ai đó buồn hay cảm thấy tổn thương. Có thể do ta vô tâm nhưng dù sự vô tâm đó có to đến cỡ nào thì trái tim người tiếp nhận sự vô tâm đó cũng nhỏ bé lắm. Dù người có vĩ đại đến đâu thì điều ta cần hiểu là luôn có một giới hạn tồn tại trong lòng mỗi người. Giới hạn đó cho ta có mặt trong lòng họ nhưng cũng có thể bị out ra lúc nào không hay.

Có những giới hạn mà ta vẫn thường gọi là ranh giới. Nếu bạn đang đứng xa ranh giới, bạn sẽ không phải sợ hãi nhiều việc lấn sân qua nhà đội bạn, nhưng khi đã liền kề hay đứng trên vạch ngăn cách việc bạn sẽ thuận lợi qua sân bạn hay sẽ phải lùi về sân nhà sẽ còn phụ thuộc vào hành động của bạn và đối phương dữ lắm.

Giữa cái có và cái không đôi khi cũng là giới hạn mong manh lắm. Hôm qua là có nhưng có thể chỉ trong khoảnh khắc mọi thứ đã trở về con số 0. Một phút vô tình hay do quá tự tin, ta có thể đánh mất nhiều thứ hơn so với những gì đã cố gắng tạo dựng được. Ta hững hờ, ta ngẩn ngơ và rồi ta buồn mà chẳng hiểu vì sao?

Một ngày lăn tăn trong đầu mối bận tâm, một tối đi dạo cùng bạn thân mà lòng chẳng thoải mái, một giấc ngủ không trọn vẹn… Cơn đau từ lâu đã biến mất tự nhiên trong một lúc trở về quặn thắt (lần đầu tiên gặp nó cũng đã gần nửa năm rồi – gắn với một kỷ niệm không vui cho lắm). Khó chịu và mệt mỏi, ta cố gắng vượt qua ranh giới của nỗi buồn mà tìm đến miền đất của những niềm vui. Còn nhiều giới hạn khác mà ta còn phải cố gắng nhiều nữa để đạt tới và vượt qua. Cứ mỉm cười mà bước tiếp thôi! ^^

Ta vẫn là ta, giang hồ và đầy rẫy bụi trần. Thoắt đến rồi thoắt đi, ta long nhong và lang thang từ nơi này qua nơi khác. Đi tìm sự bình yên…! ^^

P/S: Bài này được viết trong lúc tinh thần có nhiều cái lộn xộn, viết đơn thuần là để mấy cái linh tinh đâu đó trong đầu tuôn ra bớt cho đỡ khìn mà thôi! Mọi thứ vẫn ổn, mọi người ai đọc không hiểu đừng mất công lo lắng nha! ^^ Smile always!

18.02.2008

Cuối năm

Vậy là Tết sắp sửa đến thật sự rồi… Chỉ một ngày nữa thôi…

Mấy ngày cuối năm, dọn dẹp và những thứ linh tinh… tất cả như cuốn con người ta vào những những thời khắc bận rộn. Thời gian như nhanh hơn. Một năm với những bon chen đâu đó ngoài đường ngoài ngõ giờ trở nên bình yên và ấm áp với gia đình trong những ngày xuân giá rét!

Một điều lạ lẫm là năm nay đón Tết không còn cảm giác vội vã như năm ngoái. Đón nhận mọi thứ với một trạng thái bình thản như đã có sự chuẩn bị từ trước. Làm mọi việc với một sự thư thả đến lạ, hoàn thành từng thứ một, từng bước một không luống cuống, không phải vắt chân lên cổ mà chạy như mọi năm. Từng ngày trôi qua trong thanh thản, nhẹ nhàng và cảm giác luyến tiếc vì ngày hôm qua chưa làm được việc này, việc nọ được giảm thiểu một cách đáng kể đến ngạc nhiên!

Lật lại những bức ảnh, những bài kiểm tra, những trang lưu bút của ngày xưa khi dọn phòng… một cái gì đó chợt sống lại, lung linh và rất thật như mới diễn ra đâu đây. Nhìn nhận mọi điều một cách nhẹ nhàng. Quá xa để nghĩ về những điều sẽ xảy ra ở tương lai nhưng mình đã có thể nhìn nhận và đối diện với những con người của quá khứ với một cảm giác dễ chịu hơn. Mình đã tha thứ được, đã cảm thông và đối diện được… Hình như một cái gì đó thiêng liêng hơn đã hàn gắn lại mọi khoảng cách. TÌNH BẠN thật sự là một điều vô cùng đáng quý của một đời người…

Một năm đã qua với thật nhiều đổi thay xảy ra: xung quanh mình, bản thân mình…Một năm đáng để tự hào vì đã sống có ích hơn, làm được nhiều hơn và học được nhiều hơn. Mình không dám khẳng định rằng mình đã chín chắn nhưng một điều khá rõ ràng là đã “già” hơn mình của 365 ngày trước thật nhiều, biết yêu thương và sống vì người khác cũng như vì mình nhiều hơn!

QUÊN và NHỚ của ngày hôm nay cũng đã khác ngày hôm qua thật nhiều. Không sống trong những cảm xúc vu vơ, không có những nỗi niềm chợt đến chợt đi… mọi thứ trở nên rõ ràng hơn. Mình học được quên điều gì và nhớ điều gì là cần thiết với bản thân. Có thể sự quên hay nhớ đó là chưa hoàn toàn tuyệt đối nhưng với mình bước dạo đầu để đón năm mới như vậy đã là khá ổn. Cố gắng nhiều hơn để sống thật với chính mình và tình cảm của bản thân…

30 Tết rồi… ngày cuối cùng của năm con Heo để tạm biệt những niềm vui, nỗi buồn, nụ cười và nước mắt cũng như những biến cố đã xảy đến trong năm qua… Hoàn tất nốt những điều chưa hoàn thành, nói những điều chưa nói và bon chen làm thêm những thứ vẫn còn muốn xong trong năm nay… Sau hôm nay, cho tất cả vào quá khứ, khoá lại, thỉnh thoảng nhớ về như một ký ức đẹp dù đó là kỷ niệm buồn hay vui…

Năm mới là một bài toán với những ẩn số chưa thể biến đến. Đón nhận tất cả với một thái độ lạc quan của tuổi 21… Cố lên!… Sống hết mình cho ngày cuối cùng của năm cũ nào! ^^

05.02.2008