À í a…

À í a…

Nắng chơi trò trốn tìm sau những đám mây trưa cuối tuần. Ánh sáng ngoài ban công thoáng xuống rồi thoáng lên theo trò chơi của nắng. Từng tích tắc trôi qua, nhịp sáng, nhịp sống cũng lặng lẽ đổi thay như thế…

Mọi điều đến rồi đi thoáng nhẹ như hơi thở. Hít vào để tiếp nhận và thở ra để buông bỏ. Có những điều tưởng chừng như đã giữ chặt trong lòng bàn tay, thoáng chốc mới nhận ra mình đang nắm lấy hư vô. Có những điều tưởng chừng như chỉ là thứ vật chất nhỏ nhoi có thể cân đo đong đếm té ra đã trở thành một thứ sức mạnh tinh thần hồi nào không hay.

Có người gọi những điều đã qua là quá khứ, có người xem nó là ký ức, kỷ niệm hoặc trải nghiệm, nhưng dù tồn tại dưới hình thức nào, nó còn được nhớ nghĩa là nó còn tồn tại trong tâm trí và trái tim. Thế mới biết cuộc sống có nhiều điều rất ngộ, càng cố nhớ thì phải dùng hết cách này đến cách khác từ thô sơ đến hiện đại để ghi chú, nhắc nhở bằng không sợ rằng khi nào đó ta sẽ quên đi mất. Càng cố quên thì chẳng cần dùng đến bất cứ thiết bị lưu trữ nào vẫn cứ khư khư tồn tại như đã đóng cọc vào tâm khảm, để khi trái nắng trở trời, khi đêm xuống ngày lên, khi có cảm giác một mình giữa bao la rộng lớn, cái điều cố quên ấy lại trỗi dậy mạnh mẽ như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

Đừng trách người đa đoan bởi họ quan tâm đến quá nhiều điều, quá nhiều người mà đôi khi quên mất cả bản thân. Đừng trách người nặng tình bởi một khi họ đã xem là “tình” (tình bạn, tình yêu, tình người) họ sẽ khắc sâu mãi không thôi. Đừng trách người lạnh lẽo bởi khi họ cố tỏ ra lạnh lùng cũng là lúc họ đang cô đơn, đang quan tâm và muốn được quan tâm lắm, đang đấu tranh tư tưởng dữ dội giữa việc bộc lộ cảm xúc thật của mình hay nên dửng dưng để không khiến ai phải bận tâm vì họ.

Chuyện ngày hôm qua với người đa đoan, nặng tình và lạnh lùng là cả một hành trình, ở đó họ từng có vui – buồn, có nụ cười – nước mắt, có yêu, có giận, có hy vọng và đâu đó cũng là những điều không như ý. Hành trình đó nếu có cho cả một gia tài để đổi lại họ cũng chưa chắc muốn, bởi hơn ai hết họ hiểu quá khứ đó đã trở thành một phần cuộc sống mà nếu cắt bỏ nó đi đời sống của họ bỗng trở nên đứt đoạn, họ sẽ thiếu mất đi giai đoạn họ được thổn thức, được rèn giũa để trưởng thành. Không có quá khứ không có họ ở hiện tại cũng như nếu không có hiện tại thì sẽ chẳng bao giờ có họ ở tương lai.

Thời gian cứ thế vẫn trôi đi theo từng bước chân thầm lặng. Cuộc sống vẫn thường có những ngày không như mơ để thêm trân quý những ngày bình yên rất đỗi bình dị mà ta đã, đang và sẽ có. Từng con người sinh ra, lớn lên và già đi theo năm tháng những chuỗi ngày nhiều sắc màu của cuộc đời mình. Sự sống cứ thế nảy nở, sinh sôi và nối tiếp nhau trong bức tranh muôn hình muôn vẻ…

À í a…

(Viết ra, đọc lại và chợt bật cười với thể loại câu chữ không đầu – không cuối – không hiểu gì luôn muôn thuở vẫn như vầy của em nó ^^)

Tp.HCM, 15.11.14

Hôm qua và Hôm nay

Hôm qua & Hôm nay cách nhau bao lâu nhỉ? Chẳng biết, chỉ biết khi nghe một điều gì đó về hôm qua là đã nghe xa xôi lắm lắm!

Có một đồng chí đã khuyên mình rằng cần phải “lớn” hơn, không được suy nghĩ và hành động như một thiếu nữ chưa lớn. Phải vừa đủ và phù hơn hơn vì mình đã là người trưởng thành. Ngày hôm qua đúng là xa thiệt….

Ngày hôm qua viết cái bài Q&A cho đồng chí, bị phán một câu xanh rờn là chưa đi đúng trọng tâm muốn nhấn mạnh. Ngày hôm nay, một ngày vĩ đại “cày” đến 10 bài không hết hứng, vẫn nhiều cảm xúc và thấy yêu công việc kinh khủng… Hình như hôm nay đang dần cảm nhận và đi sâu vào bản chất vấn đề rồi, nhỉ! ^^

Hôm qua cười hí ha hí hớ một cách vô tư không ai ý kiến. Hôm nay đến lấy tay vuốt tóc cũng bị nhắc nhở… Mặc cái áo mà hôm qua ai cũng khen là dễ thương thì hôm nay cũng được điều chỉnh là dáng em nhỏ, mặc trang phục vậy là chưa phù hợp… Phù!

Ngày hôm qua, còn phải lon ton đi xin từng cái name card làm quen. Có người còn làm mặt chảnh với mình nữa. Hôm nay, dù phải ngồi sau cánh gà để 1 nỗi ngậm ngùi tiếc nuối làm quen và giao lưu cũng có người chạy vào hỏi thăm vì thấy thiếu bóng con nhỏ “nhiều chuyện”.

Hôm qua, có người kêu “thấy cười nhiều mà ghét”, hôm nay cũng người đó kêu rằng “thân và hiểu nhau hơn, giờ thấy em dễ thương lại rồi!”. Rồi chụp ảnh chung, nâng ly chúc mừng và bắt tay lúc tạm biệt nữa. Hihi…

Ngày hôm qua, bạn bè thân hữu biết tới nhóc Huyền với biệt danh “lang thang”. Hôm nay, đã có người đề nghị bé “làm ngòi bút cho nhóm anh hen”. Hihi, dù sự thật là nó cũng chưa làm được gì nhưng có lẽ người ta thấy nó có cái gì gì đó rồ rồ và khìn khìn đủ để phù hợp. Cũng là một niềm vui không thể giấu diếm, phải không ta?

Hôm qua, nó diện một cái đầm cam đi dự tiệc với tư cách khách mời. Hôm nay nó mặc vest ngồi trước cái laptop nhìn người ta đi dự tiệc. Cái vụ chuyển đổi vị trí này đôi khi cũng gây cho ta một đôi chút lạ lẫm. Nhưng được cái là con mắt nhìn người ta dành cho mình cũng đôi chút khác hơn và có chút gì chuyên nghiệp hơn (dù nó biết 100% là nó vẫn là đứa quậy phá, ồn ào và nhiều chuyện, không khác về nội dung là mấy! ^^)

Hôm qua nó ngồi than vãn trời đất, nó ôm gối và nghe nhạc để ráng nặn ra nước mắt khi cảm thấy cuộc sống không công bằng. Hôm nay, nó phải tự chịu trách nhiệm với những gì diễn ra với nó, câu hỏi của nó không còn là “Tại sao?” mà chuyển thành “Giải quyết như thế nào?”….

Hôm qua, sau n lần biến cố đủ loại, nó nghĩ rằng khi đã chọn công việc là phải biết đánh đổi nhiều thứ. Hôm nay, đi làm từ thiện, vui chơi với mấy đứa nhỏ khuyết tật nó chợt hiểu rằng, công việc là công cụ để nó có được “tự do toàn diện”, nó sẽ giúp được nhiều người hơn khi đã đứng được trên đôi chân của mình!

Hôm qua là quá khứ? Hôm nay là món quà? Hihi, nó chỉ nghĩ đơn giản: Hôm qua và hôm nay là 2 chặng của một con đường dài mà nó phải chinh phục…

Ngày mới rồi… Hôm nay đã trở thành hôm qua! 

28.5.2009

Thay đổi…

Chiều… Himiko lạ lẫm…

Hihi, nếu cách đây một tháng hoặc một tuần mình tới đây thì vẫn sẽ là cảnh đó nhưng cảm xúc sẽ khác. Nói đến đây chắc sẽ có người kêu mình nhảm và lắm chuyện rỗi hơi. Uhm, thì cũng có thể…

Một tuần của thi cử đã qua, chỉ còn một tuần nữa thôi là về nhà… Nhanh! Chưa bao giờ phải tính đến nhiều chi phí cơ hội cho một mùa hè như thế này. Dù sao cũng đã có quyết định riêng của bản thân. Hơi ấm gia đình sẽ luôn là sức mạnh lớn nhất trong một trái tim nhỏ bé của một cơ thể không lấy gì làm “vạm vỡ” cho lắm…!

Người ta nói rằng trong cái rủi cũng có cái may. Khi mất đi một cái gì đó, mình sẽ được bù đắp bởi một điều tương xứng. Đã qua rồi cái thời tiếc nuối những gì không còn thuộc về bản thân mà sống hết mình cho hiện tại và tương lai. Cái gì của mình sẽ là của mình, cái gì đến sẽ đến và không việc gì phải buồn chán. Nói như con rể Thắng là tìm kiếm các nguồn năng lượng để bổ sung cho nguồn lực của chính mình…

Mình đã tìm ra những nguồn hứng khởi mới để cân bằng một cuộc sống có đôi chút xáo trộn trong thời gian qua. Sẽ không quá nhiều lời để nói về những điều sắp tới, mà chỉ có 2 từ “cố gắng”. Cố gắng hết sức mình…, vậy nhé! Tự hứa với lòng hen…!

Bỏ lại sau lưng những gì đã qua. Dù sao cũng đã sống hết mình cho nó. Bây giờ nó không là của mình thì đơn giản là bản thân nó không thuộc về mình. Nếu không quá tham lam, không quá toàn diện, không quá hình thức và không quá tự tin thì đã không để lỡ nhiều cơ hội đến thế! Mọi câu “giá như: dẫu rằng là vô nghĩa nhưng hy vọng sẽ là một lời nhắc nhở tốt cho hôm nay và ngày mai. Điều căn bản là phải biết tự đứng lên bằng chính đôi chân của mình, phải tự lập và sống thật với bản chất con người mình.

Hôm nay đã khác hôm qua! Con người của bây giờ cũng đã suy nghĩ khác hơn, cư xử khác hơn so với ngày trước, tuần trước và tháng trước. Thời gian vẫn trôi, mọi thứ lại biến động. Cuộc sống vần là cuộc sống…!

Cuối tuần vui vẻ và hạnh phúc! 

13.7.2008