Cô gái lên 3…

Cô gái lên 3…,
– Nhìn cuộc đời không hoàn toàn là màu hồng, cũng không chỉ là là màu đen – trắng mà là bảy sắc cầu vồng, tùy cảnh, tùy chuyện mà chọn màu để nhìn hoặc phối màu để ngắm. 🙂
– Nhìn con người với ánh mắt nghiêm túc hơn, không kiểu dễ thích thú ai đó vì một nét dễ thương, hay ho nào đó của họ, không kiểu dễ không thích ai vì họ làm điều gì đó không hay sau lưng mình hoặc vì hành xử, suy nghĩ của họ không thuận với mình. Giờ đây, thấy hợp ai đó thì chơi, không hợp thì bỏ qua và không can thiệp, không đánh giá lối sống, con người của họ bởi mỗi người có một lựa chọn cho cách sống của riêng mình.
– Nhìn quá khứ không quá tiếc nuối, nhìn tương lai không quá mơ mộng và nhìn thực tế như những gì đang diễn ra với cảm xúc vừa phải. Không quá buồn, không quá vui, đơn giản là chấp nhận thực tại, sống đúng với con người mình và không than vãn về số phận.
– Sống cuộc đời của chính mình, làm những điều mình cho là phù hợp với bản thân, không quá nông nổi như những năm đôi mươi, không quá hời hợt chỉ biết sống cho riêng mình, cũng không quá gánh vác để bản thân lâm vào cảnh mệt mỏi mà là lựa chọn phương án vừa sức nhất, cân bằng giữa vì mình – vì người.
– Rời xa dần những cuộc vui vô bổ, dành thời gian quý báu cho những người, những việc quan trọng với mình. Thoạt trông thì có vẻ ẩn dật và tách đời, nhưng quan trọng là bản thân có được những khoảng không gian, thời gian riêng dành cho bản thân, để trải nghiệm về chính mình.
– Chẳng ngán việc người ta kêu “ế” nếu chưa chồng hay vắng bóng người yêu. Gái lên 3… suy nghĩ hơi khác, không còn dễ xiêu lòng bởi những đong đưa, chiều chuộng, không thấy quá thiếu thốn vì không có ai đó bên cạnh, ngó trai đẹp như nhìn một bức ảnh, xem một bức tượng đẹp, và chỉ đơn giản là tận hưởng cuộc sống của một kẻ độc thân vui tính, kiên nhẫn chờ cái duyên gặp một người khiến mình đủ tin tưởng, đủ yêu thương.
– Tìm kiếm một cuộc sống an nhiên, tự tại và không dễ chấp nhận bó buộc bản thân trong những khuôn khổ. Họ mạnh dạn nói lên suy nghĩ của mình, phản biện những điều cảm thấy không phù hợp, chăm sóc bản thân hơn và tuyệt nhiên không dễ để người khác điều khiển cuộc sống của mình. Họ tìm kiếm những trải nghiệm tinh thần, họ trân trọng những mối quan hệ chân thành, chân tình.
enjoy
Gái lên 3… bước sang giai đoạn hai của chặng đường 60 năm cuộc đời, thấy có trách nhiệm phải sống sao để đời mình không trôi qua một cách lãng xẹt, bỏ xuống dần những ngu ngơ, chia nhỏ những điều muốn làm, cần làm để thực hiện từng bước một và cảm thấy may mắn khi tỉnh dậy khỏe mạnh mỗi sớm mai. 🙂
Vui nhé, cô gái lên 3… 😉
Huế, 06.08.2017

Tạp 04

Dạo này nhiều khi tui thấy mình hay nghĩ và hay quên. Hay nghĩ chuyện ngày xưa và hay quên chuyện hiện tại. Chẳng biết có phải là do vấn đề tuổi tác không, cơ mà tui nghi có khi là cơ chế phản xạ của cơ thể cũng nên. Cơ thể con người vốn thông minh lắm, chỗ nào đau là báo động và phản ứng liền mà. Chắc do có nhiều điều cảm thấy nhớ sẽ không tốt cho sức khỏe, nên thui, cơ thể cứ cho vài cái lệnh delete tự động, xóa bớt dần mấy chuyện tào lao mía đao, và cũng cho vài người lãng xẹt trôi dần vào quên lãng.
***
Đợt này tui lại thêm trò ngẫm nghĩ, so sánh các khoảng thời gian. Tui cân xem 08 năm tốt nghiệp đại học rồi tui làm được những gì, tui tính toán xem 01 năm rồi xa Sài Gòn tui còn luyến tiếc những điều chi, tui nhẩm nhẩm so 30 năm gần tròn tui có mặt ở thế giới này với tuổi của Ba Mẹ tui và vòng quay luân hồi của vũ trụ rồi tự rút ra cái sự ít ỏi, mờ nhạt của mình trong cõi tạm này. Những giả định cho thì quá khứ, những phác họa của thì tương lai tui làm đủ cả rồi đêm đêm vắt tay lên trán suy nghĩ, phải làm gì, cần làm gì ở thì hiện tại để khác đi.
***
Có lần chạy xe buổi sáng sớm tui lại nhớ câu chuyện của một khách hàng trẻ của tui hồi làm Khai Phá Bản Thân. Cô bé sinh viên ngày đó khi tâm sự đã khóc rất nhiều khi kể về nỗi sợ hãi của mình: cô ấy sợ ngày mai mình sẽ chết hoặc một ai đó cô ấy thương yêu bỗng chốc biến mất khỏi thế gian này. Khi đó tui đã nghĩ cô ấy đang lo nghĩ quá nhiều, nên an ủi, động viên cô ấy rồi thôi. Mấy năm đã qua, vậy mà bỗng dưng câu chuyện ấy lại trở về trong tui. Tui ngẫm về sự sống mong manh, tui ngẫm về ý trời, tui ngẫm cả về duyên-nợ ràng buộc con người với con người trong những mối quan hệ. Có quá nhiều thứ nằm ngoài sự kiểm soát của mỗi người…
***
Thi thoảng ngồi trên xe đưa đón, ngắm mắt và lắng nghe nhịp thở của mình, dòng suy nghĩ của tui lại bị lôi về những ngày xưa cũ, những nơi chốn cũ và những con người đã lâu không gặp. Có những niềm vui, có những hối tiếc, có những điều chưa nói, có những việc chưa làm. Có lúc chợt thấy mắt cay xè và nước mắt chực bung ra. Hình như trong thẳm sâu mỗi tâm hồn đều có những khoảng lặng riêng tư mà chỉ có duy nhất bản thân họ nhìn thấy, đối diện và tự chất vấn chính mình. Nếu thời gian có thể quay trở lại…
***
Làm quen, quan sát những con người ghé thăm cuộc sống của mình cũng là một trải nghiệm thú vị. Có người khiến tui yêu quý vì sự đơn thuần, chân thành. Có người khiến tui thích thú vì sự thông minh, lém lỉnh. Có người khiến tui bực bội vì cách họ tính toán, muốn ngồi trên đầu thiên hạ hoặc tỏ ra nguy hiểm. Có người khiến tui thất vọng vì đã đặt kỳ vọng vào họ quá nhiều. Mỗi người một vẻ và đều cho tui những bài học nhìn người đầy hữu ích. Với kiến thức, cứ học hỏi, nghiên cứu thì ngày sẽ một thêm hiểu biết. Với công việc, cứ làm, sai và rút kinh nghiệm thì ngày sẽ một thêm lão luyện. Nhưng với con người, bất cứ ai cũng có thể chỉ là đứa trẻ còn non tay dù cho có nghiên cứu hay trải nghiệm nhiều bao nhiêu. Ai rồi cũng có khi vui, khi buồn, khi cười, khi khóc vì một người nào đó dù bản thân có già đầu thế nào đi chăng nữa – đó là sự thật không thể chối cãi.
***
Có những khi hứng khởi, có những khi đắng lòng. Có những khi vui sướng, có những khi buồn đau. Có những khi ngập tràn hy vọng, có những khi xót xa thất vọng. Có những hợp lý, có những phi lý. Có những công bằng, có những bất công. Nhưng rồi, nếu cứ động viên bản thân cố thêm chút nữa thì chẳng chóng thì chầy cũng vượt thoát được cái ngưỡng đau – buồn – khổ để có được một tầm nhìn, tầm hiểu biết và tâm thế mới. Dây thần kinh cảm xúc có lúc bị rung lên quá đà, nhưng nếu kịp thời bình tâm, mọi chuyện cuối cùng vẫn sẽ ổn. Thời gian luôn là phép thử và phương thuốc diệu kỳ chữa lành nhiều vết thương.
Ừ thì, cuộc sống vẫn ổn, trái tim vẫn rất con người – ở góc nhìn này hay góc nhìn khác!
Huế, 06.07.2017

Con gái

“ Ba đồng một mớ đàn ông,
Đem bỏ vào lồng cho kiến nó tha.
Ba trăm một vị đàn bà,
Đem về mà trải chiếu hoa cho ngồi”…
Mẹ sinh con gái, có người kêu mẹ không biết đẻ, mẹ thì chỉ nói gỏn gọn: “Sinh con gái mẹ chỉ thương khi lớn lên rồi lại gánh nổi khổ trăm bề của người phụ nữ.” Lớn lên rồi, nhìn trước nhìn sau, nhìn ra nhìn vào, con gái càng thấm cái “trăm bề” mà mẹ nói. Càng thấm thía thì lại càng thương mẹ nhiều hơn. Càng thương mẹ thì lại càng cố gắng trong nhiều mặt vừa để mẹ có thể tự hào, để người ta nhìn vào hết dám nói này nói nọ, để họ biết con gái cũng có thể làm nên chuyện, lại vừa để thực hiện được cái nỗi niềm sâu xa hơn là vượt lên trên những cái khổ, cái giới hạn, cái gánh nặng vô hình đè trên vai hai chữ phụ nữ mà sống cuộc đời như mình mong muốn.
Đi học, làm công tác Đoàn, hoạt động xã hội hay đi làm vì thế con gái cũng chẳng ngán ngẩm ai hay việc gì. Cứ đường mình mình đi, mục tiêu của mình mình thực hiện. Nhiều người nhìn vào thường nói con gái “thích thể hiện”, “tham vọng”, “thích ganh đua”, nhưng ít ai hiểu được tận sâu gốc rễ của những động lực, nỗ lực, sự gai góc và lỳ lợm ấy của con gái. Con gái chỉ đơn giản tự hỏi mình: “Vì sao việc ấy con trai làm được mà con gái không làm được?” thế rồi tiếp tục cố gắng và tiến tới thôi. Con gái chỉ đơn giản muốn làm những điều mình muốn làm và thách thức năng lực của chính mình – vậy thôi. 🙂
Con gái nhớ vào năm cuối đại học, khi bạn bè rải hồ sơ thực tập ở nhiều nơi thì con gái chỉ ứng tuyển vào một công ty duy nhất. Sở dĩ con gái chọn doanh nghiệp ấy để trải nghiệm những năm tháng đầu tiên của con đường sự nghiệp là bởi con gái được nghe nhiều người khen đó là một công ty có văn hóa tốt. Vào thực tập rồi sau đó sếp muốn giữ lại vào làm chính thức con gái lại từ chối. Và lý do từ chối cũng hết sức giản đơn: Doanh nghiệp chỉ ưu tiên phát triển nam giới và chỉ giữ nhân viên nữ làm những công việc thường thường, tầm tầm. Vậy là thôi, ta chia tay nhau từ đó…
Con gái lại nhớ trong một buổi trò chuyện với Nhà thiết kế Sỹ Hoàng, anh Sỹ Hoàng hỏi mọi người một câu: “Theo các bạn, người phụ nữ khổ nhất là khi nào?”. Một bạn nam trả lời: “Là chín tháng mang nặng đẻ đau”. Anh Sỹ Hoàng trả lời: “Chín tháng mang nặng đẻ đau thì đúng là khổ rồi, nhưng mỗi tháng họ có đến 03 ngày khổ. Cái khổ đó không tên và không người đàn ông nào cảm nhận được”. Con gái đã nhìn nhà thiết kế với một ánh mắt khác. Chỉ có thương yêu và quan tâm những người phụ nữ xung quanh nhiều lắm, một người đàn ông mới có thể có một sự thấu cảm sâu sắc đến như thế.
Con gái có duyên làm việc với nhiều chị sếp. Mà chị sếp nào cũng thiệt là giỏi lắm cơ. Ai giỏi con gái cũng nể hết, mà phụ nữ giỏi và thành công thì con gái càng nể phục hơn. Bởi để đạt được nấc thang đó, người phụ nữ càng phải hy sinh nhiều điều hơn cánh mày râu. Thêm nữa, làm sếp nữ ngoài việc đã phải gánh chừng ấy trách nhiệm, ngần ấy sự cô đơn của vị trí quản lý, lãnh đạo còn phải làm sao để điều phối và hài hòa với cuộc sống riêng. Người ta nói “Đằng sau sự thành công của người đàn ông luôn có bóng dáng của người phụ nữ”, con gái thì muốn phát biểu thêm: “Đằng sau sự thành công của một người phụ nữ cần có người đàn ông bản lĩnh và thấu hiểu”. 🙂
Con gái nhớ có năm con gái xây dựng chương trình 20/10 cho công ty, sếp con gái khen kế hoạch tốt cơ mà sau đó gạt đi với lý do: “Công ty đã tổ chức chương trình 8/3 rồi, mỗi năm chỉ cần một ngày tôn vinh phụ nữ là đủ”. Con gái tròn mắt dẹt nghẹn ngào khi nghe sếp nói tiếp: “Phụ nữ luôn đòi quyền công bằng sao cứ bắt phải được tôn vinh?”. Căng quá, xã hội này và cánh đàn ông đã thật sự cho phụ nữ cái quyền công bằng chưa nhỉ?
Một số cô bạn của con gái lấy chồng, sinh con rồi cứ hay tỉ tê: “Cứ sống độc thân vậy được đến khi nào hay khi đó bạn à”. Con gái hỏi tại sao, bạn nói: “Chồng con rồi là gồng gánh thêm một vài cuộc đời trên vai”. Con gái cười: “Sao khi yêu kêu là sung sướng, được sẻ chia và chiều chuộng lắm mà?” Bạn nói: “Đó là khi yêu, chứ kết hôn rồi thì nhiều cái khác lắm.” Ồ, té ra cái câu “Là con gái thật tuyệt” coi bộ cũng chỉ đúng khi là con gái của mẹ cha, khi đang là cô gái tuổi xuân thì và lúc là đối tượng theo đuổi của ai đó?!?
Chủ đề “con gái” thì còn muôn vàn điều để nói, để kể. Dẫu biết rằng cuộc sống đôi khi vẫn còn những nhọc nhằn và chưa hoàn toàn công bằng với con gái/đàn bà/phụ nữ. Nhưng con gái tin tương tự như “không có người phụ nữ xấu, chỉ có người phụ nữ không biết làm đẹp” thì “không có người phụ nữ bắt buộc phải chịu khổ, chỉ có người phụ nữ không biết vượt lên chính mình và hoàn cảnh”. Con gái luôn ủng hộ nhiệt tình và hỗ trợ hết mình cho những người phụ nữ bản lĩnh chọn sống một cuộc đời vui vẻ hơn, hạnh phúc hơn.
Trân trọng – thương yêu – nể phục những cô gái, những người phụ nữ – phái đẹp, những bông hoa của cuộc đời!
Chúc mọi điều bình an, tốt lành, như ý đến những người con gái, phụ nữ tui biết và cả chưa quen! ❤ ❤ ❤
Huế, 19.10.2016

“Tôi là Coriander” – cổ tích của những giấc mơ

Điều khiến tôi cầm cuốn sách này lên và đọc có lẽ không phải vì cái mác “Tác phẩm đoạt Giải thưởng Nestle Children’s Book 2005” ở ngoài bìa sách mà bởi lời giới thiệu của cô em “sách hay, sách dễ thương lắm”. Sách có cái mác đẹp thì không thiếu nhưng một cuốn sách được chủ nhân đánh giá tốt thì với tôi đó là bảo chứng quan trọng cho chất lượng nội dung của nó.

Cuốn sách "Tôi là Coriander" - Sally Gardner

Cuốn sách “Tôi là Coriander” – Sally Gardner

Quả thật khi lật đọc những trang đầu tiên tôi đã bị cuốn hút ngay vào thế giới của cô bé Coriander Hobie – một cô bé có tuổi thơ ấm êm với cuộc sống ngọt ngào như kẹo, êm ả như bông, hạnh phúc như giấc mơ của mọi cô bé, cậu bé trên thế giới này. Và nếu cuộc đời mãi là màu hồng thì có lẽ đây đã đơn thuần là câu chuyện cổ tích của những năm 40, 50 ở thế kỷ XVII ở nước Anh. Cuộc sống của Coriander biến động qua từng chương sách, từ món quà đặc biệt đầu tiên – đôi giày thủy tinh, rồi sự kiện Mẹ mất, Cha tái hôn rồi phải bỏ trốn khỏi cuộc truy đuổi của những người Thanh giáo, bị người mẹ kế tàn nhẫn cùng người tình của bà hành hạ, đến việc khám phá thế giới thần tiên nơi mẹ cô bé được sinh ra, gặp mối tình đầu, hành trình đi tìm bóng tiên của Mẹ để cứu người mình yêu và ngăn chặn sự tác oai, tác quái của mụ hoàng hậu độc ác xứ tiên,…

Thời gian là xúc tác của sự trưởng thành, là phép thử của tình người. Đôi giày thủy tinh như một cỗ máy thời gian nhiệm màu đưa Coriander di chuyển qua về giữa hai thế giới, mà mỗi ngày ở xứ tiên bằng một năm trời ở London – thành phố nơi cô bé sinh ra lớn lên. Tìm đến thế giới tiên để biết về nguồn cội, trở về cuộc sống thực để tìm kiếm những điều mình mất mát và dù ở thế giới nào, Coriander với bản tính lương thiện của mình cũng đều có những người bạn sẵn sàng dang rộng đôi tay giúp đỡ, chở che bằng yêu thương.

Dòng sông Thames bên tòa dinh thự của gia đình Hobie như một chứng nhân lịch sử chứng kiến bao đổi thay của xã hội Anh lúc bấy giờ. Từ dòng nước hiền hòa của những ngày thái bình, đến những khi đục ngầu bởi bóng tối của sự thanh trừ phe phái, của dịch bệnh, của những phép thuật tà giáo và sau đó là dòng sông rộn ràng, rực rỡ của những ngày sự bình yên quay lại cùng những người dân London khi chào đón đức vua trở về. Một giai đoạn đau thương, đen tối của nước Anh dường như đã được tái hiện sống động qua những biến cố cuộc đời của các nhân vật cũng như những đổi thay lặng lẽ của con sông này.

Và cuối cùng như biết bao câu chuyện cổ tích khác, sau giông bão bầu trời sẽ lại sáng trong, người ở hiền thì gặp lành còn kẻ ác sẽ phải trả giá. Một cái kết có hậu hợp lý để khép lại những trang sách cuộc đời của Coriander cùng các nhân vật. Ở thế giới được thể hiện vào phần cuối cuốn sách chỉ còn lại yêu thương, sự sum họp, niềm vui và hạnh phúc viên mãn sau những đau thương, mất mát và chờ đợi – phải chăng đó cũng chính là nguyện ước của mỗi con người bằng xương bằng thịt chúng ta trong cuộc đời trần tục này…

Huế, 2016.10.14