Con nít

Chưa được làm người lớn, cũng chẳng còn là con nít thế mới nảy ra cái sự: lúc thì người ta thấy bé lý luận như bà già, khi thì nhí nhố như con nít. Khổ nỗi bé có biết mình đang ở cái độ tuổi dở dở ương ương vậy đâu nên thi thoảng bé cũng bó tay trước cái sự khùng khùng đột xuất của mình!

Cái sự thể khùng khùng đó thể hiện ở nhiều lúc, nhiều nơi trong cuộc sống của bé. Mang tiếng là sinh viên đại học rồi mà nhiều khi bé cũng chẳng hiểu được cảm xúc của mình nữa. Nay đó mai kia, thời tiết thất thường, trở nóng trở rét liên tục. Nhiều khi bắt gặp một cái gì đó, dù là vô tình hay thoáng qua thôi mà nó cứ ám ảnh trong đầu bé mãi. Còn những thứ mà bé đã không thích thì dù người ta có cố áp đặt vào tâm trí bé thế nào đi nữa thì bé cũng không “thèm” nhớ. Hì hì, bướng bỉnh đến thế là cùng, cái đó ai cũng biết nhưng không phải ai cũng chấp nhận cái tính trời sinh kia cho bé, bé cũng chịu thôi, chẳng biết làm sao!^^

Bé biết mình không còn nhỏ nữa, tuổi tác cho bé ý thức được điều đó. Mỗi lần thổi nến sinh nhật là bé hiểu mình đã có thêm một năm kinh nghiệm so với năm trước, sẽ có thêm những trách nhiệm mới, những điều phải cố gắng mới. Ở cái tuổi 20 của mình bé không còn cho phép mình suy nghĩ mọi thứ một cách dễ dãi nữa, có lẽ chính điều đó đã làm nên cái bề ngoài quá sức nghiêm túc của bé trong mắt mọi người chăng?

Bé có những trong lòng những bí mật riêng, những ấp ủ riêng. Bé cho phép mình tham lam trong việc ước mơ. Đối với bé, mọi thứ sẽ là có thể nếu biết tìm hướng đi đúng và có sự nỗ lực, bền bỉ. đôi khi là cả một chút may mắn nữa. Bé cố gắng nhiệt tình trong mọi thứ để ngày mai không phải hối hận cho ngày hôm nay, để không phải than thở: “Giá như…”. Nhiều lúc bé dừng lại ngắm nhìn mọi thứ trong niềm thích thú của con nít khi tìm ra một điều gì mới mẻ, đôi khi lại chạy hăng tiết vịt như con ngựa non háu đá trước những thử thách đặt ra. Bé cũng biết mệt, cũng thèm ngủ và ham tùm lum thứ nhưng bé không cho phép mình rảnh rỗi quá nhiều bởi bé sợ đánh mất cái thời gian quý báu trong cái quỹ nhỏ hẹp 24h/ngày lắm. Nhưng nói vậy không có nghĩa là bé yêu sự bận rộn, đơn giản đối với bé quan trọng nhất là phải sắp xếp mọi thứ hợp lý để cân bằng giữa cuộc sống và công việc mà thôi!^^

Bé thích sự giản đơn và lương thiện của cuộc sống trong cái nhìn trẻ thơ. Có lẽ chính vì vậy mà bé cứ nhí nhố hoài với mong muốn mình trẻ lại. Một cách vô thức, nhiều khi bé trở lại làm con nít chính hiệu những khi tí ta tí tởn chạy nhảy khắp mọi nơi, múa máy lung tung những khi họp nhóm, nũng nịu khi được quan tâm, cười híp mắt lúc được tặng quà, thích giành kẹo ăn với mọi người… với cái thân hình bé xíu chẳng mang dáng dấp gì của một người lớn thật sự cả! Hì hì…

Dù biết mình chẳng còn bé bỏng gì nhưng bé vẫn thật vui khi có ai đó gọi đùa bé là “con nít” hay “cô bé”. Hihi, ai mà chẳng thích mình trẻ hơn so với tuổi phải không nào. Và bí quyết giữ gìn tuổi thanh xuân của bé là gì nhỉ, có lẽ là nụ cười. Quan niệm của bé rất đơn giản: “Hãy cười thật nhiều, yêu nụ cuời của người khác rồi đến một lúc nào đó sẽ có ai đó yêu lại nụ cười của chính bạn”! Hura, mọi thứ thật nhẹ nhàng và dễ chịu. Một tối cuối tuần thật vui, cười thật nhiều, hít gió trời (+ bụi) thật căng, ngủ một giấc thật say và đón một ngày mới đầy hứng khởi. Cuộc sống sẽ thanh thản và thư thái biết bao. Mọi thứ vẫn tiếp tục, tiếp tục một cách tự nhiên, điều căn bản duy nhất là hãy sống hết mình cái đã…^^!

 08.10.2007

Làm chủ cảm xúc

Có những điều trong cuộc sống tưởng chừng như khó hiểu và phức tạp nhưng càng đi sâu mình càng thấy nó hợp lý – “hợp lý theo cách của nó”. Những cảm xúc và cảm giác nhiều lúc tưởng chừng như là những thứ cao sang và “trưởng giả” (hay là chính mình đang nâng tầm nó lên một cách thái quá, cũng không biết nữa! ^^) trong một lúc hoá ra là điều bình thường của cuộc sống. Có chăng là mình đang là phức tạp hóa, hay quan trọng hoá mà thôi!

Chiều nay bị bé Như dụ dỗ đọc “Oxford thân yêu”. Hì hì, nói sao nhỉ, lâu rồi mình mới đọc lại mấy loại truyện tình cảm loại này. Nhưng, như một sức mê hoặc kỳ lạ, mình bị cuốn vào câu chuyện hồi nào không hay. Đọc liền tù tì một mạch không nghỉ. Một chuyện tình đẹp và đáng ganh tỵ. Những cách nhìn mới về tình yêu và những khoảng cách giữa con người với nhau. Câu chuyện giản dị như chính cuộc sống thực. Không ồn ào, những nhân vật trong chuyện thể hiện tính cách, suy nghĩ của mình một cách tự nhiên và gần gũi khiến mình rất cảm động. Truyện ngắn này cũng nhắc nhở mình những nguyên lý sống cơ bản để tồn tại trong một thế giới đầy biến đổi và cạnh tranh. Nói chung là câu chuyện với một liên tưởng nào đó đã khiến mình suy nghĩ những biến cố xảy ra gần đây một cách nhẹ nhàng hơn thật nhiều! Cảm ơn bé Như thật nhiều nha!

Buổi tối hí hoáy làm mấy thứ linh tinh trên vi tính, loay hoay thế nào lại mò vào folder chứa mấy file đã tải trên mạng xuống theo địa chỉ của Châu đưa cho. Lướt qua nhanh những cái tên rồi cuối cùng dừng lại ở một file truyện với cái tên ấn tượng “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ!”. Chợt nhớ có lần Châu đã khuyên mình nên đọc câu chuyện này, dù chỉ một lần thôi để hiểu hơn về cuộc sống. Chỉ 80 trang thôi nên mình cũng đọc xong một cách nhanh chóng. Những cảm giác khác nhau cứ lần lượt đi qua trong tâm trí: giận, thương, bất ngờ, đau xót, đồng cảm, tiếc nuối… Thương cô gái mang tên Hạ Âu biết bao. Đúng là cuộc sống có những sự nghịêt ngã riêng của nó, mỗi cuộc đời không ai giống ai. Giống như một cuốn sách nào đó đã nói “Con người không thể tròn trịa, mỗi người đều có góc khuất của riêng mình”. Mọi thứ có lẽ sẽ tốt hơn nếu con người ta chịu lắng nghe hơn một chút, chịu nhún cái tự cao, tự tôn và tự ti của mình xuống để hiểu, thông cảm, tin tưởng và chấp nhận. Vẫn biết đó là một điều khó khăn nhưng thật buồn nếu chỉ khi mất đi một cái gì đó ta mới hiểu được giá trị của nó. Hì hì, cảm xúc lắng đọng rồi tan chảy. Mình học được một góc nhìn cuộc sống mới, thông thoáng, bớt ích kỷ và xét đoán mọi thứ cẩn thận hơn!

Cảm giác được những ngừơi bạn quan tâm và ủng hộ thật tuyệt vời. Thích nhất là được mọi người hiểu, thông cảm cho những lúc nóng nảy, thương cho sự căng thẳng nhất thời của mình. Những câu nói thân thương, những lời động viên, ánh mắt trìu mến và nụ cười tươi tắn của những thành viên gia đình Nấm đã cho mình một sức mạnh to lớn để tự tin hơn, bản lĩnh hơn thật nhiều. Càng ngày càng yêu mọi người biết bao!

Mỗi ngày là một trải nghiệm mới. Có hạnh phúc, có đau thương, có nụ cười và nước mắt… tất cả hoà quyện vào nhau để cho mình hai chữ “thuần thục” hơn với cuộc sống.

Cân bằng và mỉm cười luôn nhé mọi người! 😉

29.9.2007

Nụ cười! ^^

Em chào bình minh bằng một nụ cười thật tươi tắn. Nắng tung tăng ngoài cửa sổ. Mọi thứ như bừng sáng trong ánh mắt em. Những điều suy nghĩ trong lòng biến đâu mất, có một cái gì đó nhẹ nhàng và dễ chịu cứ len lỏi từ từ khiến em cảm thấy yên ả biết bao!

Đã lâu lắm rồi em cứ bí xị hoài với một khuôn mặt gầy gò và mệt mỏi. Em không biết tại sao nữa, cứ như một cái gì đó đưa đẩy tự nhiên. Màu hồng của cuộc sống trong mắt em cứ nhạt dần, thay vào đó là một màu xám xám. Nhiều điều xảy ra làm cho em hoảng sợ cuộc sống. Mọi thứ dường như trái ngược hoàn toàn với những điều em đã nghĩ, đã tưởng tượng, được dạy và được trang bị khi vào đời. Em cảm thấy lạc lõng và cô đơn giữa cuộc đời đầy những tất bật, bon chen và thủ đoạn. Nét ngây thơ trên khuôn mặt em biến đâu rồi, giờ nhìn vào em người ta nhìn thấy một cái gì thật từng trải, thật lạnh lùng và có chút đáng sợ nữa! Em hoàn toàn không biết mình đang thay đổi, em hoàn toàn không cố ý, em chẳng ý thức được, cho đến một ngày em nhìn vào tấm gương bám đầy bụi cũ kỹ…

Em suýt nữa đã không nhận ra mình trong chiếc gương đó. Em đã đen sạm đi rất nhiều, khuôn mặt căng tròn bầu bĩnh ngày nào giờ nhìn hốc hác thấy sợ. Đôi mắt nai nhín nhảnh và lanh lẹ hồi nào giờ được trang điểm bằng một vòng cung thâm quần dưới mắt, ánh nhìn đầy dò xét và nghi ngại. Vẫn là em đó mà sao em thấy sao xa lạ dữ vậy. Em lấy tay sờ lên mặt mình, nhéo một cái thật đau để biết không phải mình đang mơ. Bỏ gương xuống, em nhìn ra cửa sổ thẫn thờ, cái ngày xưa chợt đến làm cho em vừa vui mà vừa xót xa!

Online, em mong mình tìm thấy một điều gì đó vui vui cho cuộc sống đã tẻ nhạt từ lúc nào của mình. Bạn của em lên ùn ùn nhưng sao em chẳng buồn chat chít gì, bâng khuâng, em gõ đại một địa chỉ trang web nào đó. Buzz! Thằng bạn ít nói của em chui vào kêu tám. Em kêu buồn, kêu chán. Thế là hắn gửi liền cho em một lốc địa chỉ biểu em vào coi có gì hay không. Để xem, em click vào từng đường link. Nhiều thứ nhỉ, em tự nhủ “cái thằng kiếm đâu ra mà lắm thứ, giỏi ghê!”. Em đọc nhanh qua nội dung: một bài hát em đã nghe từ lâu nhưng giờ nghe lại thấy nó hợp cảnh, hợp tình ghê, tự nhiên cũng cảm thấy được sẻ chia và thông cảm chút chút, khá hơn nhiều rồi! Rồi một blog của ai đó, em đọc, rồi chợt thấy thương, tội nghiệp cho chủ cái blog đó. So với người ta, hình như những điều em mới nếm trải chưa phải được gọi là “bất hạnh” như em nghĩ, người ta thê thảm hơn nhiều nhưng người ta dũng cảm đối mặt với nó, không như em, toàn trốn chạy! Em thấy xấu hổ ghê! Một trang web khác chi chít những cái mặt cười ngộ nghĩnh!… Còn nhiều nhiều nữa, em cứ mải mê vào đọc rồi nghĩ. Cái gì đó đang nhảy tưng tưng trong em.

Bật một bài nhạc audition lưu trong máy, em lắc lư theo một cách vô ý thức. Ngoài cửa sổ trời đêm lành lạnh, một vài ngôi sao sáng nhấp nháy như đang chọc ghẹo em. Di động kêu báo hiệu có tin nhắn. Một người bạn ở xa. Nội dung chỉ có mấy dòng mà em cứ đọc đi đọc mãi rồi chợt bật cười. Tự nhiên em thèm nói chuyện với chị bé quá, (trong tất cả những người em quen, chị bé là người em tin tưởng nhất), nhưng chỉ tiếc là giờ chị đang ở nhà, không ở đây với em. Em nhắn tin cho chị, chị reply lại liền, lúc nào cũng vậy! Chị luôn bên em những lúc em cần chị nhất! Tự nhiên thấy yêu chị ghê thôi!

Lâu rồi em mới ngồi tịnh tâm trước khi lên giường ngủ. Tinh thần em bây giờ sảng khoái lắm. Em đã gửi email kể lại tất cả mọi thứ cho chị bé, chị bé đã hứa sẽ có một món quà tặng em. Hì hì, em muốn trời nhanh sáng quá, em muốn chạy xe đi lòng vòng quanh thành phố, kêu đứa bạn nào đó ra cafe nói chuyện bậy bạ, đi ngắm hàng siêu thị, rồi chơi game…

Một giấc ngủ thật ngon và thật sâu đã đến với em. Em đã mơ, mơ thấy những điều tốt đẹp, mơ thấy những người em yêu quý. Một giấc ngủ thật dài. Em thấy yên tâm, em biết rằng ngày mai trời sẽ sáng và thật vui…

Tặng em

P/S: Bé ơi, em đừng buồn và suy nghĩ nữa nhé, có gì chị em mình cùng chia sẻ ha. Chị mới đọc ở một cuốn sách nói rằng: “Cuộc sống chỉ thật sự có ý nghĩ khi mình sống chứ không phải là trốn chạy!”. Em hãy xem tất cả là thử thách của cuộc sống! Cười nhiều nhiều (giống chị nè!) nhé! Lúc cười trông bé rất xinh đó. Ai ăn hiếp bé cứ méc chị nha, chị sẽ ủng hộ em… uýnh lại hắn! He he, bé ngoan, cố gắng vỗ béo (chị cũng đang thực hiện nè!), ngoan ngoan, không được lo nghĩ nữa. Bé còn trẻ lắm (về mặt này chị phải ganh tỵ với em này!^^), nhiều điều tốt đẹp đang chờ em mà, tin chị đi nhé! (nói vậy chứ nhiều lúc chị cũng khùng khùng điên điên lắm, nhưng chị không muốn ai giống chị cả, nhất là bé đó!). Smile nào! ^^

À, đây là món quà đầu tiên chị hứa tặng bé đó. Đọc để thấy lúc buồn bé xấu thế nào nhé (xấu vậy thì mấy chàng chạy hết đó –> cố gắng sửa đi nhe!). Để vài bữa chị vào Sài Gòn lại sẽ đem kẹo nhiều nhiều cho bé nhai mỏi miệng luôn!^^

 29.08.2007

Không cô đơn

Có những lúc đi một mình trên con đường đông đúc, nhộn nhịp giữa lòng thành phố lại thấy thiếu thiếu một cái gì đó. Một cảm giác hơi lạc lõng giữa những luồn xe, tiếng ồn và bụi bặm. Muốn tìm về cái gần gũi và đầm ấm của gia đình. Tự nhiên thấy nhớ mẹ, nhớ Huế kinh khủng!

Có những lúc ở nhà một mình, ăn cơm một mình, thấy tự do là thế mà sao vẫn muốn có một chút ồn ào, một tiếng cười hay hát hò của ai đó cho không gian bớt rộng rãi. Không gian lặng yên – cái cớ cho những suy nghĩ vu vơ. Nghĩ xa nghĩ gần rồi thấy buồn buồn (kiểu như nỗi buồn không tên không tuổi ấy bà con à). Nhiều lúc vui vui nghĩ lại thấy những lúc đó sao mình rãnh rỗi mà nghĩ tùm lum đến thế nhưng rồi mọi chuyện vẫn tái diễn, ngộ không?

Có những lúc cảm thấy mỏi mệt, muốn kiếm ai đó cho mượn cái vai dựa vào chút chút mà nhìn quanh nhìn quất chỉ thấy mình ta với ta. Hì hì, thế là phải tự mình an ủi mình, động viên mình. Nhưng an ủi thế nào, động viên thế nào trong lòng vẫn cảm giác trống trải và cô đơn một chút chút. Thế là tự trách mình sao đa sầu, đa cảm thế!

Có đứa bạn gửi message kêu rằng thương mình vì thấy bạn Huyền hay buồn, sợ bạn Huyền thấy cô đơn, rồi an ủi mình. Lúc mới đọc thấy ngạc nhiên ghê, bạn đó với mình cũng ít nói chuyện mà sao tự nhiên viết thấy lạ lạ. Tự hỏi cái mặt mình thấy thảm lắm hay sao mà bạn ấy viết thế. Soi lại gương một chút, thấy cái mặt ốm đi một tẹo, đen đi một tẹo và nụ cười có méo mó hơn một tẹo. Đôi mắt thấy nó cũng hơi buồn (buồn ngủ ấy!), tóc tai rậm rạp hơn một chút… Đánh giá chung là “nhan sắc” có xuống cấp thiệt (–> quyết tâm cải thiện nhanh chóng!)

Đọc xong một cuốn sách tự nhiên hiểu ra một điều là “mình đang tự tạo áp lực tinh thần cho mình”. Có những chuyện sẽ có cách vượt qua mà mình cứ giữ mãi trong lòng. Và cô đơn thật sự là một điều xa lạ vì xung quanh mình luôn có những người bạn sẵn sàng chia sẻ, có chăng là mình cứ ôm khư khư một cục buồn và cục nghĩ to bự trong bụng thôi. Bỗng dưng nhớ ra một việc làm đơn giản mà mình vẫn làm hồi xưa (rồi lâu nay quên làm hồi nào không biết!) là mỗi sáng chào bình minh bằng một nụ cười!

Chưa bao giờ thấy mọi thứ thật sáng sủa và êm đềm đến thế, có lẽ bởi mới tìm ra một “chân lý” : Mình không cô đơn!

24.08.2007