Nhẹ nhàng! ^^

Hôm qua một trong những lần ít ỏi vô tình xem chương trình Sức sống mới, nghe cuộc trò chuyện của cặp vợ chồng ca sĩ Duy Quang và Yến Xuân thấy thích ghê luôn. Họ không còn trẻ nhưng cách nói chuyện giản dị, và đặc biệt mình thích nhất là hai bàn tay họ luôn nắm chặt nhau trong suốt gần hết chương trình. Một người đàn ông đã một lần ly hôn ở hải ngoại, một người phụ nữ kém đến 24 tuổi (theo lời bé Nụ và mama) với sự đổi nghiệp từ múa qua hát, gặp nhau trong chữ duyên, quyết định kết hôn trong 1 tháng và có 1 năm trăng mật, ngưỡng mộ ghê vậy đó! Câu trả lời của đôi vợ chồng ca sĩ này với người dẫn chương trình cũng cực kỳ khiến mình thoả mãn (và cũng học hỏi được một điều gì đó thật nhẹ nhàng nữa ^^).

“…

Người dẫn chương trình: Xin hỏi chị Yến Xuân, người ta nói lấy ca sĩ Duy Quang, chị được rất nhiều cái lợi. Điều đó đúng không?

Ca sĩ Yến Xuân: Điều đó đúng, cái lợi lớn nhất với tôi là có thể nghe anh Duy Quang hát bất cứ lúc nào.

Người dẫn chương trình: Thưa anh Duy Quang, với kinh nghiệm của một người đã từng đổ vỡ anh có kinh nghiệm gì để áp dụng cho cuộc hôn nhân mới này không?

Ca sĩ Duy Quang: Hạnh phúc, tôi đã từng có tất cả và cũng từng mất tất cả nên hơn ai hết tôi hiểu giá trị của hạnh phúc. Kinh nghiệm tôi có được từ cuộc hôn nhân trước của mình là hãy dành thời gian cho vợ mình nhiều hơn và học cách yêu những gì cô ấy yêu.

…”

Kết thúc buổi nói chuyện là bài hát song ca Tình khúc cho em cực hay của nhạc sĩ Lê Uyên Phương. Nghe bài hát tự nhiên nhớ đến một câu nói của W.Goethe: “Trong một khoảnh khắc,tình yêu có thể đem đến mọi điều mà sự khó nhọc của cả đời người không đạt được”. Nhớ mãi câu hát mà ca sĩ Duy Quang ngân nga với cả trái tim mình (cảm động quá trời luôn!):

” Thương em khi yêu lần đầu
Thương em lo âu tình sau
Dù gương xưa không được lau
Soi lấy bóng mối duyên sầu
Cho tôi yêu em nồng nàn
Dù biết yêu tình yêu muộn màng “

21.08.2007

Cám ơn và xin lỗi

XIN LỖI

Xin lỗi Anh vì Em thật sự quá con nít và nhí nhảnh để làm một người lớn như anh mong muốn. Xin lỗi Anh vì Em không thể trở thành “một cái gì đó” luôn bên Anh. Anh trách Em vô tư hay vô tâm, Em cũng chịu bởi trái tim Em đã bướng bỉnh từ hồi nào rồi thôi!

Xin lỗi Anh vì Em không chịu gọi Anh là “anh” như Anh muốn. Cái lý do bé bé của Em là “chỉ muốn gọi người yêu của Em là “anh” thôi” có lẽ cũng không làm Anh cười nổi. Hì hì, nhưng Em phải nói điều này, với Em, Anh là người bạn thân rất tốt, không ồn ào nhưng luôn bên Em những lúc cần thiết.

Xin lỗi Anh vì Em quá ích kỷ chỉ nghĩ cho bản thân. Nhiều lúc Em thấy Em “ăn hiếp” Anh quá trời (mà sao Anh cứ âm thầm chịu đựng thế!). Anh đã giúp em thật nhiều, đã quan tâm và lo lắng cho Em thật nhiều. Không chỉ Em mà những người bạn Em cũng có thể cảm nhận được những tình cảm tốt đẹp mà Anh đã dành cho Em, và một lần nữa Em xin lỗi vì không thể đáp lại Anh dù chỉ một góc nhỏ tình cảm đó! Em là đứa ngốc mà ^^

Xin lỗi Anh thật nhiều những lúc Em làm Anh buồn thật buồn vì những hành động và câu nói của Em (dù không phải luôn luôn là vô tình) bởi thật sự Em không muốn vì Em mà Anh đánh mất đi cơ hội tìm kiếm được hạnh phúc cho riêng mình.

Xin lỗi Anh thật nhiều vì Em luôn bắt Anh phải chờ đợi dù Anh và Em đều biết trước kết quả của chúng ta vẫn không thể đi quá hai chứ “tình bạn”. Ích kỷ và con nít quá. Biết vậy mà sao Anh cứ nói “vẫn chờ” làm Em phải suy nghĩ? Phải chăng Em đang bị cắn rứt bởi sự “độc ác” của mình?

Xin lỗi Anh vì Em lạnh lùng như một tảng băng trôi. Xin lỗi Anh vì Em không chịu cho Anh mở cánh cửa trái tim mình dù Em biết khó lòng kiếm được một người tốt như Anh.

Xin lỗi Anh vì tất cả mọi điều…

CÁM ƠN

Cám ơn Anh đã dành cho Em tất cả những gì yêu thương và quan tâm, lo lắng.

Cám ơn Anh vì tất cả những gì Anh đã làm cho Em.

Cám ơn Anh đã xem Em hơn một người bạn (dù Anh biết đứa ích kỷ, khó chịu và lạnh lùng như Em sẽ chẳng đáp lại đâu!).

Cám ơn vì Anh đã luôn ủng hộ, động viên và bên Em những lúc khó khăn và đau buồn nhất.

Cám ơn Anh vì tất cả những gì Em đã phải XIN LỖI Anh.

Cám ơn Anh vì đã bao dung và tha thứ cho Em như một người lớn đối với đứa con nít cứng đầu.

Cám ơn Anh vì đã cho Em một người bạn thân không thể nào tốt hơn

Cám ơn anh vì tất cả…

Em vẫn biết trong tình cảm không nên dùng quá nhiều “CÁM ƠN” và “XIN LỖI”, nhưng những điều này Em vẫn cần phải nói để Anh biết rằng Em đã thật ngốc và thật khùng vì không chọn Anh- một người cực tốt.

Cầu mọi điều tốt đẹp và an lành, hạnh phúc sẽ đến với Anh. Hãy nhớ Anh luôn có một người bạn là Em luôn chúc phúc bên cạnh anh nhé!

16.08.2007

Xúc cảm

Cái tuổi mộng mơ cứ đi tìm hòai về định nghĩa về tình yêu để rồi mơ mộng về những câu chuyện tình lãng mạn màu hồng với chàng hoàng tử trong mơ. Thật lạ, con người ta cứ suốt ngày lảm nhảm tự do muôn năm ấy thế mà đôi lúc lại thấy ganh tỵ gì đó với người đang yêu. Ích kỷ một tẹo, nghĩ mình đã lớn lắm nhưng thì ra vẫn còn con nít, cũng vẫn bâng quơ với những cảm xúc không tên. Đôi khi bị khùng. Cười vu vơ vì một chuyện gì đó không đầu không cuối, một câu nói vô tình cũng làm đầu óc điên điên suốt cả ngày trời. Bạn bè trêu thì chối đay đãy là không có gì, mà Trời biết, Đất biết nó có gì hay không!

***

Hội con gái trong giờ nghỉ trưa tám chuyện với nhau. Tụi nó hỏi về mối tình đầu. Một đề tài không mới nhưng vẫn thu hút đến lạ. Tính ngủ một giấc mà cứ bị lôi vào mấy cái “ngày xưa” của những cái đầu “treo ngược về quá khứ” bất chợt của tụi nó. Mình ngồi nghe thôi không tham dự. Hiểu thêm về cái thời oanh liệt của mấy đứa bạn chiến hữu. Có đứa chỉ là cảm xúc thóang qua, có đứa đã từng cho ra rìa mấy chàng… Nói tóm lại là nhiều chuyện để nói vô kể về cái đề tài vô tận đó của nhân loại. Khè khè khà khà tưởng thoát rồi thế mà không hiểu trời xui đất khiến thế nào mà tụi nó nhớ đến cái đứa nãy giờ chỉ chuyên nghe mà không nói, thế là bị mình bị xách lên dĩa mổ xẻ. Cũng có cái may là giờ nghỉ trưa, lấy cái cớ buồn ngủ mà buôn mấy câu cho qua chuyện với tụi nó rồi lơ đi luôn.

***

Một điều khó hiểu là có hàng trăm người đi qua trước mặt ta mà ta chỉ nhớ đến một người đặc biệt. He he, vụ này bà con mình kêu là có duyên. Cũng không sai, một ấn tượng gì đó mà chỉ có một người duy nhất nhận ra giữa đám đông người đã là một sự đặc biệt, và chắc chắn đó cũng là người có một mối dây cũng chẳng kém đặc biệt với ta (mà cái sự nhận ra sợi dây đó chỉ là việc sớm hay muộn mà thôi!). Nhảm một cái là nhiều khi ta vô tình hay cố ý mà đi qua nó, chạy một hồi bở hơi tai rồi lại quay về cái nơi rất đặc biệt ta tìm thấy cái “duyên” của mình. Hơi tốn thời gian một chút nhưng biết đâu đó là cái số nữa thì sao, quan trọng là cái kết của nó sẽ ra sao kìa, phải không bà con?

***

Cách bạn lưu tên “người quen” trong di động; cách bạn nhớ và nói về “người ta” trong lúc say; cách bạn tựa đầu ngủ bình yên trên vai “người ấy”… nói được thật nhiều điều. Chưa ai đặt tên cho nó là gì, nhưng chắc chắn một điều trong tim bạn đã có một điều đặc biệt. Những khoảnh khắc đáng trân trọng. Giữ lấy bạn nhé!

 26.06.2007

Những điều đã qua….

Có những lúc chợt nhớ và chợt quên. Quá khứ và hiện tại đôi khi đan xen một cách khó hiểu. Chủ đích hay vô tình mình đã sống với những ngày vui vẻ hoặc buồn bã. Không ai sai khiến, “những người bạn đã từng là những người lạ”, gặp gỡ và thân thiết, tất cả chỉ như một cái duyên không đoán trước. Có những giấc mơ không thành hiện thực, có những hạnh phúc đến một cách bất ngờ….

Có những con người đến với mình vào lúc khó khăn nhất, họ cho mình cái nắm tay, ánh mắt nhìn cảm thông, những lời sẻ chia tận đáy lòng, đôi vai để mình dựa vào. Những cử chỉ nho nhỏ đáng yêu diễn ra một cách ngẫu nhiên ngộ nghĩnh. Những cảm xúc nhẹ nhàng lan toả, đôi khi là tình bạn, đôi khi lại là cái gì đó khó đặt tên. Mọi thứ cứ lẫn lộn để mình băn khoăn rồi mặc kệ. Có những cái đôi khi không nên rõ ràng quá, cụ thể quá, cứ mơ mơ hồ hồ thế nhiều khi lại hay hơn nhiều. Cảm giác được yêu thương và quan tâm bao giờ cũng dễ chịu biết bao.

Có những điều mình muốn tin nhưng mọi thứ như chống lại niềm tin đó, có những điều dù không muốn nhưng nếu cứ không chịu nhìn vào thực tại trước mắt để thấy đúng vấn đề mình lại trở thành con người mù quáng. Nhiều khi thấy bản thân sao quá phức tạp, đôi khi nhìn lại bỗng thấy suy nghĩ còn đơn giản biết bao. Người lớn hay trẻ con cũng không có ranh giới rõ ràng như yêu và ghét vậy. Cứ tưởng rằng sẽ giận lắm vậy mà có giận được đâu, nói được vài ba câu là mít ướt rồi, chẳng “chửi rủa” được gì nhưng sao lòng thấy nhẹ lâng lâng, thanh thản lạ.

Có những thứ chỉ cần bình tĩnh một chút là mình đã có thể nhận ra, thế mà cái tính “phức tạp hoá” làm mọi thứ trở nên rối rắm. Những điều giản dị có những cách đi vào suy nghĩ thật lạ, im lặng và ngấm dần sau những “trải nghiệm” rất chi là xương máu và tưởng rằng to tát. Bất ngờ khi hiểu ra rằng, mình đang có những thứ thật quan trọng khi đánh mất một điều gì đó, dù chẳng liên quan chút nào. Ngộ ghê!

Qua hết rồi. Những điều mới mẻ lại bắt đầu tới. Có những cái thật trùng lặp, có những cái lại lạ lẫm phải mò mẫm tìm hiểu. Giờ mình đã hiểu vì sao ngày mai luôn tới sau một giấc ngủ dài…

 14.06.2007