“Tôi là Coriander” – cổ tích của những giấc mơ

Điều khiến tôi cầm cuốn sách này lên và đọc có lẽ không phải vì cái mác “Tác phẩm đoạt Giải thưởng Nestle Children’s Book 2005” ở ngoài bìa sách mà bởi lời giới thiệu của cô em “sách hay, sách dễ thương lắm”. Sách có cái mác đẹp thì không thiếu nhưng một cuốn sách được chủ nhân đánh giá tốt thì với tôi đó là bảo chứng quan trọng cho chất lượng nội dung của nó.

Cuốn sách "Tôi là Coriander" - Sally Gardner

Cuốn sách “Tôi là Coriander” – Sally Gardner

Quả thật khi lật đọc những trang đầu tiên tôi đã bị cuốn hút ngay vào thế giới của cô bé Coriander Hobie – một cô bé có tuổi thơ ấm êm với cuộc sống ngọt ngào như kẹo, êm ả như bông, hạnh phúc như giấc mơ của mọi cô bé, cậu bé trên thế giới này. Và nếu cuộc đời mãi là màu hồng thì có lẽ đây đã đơn thuần là câu chuyện cổ tích của những năm 40, 50 ở thế kỷ XVII ở nước Anh. Cuộc sống của Coriander biến động qua từng chương sách, từ món quà đặc biệt đầu tiên – đôi giày thủy tinh, rồi sự kiện Mẹ mất, Cha tái hôn rồi phải bỏ trốn khỏi cuộc truy đuổi của những người Thanh giáo, bị người mẹ kế tàn nhẫn cùng người tình của bà hành hạ, đến việc khám phá thế giới thần tiên nơi mẹ cô bé được sinh ra, gặp mối tình đầu, hành trình đi tìm bóng tiên của Mẹ để cứu người mình yêu và ngăn chặn sự tác oai, tác quái của mụ hoàng hậu độc ác xứ tiên,…

Thời gian là xúc tác của sự trưởng thành, là phép thử của tình người. Đôi giày thủy tinh như một cỗ máy thời gian nhiệm màu đưa Coriander di chuyển qua về giữa hai thế giới, mà mỗi ngày ở xứ tiên bằng một năm trời ở London – thành phố nơi cô bé sinh ra lớn lên. Tìm đến thế giới tiên để biết về nguồn cội, trở về cuộc sống thực để tìm kiếm những điều mình mất mát và dù ở thế giới nào, Coriander với bản tính lương thiện của mình cũng đều có những người bạn sẵn sàng dang rộng đôi tay giúp đỡ, chở che bằng yêu thương.

Dòng sông Thames bên tòa dinh thự của gia đình Hobie như một chứng nhân lịch sử chứng kiến bao đổi thay của xã hội Anh lúc bấy giờ. Từ dòng nước hiền hòa của những ngày thái bình, đến những khi đục ngầu bởi bóng tối của sự thanh trừ phe phái, của dịch bệnh, của những phép thuật tà giáo và sau đó là dòng sông rộn ràng, rực rỡ của những ngày sự bình yên quay lại cùng những người dân London khi chào đón đức vua trở về. Một giai đoạn đau thương, đen tối của nước Anh dường như đã được tái hiện sống động qua những biến cố cuộc đời của các nhân vật cũng như những đổi thay lặng lẽ của con sông này.

Và cuối cùng như biết bao câu chuyện cổ tích khác, sau giông bão bầu trời sẽ lại sáng trong, người ở hiền thì gặp lành còn kẻ ác sẽ phải trả giá. Một cái kết có hậu hợp lý để khép lại những trang sách cuộc đời của Coriander cùng các nhân vật. Ở thế giới được thể hiện vào phần cuối cuốn sách chỉ còn lại yêu thương, sự sum họp, niềm vui và hạnh phúc viên mãn sau những đau thương, mất mát và chờ đợi – phải chăng đó cũng chính là nguyện ước của mỗi con người bằng xương bằng thịt chúng ta trong cuộc đời trần tục này…

Huế, 2016.10.14

Bay

Sảnh chờ sân bay chiều mưa tầm tã thêm chật chội bởi khách chờ ngày một đông từ những chuyến bay bị delay liên tục. Cung ghế không đủ cầu nên người đứng, người ngồi bệt dưới đất la liệt chờ đến phiên chuyến bay mình được loa sân bay gọi tên. Sau một hồi đứng dựa cột chờ đợi, trời thương con nhỏ đang run run vì áo quần ướt nhèm bởi trận mưa trắng xóa trên đường ra sân bay, dãy ghế gần đó bỗng có hai ghế trống. Nhanh chóng yên vị trên một chiếc ghế, con nhỏ mở điện thoại tranh thủ lướt mail trong khi tiếp tục chờ đợi.
Một lúc sau, một người đàn ông tầm cũng sáu mấy bảy mươi tóc hoa râm, hơi phủ dài đến gần vai mang dáng dấp của một nghệ sĩ ngồi vào chiếc ghế trống bên cạnh. Vô tình, người đàn ông ngồi lên một phần ống tay áo khoác jean mà con nhỏ vắt ở túi đồ để bên cạnh. Nhanh chóng, con nhỏ cố kéo tay áo đang bị mắc kẹt. Người đàn ông dễ dàng nhận ra hành động này, khẽ nhích người để ống tay áo được lôi ra dễ dàng hơn. Con nhỏ ngước mặt lên nhìn người đàn ông và nói:
– Cháu xin lỗi đã làm phiền bác. Áo khoác của cháu đang bị ướt, cháu sợ làm ướt lây sang đồ của bác.
– Ừ, trời mưa lớn quá mà. Bác ướt chút cũng không sao đâu.
Nói chuyện với người lạ thì chẳng lạ lẫm gì với nó, nhưng trong cái tình cảnh người hơi mệt, áo quần ẩm ướt và chờ đợi mỏi mòn này, con nhỏ chỉ muốn yên tĩnh một mình nên nó chủ động rút khỏi cuộc đối thoại, im lặng cuối xuống điện thoại tiếp tục xem mail. Nhưng chỉ được mấy phút, người đàn ông lại chủ động bắt chuyện:
– Cháu bay về đâu thế?
– Dạ, cháu bay về Huế.
– Có phải chuyến này không cháu? – Người đàn ông vừa hỏi vừa cẩn thận lôi chiếc thẻ lên máy bay ra khỏi ví đưa cho nó xem.
– Dạ, đúng rồi ạ. Cháu cũng bay chuyến đó.
– Cháu ra đó công tác hay đi chơi?
Sau một chút ngập ngừng không biết nên nói nhiều hay ít với người đàn ông lạ mặt này, con nhỏ tiếp lời:
– Dạ, cháu… về nhà ạ.
– Ồ, nhà cháu ở Huế à? Vậy là cháu vào đây chơi?
Không biết có phải sự cởi mở, giọng nói ấm áp và ánh mắt trìu mến của người đàn ông đã khiến con nhỏ mở lòng hơn không, nó thật thà chia sẻ:
– Dạ, cháu từng học và làm việc trong này. Đợt này tranh thủ vào Sài Gòn để giải quyết một vài việc chưa xong.
– Cháu ở trong này lâu chưa?
– Dạ cả học và đi làm cũng gần 11 năm ạ.
– Trời, đã ở đây 11 năm rồi mà cháu chịu về ngoài kia à. Vì sao thế?
– Dạ, Ba Mẹ cháu ở ngoài đó.
– Ba Mẹ cháu đã nghỉ hưu rồi phải không?
– Dạ.
– Thế công việc đang làm ở đây quen, về ngoài đó cháu có tiếp tục làm việc cháu đang làm không?
– Dạ ở ngoài đó công việc của cháu có thay đổi một chút, đặc thù công việc ở Huế không giống ở đây.
– Ừ, ở ngoài đó thì kiếm được công việc đã khó, làm được công việc mình thích càng khó hơn. Thế cháu đã quen với công việc ngoài đó chưa?
– Dạ, cháu cũng đang thích nghi từng chút một. 🙂
– Ừ, những người trẻ như cháu chắc còn có thể thích nghi, chứ lớn tuổi như bác đã quen với Sài Gòn thì chắc chịu rồi.
– Nãy giờ nghe cách bác nói chuyện, cháu thấy đậm chất Huế lắm, bác là người Huế ạ? (Người đàn ông nói giọng miền Nam ngọt lịm nên con nhỏ thấy nghi nghi chớ không dám khẳng định)
– Đúng rồi, bác sinh ra và lớn lên ở Huế. Sau đó bác vào Quy Nhơn học ngành sư phạm rồi vào Sài Gòn dạy. Ở từ ngày đó cho đến giờ.
– Ồ, vậy đợt này bác về Huế thăm gia đình, họ hàng ạ?
– Ba Mẹ bác mất cả rồi, giờ ở Huế cũng chỉ còn anh em. Mà anh em thì khác với Ba Mẹ nên quãng thời gian sau này về Huế bác cứ thấy nó nhạt nhạt cháu à. Đợt này bác về dự đám ma của mợ bác. Hồi mới vào Sài Gòn thì bác cứ tâm niệm làm vài năm rồi về ở với Ba Mẹ. Lần lữa mãi rồi Ba bác mất, nói về ở với Mẹ mà cuối cùng đến khi Mẹ bác mất bác vẫn chưa làm được. Bác cứ day dứt mãi chuyện này. Cháu về ở được với Ba Mẹ cũng là một điều rất hay.
– Vậy bác có ở Huế lâu không ạ?
– Bác ở một ngày thôi. Mai tầm giờ này bác lại bay vào Sài Gòn. Huế của hôm nay cũng không còn nhiều điều giữ chân bác. Huế ngày xưa bác nhớ cứ về qua Đập Đá là thấy những nhà vườn như câu thơ của Hàn Mặc Tử: “Vườn ai mướt quá xanh như ngọc…”. Giờ nay có về cũng không còn cảnh xưa. Người Huế ngày ấy dù lam lũ nhưng cách sống có chút kiểu cách của mảnh đất kinh đô xưa và có cái gì đó hay lắm, giờ thì hiện đại hơn nhưng có chút nhàn nhạt và thực tế nhiều. Bác nhớ có lần bác ra bến xe để bắt xe vào Nam, loa phóng thanh của bến đang phát câu hát: “Ơi Huế của ta, ta có Huế tự hào…” thì bị tắt cái bụp, thay vào đó là giọng của ban quản lý phát qua loa oang oang: “Bà con chú ý, cẩn thận kẻ gian móc túi…”. Bác thấy hẫng và buồn ghê gớm.
Im lặng, người đàn ông dường như đang chìm vào dòng ký ức riêng. Sau một hồi bác ấy tiếp lời:
– Cháu đã từng có cảm giác ngập ngừng chưa?
Con nhỏ cười cười trả lời, trong lòng có dự cảm là câu chuyện tiếp diễn sẽ có mùi “tình ái” gì đây.
– Dạ có ạ.
– Mỗi lần có dịp đi bộ trên một con đường xưa quen thuộc, có lúc bác bỗng ngập ngừng dừng lại. Ngập ngừng để nhớ về một kỷ niệm, một bóng hình xưa.
– Cháu đoán có liên quan ít nhiều đến mối tình của bác ở Huế ạ?
– Haha (người đàn ông cười sảng khoái). Đúng là có liên quan đến một người con gái.
– Vậy bà xã của bác là người trong này luôn ạ?
– Không, vợ bác cũng là người Huế, và cũng là mối tình đầu của bác.
– Ôi, vậy nhất bác rồi.
– Bác cũng thấy mình may mắn, nếu không chắc giờ về Huế còn ngập ngừng nhiều nữa (cười). Mà bác hỏi này, thế cháu có người yêu ở đây không?
– Dạ hiện tại cháu không có người yêu, nhưng cũng có vấn vương ít nhiều ở đất này ạ.
– Vậy bác đoán có lẽ tình cảm của anh chàng nào đó chưa đủ để giữ chân cháu lại rồi. Trong trái tim người con gái, ngoài gia đình còn có một thứ bản năng khác – đó là tình yêu. Nếu có tình cảm đậm sâu thì chắc cháu đã không dễ bỏ đất này về với Ba Mẹ rồi.
– Dạ chắc có lẽ cũng là duyên số nữa ạ. Cuộc sống của mỗi người trong từng giai đoạn đều phải có những lựa chọn và việc lựa chọn không phải lúc nào cũng dễ dàng. Thật tình thì chia tay Sài Gòn lòng cháu còn nhiều day dứt lắm: bạn bè, những mối quan hệ đã và đang có trong những năm qua…
– Với tuổi của cháu đã là một cô gái trưởng thành và chín chắn, nên người đàn ông giữ được trái tim cháu cũng phải là người hiểu chuyện và từng trải. Và để tìm được người đàn ông cháu cần cho cuộc sống phía trước của mình, có lẽ cần thời gian để hiểu và kiểm chứng.
– Hihi, người thân và bạn bè cháu chắc mong người đó sớm xuất hiện lắm đó bác. Cháu về Huế bị xếp vào nhóm ê sắc ế rồi. (cười)
– Haiz, chuyện gì đến sẽ đến, có gấp cũng không được.
Điện thoại của người đàn ông đổ chuông, ông trả lời điện thoại với giọng rất đỗi dịu dàng sau khi thấy tên người gọi:
– Em à, máy bay của anh bị trễ giờ, giờ phải chờ thêm gần tiếng nữa.
– Anh chưa ăn, nhưng chắc là để kiếm cái gì đó bỏ bụng chứ mưa gió thế này không biết chờ đến bao giờ.
– Ừ ừ, lúc nào bay anh sẽ báo em. Em cứ yên tâm nhé.
Dừng cuộc gọi, bác quay qua mỉm cười:
– Bà xã bác đó. À, mà cháu ăn gì chưa?
– Dạ, nãy tới sân bay vừa ướt, vừa lạnh nên cháu đã làm tô phở cho ấm người rồi. Bác tranh thủ đi ăn gì chứ không lại đói ạ. Mà cháu nghi tới Huế có khi người nhà sẽ phần cơm cho bác nữa đó.
– Bác nghĩ chẳng ai đợi cơm bác đâu. Ra đó rồi bác cũng phải tự xử. Vậy thôi để bác kiếm gì ăn cái đã. Chào cháu nhé.
– Dạ, cháu chào bác.
(….)
Cuối cùng sau những giờ phút chờ đợi tưởng như vô tận, hãng cũng đã thông báo cho hành khách ra xếp hàng để lên máy bay. Tình cờ, con nhỏ lại gặp người đàn ông đó. Bác ấy thấy nó liền cười tươi:
– Nãy bác mua bánh mì ăn cháu ạ. Bác định ăn tô hủ tiếu mà nhà hàng phục vụ lâu quá, bác lại sợ máy bay thông báo nên không chờ nữa, qua quầy khác mua bánh mì. Giờ ấm bụng rồi. Mà ở Huế cháu ở đâu?
– Dạ cháu ở…()
– Vậy bác với cháu người ở bờ Bắc, người bờ Nam rồi. Chút cháu về bằng gì?
– Dạ đợt này hành lý cháu hơi cồng kềnh mà máy bay đến Huế cũng trễ rồi nên chắc cháu bắt taxi về cho tiện ạ.
– Bác định đón xe bus của sân bay, giờ đó chắc còn cháu nhỉ?
– Dạ, xe bus chờ đón khách máy bay mà máy bay tới trễ thì họ cũng sẽ đợi thôi ạ.
– Mà mua vé có dễ không cháu?
– Dạ, nếu bác không có hành lý thì khi vào ga đến, bác cứ đi thẳng ra cổng sẽ thấy bàn bán vé xe bus liền ạ.
– Bác cảm ơn cháu.
– Dạ không có gì ạ. Bác nhớ gọi báo cho bác gái.
– Ồ, may mà cháu nhắc, suýt chút nữa bác quên.
(…)
Máy bay sau gần hai tiếng cho khách ngồi chờ trên máy bay, bay tránh khu vực có thời tiết xấu rồi cũng về tới được Huế. Xe đón khách chở vào ga đến, người và người đứng chen chúc, ánh mắt ai ai cũng lộ vẻ bơ phờ, mệt mỏi bởi sự chờ đợi và chuyến bay kéo dài hơn mọi lần. Xe dừng hẳn, khách vội vã xuống xe đi vào ga đến, tới băng chuyền chờ hành lý. Con nhỏ chờ cho mọi người trên xe vãng gần hết nó mới xuống. Phần vì ban nãy bị kẹp ngay giữa xe phải chờ dòng người hai bên di chuyển, phần vì nó nghĩ đã tới Huế thì dù có chậm hơn một phút đi nữa thì nó cũng sẽ về đến nhà. Ông bác kia cũng chậm chậm xuống xe. Hai bác cháu lại có dịp gặp mặt.
– Về với Ba Mẹ là yên tâm rồi cháu nhỉ.
– Dạ, bác về với anh em cũng sẽ vui.
– Người không có ai chờ nơi điểm đến thì dẫu có đến cũng chỉ là đến nơi thôi cháu à. À, mà bác mua vé xe bus ngoài cổng phải không cháu?
– Dạ, bác cứ đi thẳng ra cổng là có thể mua vé xe bus được rồi. Bác tranh thủ mua vé rồi ra xe sớm để chọn chỗ ngồi cho ưng ý.
– Ừ, vậy bác về nhé. Chào cháu, có duyên sẽ gặp lại.
– Dạ, cháu chào bác.
Người đàn ông dảo chân bước đi, không quên quay lại vẫy tay chào và dành cho con nhỏ ánh mắt, nụ cười tạm biệt đầy trìu mến…
(…)
Taxi lăn bánh chạy ngang qua chiếc xe bus sân bay đang chờ đón những vị khách cuối cùng. Nó thấy người đàn ông ngồi ở hàng ghế phía trước và đang đăm chiêu nhìn lên bầu trời đêm qua cửa sổ xe. Nét buồn phảng phất trên gương mặt đầy phong sương cuộc đời dường như thêm thăm thẳm. Câu nói “không ai chờ nơi điểm đến…” lại văng vẳng bên tai nó.
Trời khuya đã ngớt mưa bỗng như thêm chút lành lạnh, chút thiếu thốn và xa xăm…
(Ghi lại từ một chuyến bay ngày mưa bão hôm nào đó)
Huế, 02.10.2016

ĐỦ

Yêu thương bao nhiêu là ĐỦ?

Hồi trước bạn tui có chia sẻ một câu chuyện như vầy. Một gia đình nọ nhìn vào thấy rất hạnh phúc, vui vẻ. Vợ chồng đẹp đôi, thành đạt, con cái ngoan ngoãn. Thế rồi một ngày anh chồng biết được chị vợ đã phản bội anh, có tình nhân bên ngoài. Anh không ồn ào, vẫn giữ nguyên hòa khí gia đình, tránh làm ảnh hưởng đến con cái. Chị vợ sau đó biết chồng đã phát hiện chuyện nhân tình nhân ngãi của mình thì vô cùng xấu hổ. Cô chủ động xin chồng ly hôn. Anh chồng chỉ nói đơn giản: “Một khi em thật sự tìm được người đàn ông thật sự yêu em, đem đến hạnh phúc cho em, đủ sức che chở bảo vệ, đủ bao dung em, anh sẽ để em ra đi. Anh, các con và gia đình này luôn yêu em, cần em và sẵn sàng chờ em về.” Chị vợ bật khóc, xin anh tha thứ và về sau cũng không bao giờ còn chuyện ngoài chồng ngoài vợ nữa.

Cố gắng bao nhiêu là ĐỦ?

Có đợt, tui ngồi ở văn phòng, nhìn màn hình máy tính và chán ngán với đống công việc đầu không xuôi, đuôi chẳng lọt cứ dậm chân hoài một chỗ. Khi đó trong đầu có đủ thứ suy nghĩ như có lẽ không cần cố gắng nhiều nữa, không cần đầu tư gì nhiều nữa, cứ để mọi thứ trôi qua làng nhàng cho nhẹ đầu. Ý trời thế nào một hôm tui chứng kiến cảnh một người đàn ông tầm năm mươi đang ráng sức bê mấy chậu cây được chăm sóc, cắt tỉa vào thay mấy chậu cây cảnh có vẻ thiếu sức sống ở văn phòng. Chậu cây to, có vẻ rất nặng, áo người đàn ông ướt đẫm mồ hôi. Bên hành chính bắt chú phải bưng cho khéo để không làm dơ nền, vẹt nền, không được đứng lâu ở thang máy vì lãnh đạo và khách hay sử dụng. Một mình chú loay hoay với mấy chậu cây một hồi cũng xong. Tui tranh thủ lúc chú nghỉ lấy hơi để bưng tiếp mấy chậu cây cũ xuống tầng dưới hỏi chuyện. Chú nói: “Việc có vất vả mấy cũng cố làm để con cái có tiền ăn học. Có công việc để làm là hạnh phúc rồi, chỉ sợ một ngày thất nghiệp thì không biết lấy gì nuôi con. Mọi việc, cố nổi hay không cũng là ở mình”.

Kiếm được bao nhiêu là ĐỦ?

Tui nhớ câu chuyện chia sẻ của một anh doanh nhân nọ cách đây mấy năm. Anh là một lãnh đạo có số có má, độ giàu có cũng chẳng kém cạnh ai. Người ta nhìn vào anh thường ngưỡng mộ vào thu nhập, vào vợ đẹp – giỏi, vào những tình nhân trẻ, vào những chiếc siêu xe,… của anh. Người đời thì ngưỡng mộ cứ tiếp tục ngưỡng mộ, bản thân ảnh cũng không ngừng tiếp tục cố gắng và ngày một giàu thêm. Đến một ngày đẹp trời ảnh về thăm ba mẹ, thấy ba mẹ mình vẫn ngày ngày đi lại trên chiếc xe máy cũ, trong khi anh thì không chạy siêu xe thì cũng người đưa người rước. Anh chợt thấy đắng trong lòng…

Bạn – bè bao nhiêu là ĐỦ?

Tui có mấy người bạn lạ. Có người lạ vì dù không thường xuyên thăm hỏi nhưng vẫn âm thầm dõi theo nhau qua kênh này kênh kia. Khi một đứa cần giúp đỡ, đứa kia sẽ không bao giờ từ chối. Lại có những người lạ theo cách khác. Lạ là bởi vì một ngày họ liên lạc thì y như rằng sẽ nhờ giúp cái này, cái kia. Có người tui giúp được, có người không. Cơ mà tui giúp xong họ lặn một hơi mất tăm, đến lúc cần giúp đỡ thì lại xuất hiện một hai thân thiết.

Kiên nhẫn bao nhiêu là ĐỦ?
Quyền lực bao nhiêu là ĐỦ?
Ước mơ bao nhiêu là ĐỦ?
Bao nhiêu người thích/ sợ là ĐỦ?

Người ta vẫn thường chúc nhau Đầy – Ngập tràn – Dư dả, nhưng liệu mấy khi biết được bao nhiêu là ĐỦ để thấy mình có vượt-chỉ-tiêu như lời chúc của thiên hạ hay không? 🙂

Thầy dạy tui hồi trước có dặn: “Cái gì QUÁ cũng không tốt, phải biết điểm dừng mới là bền vững”. Thôi thì, đừng giận Quá, đừng buồn Quá, đừng khôn Quá, đừng dại Quá, đừng làm Quá, đừng nghĩ Quá, đừng coi trọng Quá, đừng hơn thua Quá, đừng ăn no Quá, đừng tin Quá, đừng để mệt Quá… Chưa biết thế nào là ĐỦ thì cố gắng đừng QUÁ có lẽ cuộc sống cũng sẽ nhẹ nhàng, thênh thang hơn thật nhiều. ^_^

p/s: mấy vụ này thì không biết nói bao nhiêu là Đủ, cơ mà cái nào làm cũng khó Quá đi! :p

Huế, 21.08.2016

Dịch vụ

Tranh thủ đi mông má bé xe trước khi đi ở ẩn. Mới tới tiệm (ghé lần đầu 1 năm trước), bạn thợ chạy ra chào liền, hỏi “Hôm nay chị đi 1 mình à?”. “Ừ, chị đi 1 mình, chị kia đi làm chưa về”. “Chị vào chờ một tẹo nhé, còn xe kia nữa em làm luôn cho chị, để em dắt xe vào cho”.

Ngồi chờ một lúc thì anh chủ về (mình gọi anh này là đại ca vì từ ngoại hình đến phong cách, cách cư xử với nhóm thợ em út đúng chất ấy). Đại ca chở con đi học về, lột áo khoác phát là bay vào làm luôn với thợ, miệng không quên nhắc cậu con vào nhà tắm rửa, tranh thủ ăn trước kẻo đói. Nhìn thấy mặt mình hỏi thăm luôn: “Lâu rồi mới thấy cô bé ghé quán.”

Xe khách vào mường nượp, mà ai vào đại ca cũng không quên nở nụ cười tươi rói chào mừng. Thứ tự ưu tiên của đại ca là: ca nào khó đại ca làm, ca nào dễ em út làm, thợ đang bận tay thì mấy cái râu ria đại ca sẽ xử luôn không câu nệ, phụ nữ và người già được ưu tiên. 🙂

Thấy mình ngồi ngó ngó mấy chiếc xe có vẻ rảnh rỗi, một bạn thợ nhắc: “Chị ơi, đây có wifi đó, chị vào mà dùng. Bên kia đường có tiệm bánh ngon ấy, nếu chị thấy đói qua ăn tạm đi”

Đang ngồi xem mấy tấm hình cũ trên điện thoại, một cô đi vào quán đem cho mình chai nước suối ướp lạnh. Mình ngạc nhiên thì bạn thợ đang làm xe cho mình nói: “Em sợ chị chờ lâu khát nên gọi cho chị”. Quá sức dễ thương. 🙂

Anh chủ ngồi làm xe cho khách, tay thì làm, miệng thì tám với khách. Một hồi quay qua nhiều chuyện với mình: “Đợi lâu vậy đói chưa em? Ráng nói người yêu chờ tẹo nhé, xe cũng gần xong rồi”. “Hehe, vậy là anh còn nhớ em độc thân đó hả?”. “Haha, nói chớ ngồi buồn cứ ra lấy xe anh đi đâu thì đi rồi chút về lấy xe.” “Cảm ơn anh, em chờ tẹo nữa rồi đi luôn”.

Khách tiếp tục vào ra. Gặp khách lớn tuổi thì một hai dạ thưa, gặp mấy em trẻ trâu hỏi này hỏi kia cũng kiên nhẫn giải thích, khách về thì cảm ơn, chào khách đàng hoàng dù cả thầy cả thợ ai cũng thể hiện đầy đủ nét phê vì mệt trên mặt cả rồi…

1 bài học thực tế thú vị về dịch vụ và chăm sóc khách hàng! 😉

HCM, 26.4.2016