Happy day! ^^

Mỗi năm có 52 tuần, 12 tháng. Mỗi tháng có ít nhất 1 ngày đặc biệt và mỗi tuần lại có những happy day riêng! ^^

Happy day – đơn giản không phải là những bữa ăn uống hay đi đến một nơi nào đó đông đúc, náo nhiệt, sang trọng… Đơn thuần là chạy xe đi lòng vòng, hít bụi, ngắm đường phố đêm đầy xe với ánh sáng đủ loại hay tranh ăn bánh tráng trộn hoặc tíu tít kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất cho một người nghe, nghe người ấy tâm sự và rồi nhe răng cười vui vẻ!

Happy day – không cần là ngày toàn dân xuống đường làm lễ, tiệc. Happy day nhiều khi chỉ là một ngày bình thường nào đó, hứng lên gặp gỡ, chạy đi đâu đó, cùng làm việc gì đó hay đơn giản là ngồi im lặng bên nhau và nhìn ngắm vu vơ xuống con đường với những làn xe qua cửa kính quán cafe, hay cùng online đọc một bài viết nào đó rồi bình loạn…

Happy day – có khi chẳng thấy mặt mũi đâu, nhưng nhận được một cú điện thoại hỏi thăm, một tin nhắn yêu thương cũng đã thấy lòng bình yên đến lạ.

Happy day – những chiều đi học về, trời đầy mây, có một kẻ mong mưa tìm đến. Mở miệng là kêu thích dầm mưa nhưng nếu lỡ có mưa thật chắc chắn sẽ tìm một nơi nào đó trú ẩn vì rất sợ một đứa khìn khìn nào đó mắc bệnh.

Happy day – những tối có người phải chạy xe đi kiếm thức ăn cho một đứa lười biếng ham chơi, ham ngủ mà bỏ bữa.

Happy day – những ngày “sau cơn mưa trời lại sáng”, bỏ qua tất cả những giận hờn vu vơ, lắng nghe cảm xúc và suy nghĩ của nhau. Ngẫm lại chính mình và thông cảm cho đối phương. Giận để thật gần nhau hơn!

Happy day – ngày ta được gặp một người mà lâu lâu lắm ta chưa được nhìn thấy mặt. Gặp gỡ rồi, đôi khi chỉ là một ánh mắt trìu mến hay một nụ cười thật tươi cũng đủ xoá tan đi những nhớ, thương, ghét, buồn…

Happy day – … những ngày rất đỗi bình thường như mọi ngày! Không ồn ào, giản đơn thôi, lặng lẽ thôi nhưng lòng thấy bình yên!

01.4.2008

Bài hát ru vịt con xấu xí! ^^

Có một chú vịt con gần 21 tuổi, suốt ngày chạy lạch bạch khắp nơi, lê la hết góc này đến xó khác với những niềm vui thích cá nhân cao độ của chú. Thỉnh thoảng nghêu ngao ca hát một đoạn ngắn ngắn nào đó chú thuộc sau một cơ số lần đi karaoke với tụi bạn; thỉnh thoảng phấn khích quá mà hú lên một tiếng “nho nhỏ” nhưng cũng đủ làm giật mình tất thảy mọi người xung quanh! Chú được mệnh danh là chú vịt nhí nhố, nhí nha, nhí nhảnh ^^

Với chiều cao khiêm tốn, chú không có ước mơ tham gia những phi vụ có sử dụng khá nhiều chiều cao. Chú khá thích thú với mấy trò hơi nhức đầu một tẹo nhưng cũng nhanh chán nếu vật lộn với nó một hồi lâu đến nhức đầu, hoa mắt, chóng mặt mà “ẩn sô vẫn là ẩn số”! ^^. Nhanh chóng thích nghi và bị cuốn hút với những trò chơi và những niềm đam mê mới nên chuyện chú lang thang nay đây mai đó ở chỗ này, chỗ kia không phải là điều gì quá ngạc nhiên. Mỗi ngày một chút, chú cho đường đi và cái đích đến dài hơn và cao hơn một tẹo nhưng vẫn lười biếng nhích cái thân còm cõi nhỏ xíu đi từng milimet một. Thêm một biệt danh mới cho chú được sinh ra: “Chú vịt chậm chạp nhất thế giới!” (chậm nhất vẫn và ăn uống! ^^)

Nhan sắc thì chẳng hơn ai, được khen cao nhất là dễ thương, dễ nhìn gì đó, chú cũng không tham vọng mình có chân trong top những khuôn mặt khả ái. Hihi, cũng chính cái đặc điểm đó mà chú lại nảy sinh một cái sở thích kỳ lạ là thích ngắm những cái gì đẹp đẹp, xinh xinh từ to đến nhỏ, từ người đến vật, tất tần tật những gì chú gặp trong suốt hành trình của mình. Chú vẫn thỉnh thoảng ca cẩm về lời khen mà đồng loại dành cho chú, chú thấy mình chưa đáng được khen (nhưng mà không giấu diếm một điều vĩ đại là được khen cũng thú vị lắm chứ! ^^). Chú cũng không ít lần đi tới đi lui quanh cái gương soi mà nhăn nhó với mấy cái mụn li ti sản sinh từ những buổi thức khuya làm những thứ linh tinh. Một sự thật được làm minh chứng rõ ở chi tiết này: dù là vịt hay bất cứ giống loài nào đi chăng nữa, vẫn mang trong mình dòng máu “điệu” to lớn! ^^

Chú vịt đã gầy, dạo này lại càng ốm yếu hơn. Lý do vẫn không tránh khỏi cho những người thiếu cân là : ăn uống không điều độ và ngủ thiếu giấc. Mọi người khen chú là không make up mà nhìn mặt xanh lơ xanh lét thấy ghê! Chú đã cố gắng cân bằng lại nhịp sống sinh học của mình, nhưng hình như những cố gắng đó chưa có động lực thúc đẩy (hay nên dùng sự đe doạ, cưỡng chế sẽ hợp lý hơn nhỉ? ^^) để đẩy nhanh tiến độ thực hiện. Cái thói lười biếng có lẽ đã ngấm vào người chú rồi!

Chú vịt lên một chương trình hoàn hảo cho một tối ôn bài hoành tráng. Cũng có Milo, có bánh, có kẹo Vitamin C của em gái tặng để bồi bổ nữa nhưng mà hình như bao nhiêu công lực nó tiêu tan sau một ngày long nhong rồi. Ăn no là lại buồn ngủ. Ôm cái bụng đầy thức ăn đi ngủ để rồi sáng mai tỉnh dậy thấy đầy bụng mà chẳng biết kêu ai.!

Vịt con đã dự định là gõ xong entry này là sẽ học bài tiếp, nhưng mà tình hình là “sức khoẻ” hình như không đảm bảo: nhức đầu, chóng mặt, mắt mũi díu cả lại rồi… Đánh liều một phen: Đi ngủ! Cầu mong ngày mai mọi điều tốt lành sẽ đến như mong đợi của chú!

Bibi cả nhà, vịt con đi ngủ đây! Hát ru vịt con nào!!!!

28.3.2008

Bà già nói nhảm chút chút…! ^^

Mệt… chìm vào giấc ngủ hồi nào không hay. Ngủ một lèo từ đầu giờ tối cho đến sáng mai, xách cặp và đi thẳng lên lớp luôn! Khà khà…như một bà già bận rộn đầy mỏi mệt cứ lê lết và lang thang ngày ngày! Đôi khi chịu không nổi cũng mở miệng than thân trách phận chút chút! Hihi, như vậy mới là cuộc sống.

Lên ephim nghía vài bộ về tâm lý. Xem và nghĩ. Cuộc sống thì vô vàn thứ để làm nhưng có những cái chỉ có thể xảy ra một lần. Sống thật với chính mình đôi khi hơi thiệt thòi một xíu nhưng bù lại được thanh thản trong tâm hồn. Biết quý những gì đang có, trân trọng những điều bình dị và nhỏ bé. Chấp nhận con người mình với những gì xấu nhất và tốt nhất, chung sống và hoà hợp với nó, giúp nhau cùng tiến bộ, đó mới là người thành công! ^^

Trí tưởng tượng là vô cùng phong phú. Thầy dạy những kiến thức về kinh tế mà mới nghe qua đã lẩm nhẩm những điều rút ra trong cuộc sống và những mối quan hệ. Thầy kể chuyện đánh đổi giữa rủi ro và lợi nhuận, chuyện con người ta chấp nhận mất một cái gì đó để đạt được cái mà mình mong muốn, chuyện quyết tâm rời bỏ những thứ quá thân quen để đi đến một nơi lạ lẫm để rèn luyện bản thân, chuyện mỗi người nên dấn thân để hiểu cuộc sống và những gì đang tồn tại xung quanh… Nhiều và nhiều lắm. Càng học để càng thấy mình nhỏ bé và non nớt giữa cuộc đời!^^

Quyết tâm đôi khi là những điều gì thật nhỏ bé khi nói ra nhưng sự thật là một điều lớn lao để thực hiện. Duy trì sự hăng hái và nhiệt tình như lúc ban đầu không phải là một điều dễ dàng, đặc biệt lại là lúc vấp phải khó khăn và trở ngại. Có một số điều đã đặt ra phải hoàn thành cho bản thân nhưng chưa thật sự bắt tay hoặc có bắt tay làm rồi cũng thực hiện một cách hời hợt chưa nỗ lực hết mình! Xấu hổ với bản thân, với những điều đã từng hứa. Hồi trước Green đã có đặt ra vấn đề “vượt qua trở ngại để thực hiện tốt những gì đã vạch ra”, cũng trao đổi đầy khí thế lắm nhưng giờ lại phải tự xem lại chính mình, cách phân bổ và bố trí các nguồn lực một cách thích hợp nhất để thực hiện những dự định đã được bản thân “đặt hàng”!

Nhiều khi muốn bỏ trốn đi đâu đó để quên hết những vướng bận và lo toan, nhưng rồi cái tính bon chen, nhiều chuyện lại níu giữ mình ở lại. Quả thật mọi thứ không dễ dàng nhưng đã dấn thân thì sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Không gì là không thể nếu mình cố gắng hết sức và tìm một lối đi thật đúng đắn… Hihi, trước mắt sẽ bắt đầu từ cái dự định be bé đã đặt ra từ sau Tết là sáng cố gắng dậy sớm tập thể dục, mỗi ngày dinh dưỡng đầy đủ và cố gắng sống điều độ, chừng mực hơn! Dạo này thấy lười biếng và cơ thể uể oải lắm rồi!

Khà khà… vì tương lai tương sáng ngày mai, vì sự dễ thương và nhí nhảnh, vì sức khoẻ và nhiều điều khác nữa…! Cố lên bé Bin! ^^

19.3.2008

Nụ cười ^^

Hồi còn học tiểu học, khi mà còn bập bẹ và bon chen học đàn, khoái nhất là hát và đàn bài “Nụ cười” của Nga. Thấy nhạc nó nhẹ nhẹ, hay hay (và đặc biệt là không quá khó để nhớ nốt nhạc nữa!). Thỉnh thoảng những lúc rảnh rỗi lại ngân nga: “Cho trời sáng lên và áng mây tươi màu…” và thấy nó vui vui đến lạ, một niềm vui nho nhỏ nào đó! ^^

Lớn lên một xíu, bài hát kia còn nhớ được lõm bõm vài câu, có thể lý do là lúc này “học đòi” những bài hát người lớn! ^^. Cảm xúc giờ cũng phức tạp hơn thật nhiều nhiều. Lúc này muốn trở lại làm con nít hình như cũng khó rồi. Cái tuổi ương ương dở dở giữa hai thái cực khi chưa được công nhận hẳn hoi là người trưởng thành! Cười vẫn nhiều, nhưng hình như nụ cười có nhiều suy tư hơn, thỉnh thoảng trong gió có nụ cười man mác buồn, một nỗi vu vơ, không tên của tuổi mới lớn…

Vào đại học, lần đầu tiên xa nhà, sống một mình giữa phố phường đông đúc, xa lạ. Đôi khi trái tim trở nên yếu mềm, muốn tìm kiếm một nơi nào đó, một ai đó để dựa vào những lúc cảm thấy cô đơn và lạc lõng. Rồi cảm thấy ngạc nhiên thật sự khi nhận ra mình mạnh mẽ hơn mình tưởng. Vẫn “đơn thương độc mã” chinh chiến vừa học, vừa hoạt động, đôi khi cũng buồn, đôi khi cũng khóc như con nít lúc xúc động hay quá tức giận một cái gì đó, đôi khi muốn về nhà ôm mẹ và ngủ khì như hồi con nít, đôi khi muốn đi lững thững một mình trên một con đường vắng nào đó có hàng cây xanh um hai bên đường đầy mát mẻ, có những cơn gió nhẹ để tâm hồn lang thang đâu đó trong khoảng trời chật hẹp của thành phố này… Vẫn cười, cười tươi và cười thật nhiều. Nhưng nụ cười dường như cũng đã có nhiều mặt nạ hơn rất nhiều. Vui cười; buồn cười; giận cười; khóc cười; thương cười mà ghét cũng cười… Nụ cười trở nên nhiều sắc thái và trở thành mặt nạ che dấu những cảm xúc của bản thân. Vẫn sống thật với chính mình nhưng đôi khi không thể làm tất cả những gì mình muốn. Tuy vậy, vẫn tự hào một điều là nụ cười luôn hiện hữu mọi lúc, mọi nơi và với mọi người… và một điều không thể chối cãi là nụ cười đã xích gần nhiều con người lại với nhau, hoá giải nhiều hận thù và giúp con người ta trở nên thân thiện, vui sống và cảm thấy thanh thản hơn thật nhiều. Nụ cười đã làm bản thân trở nên tin tưởng hơn vào mọi điều, nhìn mọi người bằng ánh mắt thân thiện và đầy cảm tình, trở nên đầy thông cảm và dễ dàng tha thứ cho lỗi lầm của thứ xung quanh! ^^

Đã xa rồi nụ cười vô tư, trong sáng như ngày nào. Nụ cười bây giờ mang nhiều cảm xúc và suy nghĩ hơn nhưng nụ cười thật và gần hơn thật nhiều với cuộc sống. Không còn nhìn cuộc sống với một màu hồng toàn vẹn như những câu chuyện cổ tích ngày xưa vẫn đọc nhưng đã học được cách nhìn cuộc sống với một thái độ lạc quan và đầy tin yêu hơn! Yêu lắm nụ cười ơi! ^^

Smile always! ^^

18.3.2008