Con gái

“ Ba đồng một mớ đàn ông,
Đem bỏ vào lồng cho kiến nó tha.
Ba trăm một vị đàn bà,
Đem về mà trải chiếu hoa cho ngồi”…
Mẹ sinh con gái, có người kêu mẹ không biết đẻ, mẹ thì chỉ nói gỏn gọn: “Sinh con gái mẹ chỉ thương khi lớn lên rồi lại gánh nổi khổ trăm bề của người phụ nữ.” Lớn lên rồi, nhìn trước nhìn sau, nhìn ra nhìn vào, con gái càng thấm cái “trăm bề” mà mẹ nói. Càng thấm thía thì lại càng thương mẹ nhiều hơn. Càng thương mẹ thì lại càng cố gắng trong nhiều mặt vừa để mẹ có thể tự hào, để người ta nhìn vào hết dám nói này nói nọ, để họ biết con gái cũng có thể làm nên chuyện, lại vừa để thực hiện được cái nỗi niềm sâu xa hơn là vượt lên trên những cái khổ, cái giới hạn, cái gánh nặng vô hình đè trên vai hai chữ phụ nữ mà sống cuộc đời như mình mong muốn.
Đi học, làm công tác Đoàn, hoạt động xã hội hay đi làm vì thế con gái cũng chẳng ngán ngẩm ai hay việc gì. Cứ đường mình mình đi, mục tiêu của mình mình thực hiện. Nhiều người nhìn vào thường nói con gái “thích thể hiện”, “tham vọng”, “thích ganh đua”, nhưng ít ai hiểu được tận sâu gốc rễ của những động lực, nỗ lực, sự gai góc và lỳ lợm ấy của con gái. Con gái chỉ đơn giản tự hỏi mình: “Vì sao việc ấy con trai làm được mà con gái không làm được?” thế rồi tiếp tục cố gắng và tiến tới thôi. Con gái chỉ đơn giản muốn làm những điều mình muốn làm và thách thức năng lực của chính mình – vậy thôi. 🙂
Con gái nhớ vào năm cuối đại học, khi bạn bè rải hồ sơ thực tập ở nhiều nơi thì con gái chỉ ứng tuyển vào một công ty duy nhất. Sở dĩ con gái chọn doanh nghiệp ấy để trải nghiệm những năm tháng đầu tiên của con đường sự nghiệp là bởi con gái được nghe nhiều người khen đó là một công ty có văn hóa tốt. Vào thực tập rồi sau đó sếp muốn giữ lại vào làm chính thức con gái lại từ chối. Và lý do từ chối cũng hết sức giản đơn: Doanh nghiệp chỉ ưu tiên phát triển nam giới và chỉ giữ nhân viên nữ làm những công việc thường thường, tầm tầm. Vậy là thôi, ta chia tay nhau từ đó…
Con gái lại nhớ trong một buổi trò chuyện với Nhà thiết kế Sỹ Hoàng, anh Sỹ Hoàng hỏi mọi người một câu: “Theo các bạn, người phụ nữ khổ nhất là khi nào?”. Một bạn nam trả lời: “Là chín tháng mang nặng đẻ đau”. Anh Sỹ Hoàng trả lời: “Chín tháng mang nặng đẻ đau thì đúng là khổ rồi, nhưng mỗi tháng họ có đến 03 ngày khổ. Cái khổ đó không tên và không người đàn ông nào cảm nhận được”. Con gái đã nhìn nhà thiết kế với một ánh mắt khác. Chỉ có thương yêu và quan tâm những người phụ nữ xung quanh nhiều lắm, một người đàn ông mới có thể có một sự thấu cảm sâu sắc đến như thế.
Con gái có duyên làm việc với nhiều chị sếp. Mà chị sếp nào cũng thiệt là giỏi lắm cơ. Ai giỏi con gái cũng nể hết, mà phụ nữ giỏi và thành công thì con gái càng nể phục hơn. Bởi để đạt được nấc thang đó, người phụ nữ càng phải hy sinh nhiều điều hơn cánh mày râu. Thêm nữa, làm sếp nữ ngoài việc đã phải gánh chừng ấy trách nhiệm, ngần ấy sự cô đơn của vị trí quản lý, lãnh đạo còn phải làm sao để điều phối và hài hòa với cuộc sống riêng. Người ta nói “Đằng sau sự thành công của người đàn ông luôn có bóng dáng của người phụ nữ”, con gái thì muốn phát biểu thêm: “Đằng sau sự thành công của một người phụ nữ cần có người đàn ông bản lĩnh và thấu hiểu”. 🙂
Con gái nhớ có năm con gái xây dựng chương trình 20/10 cho công ty, sếp con gái khen kế hoạch tốt cơ mà sau đó gạt đi với lý do: “Công ty đã tổ chức chương trình 8/3 rồi, mỗi năm chỉ cần một ngày tôn vinh phụ nữ là đủ”. Con gái tròn mắt dẹt nghẹn ngào khi nghe sếp nói tiếp: “Phụ nữ luôn đòi quyền công bằng sao cứ bắt phải được tôn vinh?”. Căng quá, xã hội này và cánh đàn ông đã thật sự cho phụ nữ cái quyền công bằng chưa nhỉ?
Một số cô bạn của con gái lấy chồng, sinh con rồi cứ hay tỉ tê: “Cứ sống độc thân vậy được đến khi nào hay khi đó bạn à”. Con gái hỏi tại sao, bạn nói: “Chồng con rồi là gồng gánh thêm một vài cuộc đời trên vai”. Con gái cười: “Sao khi yêu kêu là sung sướng, được sẻ chia và chiều chuộng lắm mà?” Bạn nói: “Đó là khi yêu, chứ kết hôn rồi thì nhiều cái khác lắm.” Ồ, té ra cái câu “Là con gái thật tuyệt” coi bộ cũng chỉ đúng khi là con gái của mẹ cha, khi đang là cô gái tuổi xuân thì và lúc là đối tượng theo đuổi của ai đó?!?
Chủ đề “con gái” thì còn muôn vàn điều để nói, để kể. Dẫu biết rằng cuộc sống đôi khi vẫn còn những nhọc nhằn và chưa hoàn toàn công bằng với con gái/đàn bà/phụ nữ. Nhưng con gái tin tương tự như “không có người phụ nữ xấu, chỉ có người phụ nữ không biết làm đẹp” thì “không có người phụ nữ bắt buộc phải chịu khổ, chỉ có người phụ nữ không biết vượt lên chính mình và hoàn cảnh”. Con gái luôn ủng hộ nhiệt tình và hỗ trợ hết mình cho những người phụ nữ bản lĩnh chọn sống một cuộc đời vui vẻ hơn, hạnh phúc hơn.
Trân trọng – thương yêu – nể phục những cô gái, những người phụ nữ – phái đẹp, những bông hoa của cuộc đời!
Chúc mọi điều bình an, tốt lành, như ý đến những người con gái, phụ nữ tui biết và cả chưa quen! ❤ ❤ ❤
Huế, 19.10.2016

Mẹ Cha

Mẹ Cha

Con cái là thanh xuân của Mẹ Cha.
Thanh xuân một đi không trở lại,
Con lớn khôn rồi cũng vỗ cánh bay xa,
Riêng Mẹ Cha cùng tuổi già ở lại
Lấy hạnh phúc con làm an ủi mỗi ngày.

Ngoài kia dù bão tố, phong ba,
Con vẫn tìm được sự yên ổn dưới mái nhà có Cha, có Mẹ
Bởi con biết một vòng tay thương yêu thật lớn
Vô điều kiện luôn sẵn sàng đón lấy con.

Có lẽ chưa nuôi con nên chưa hiểu hết lòng Cha Mẹ,
Nhưng cần đâu đáp đền, Người sẽ vẫn dõi theo…
Dẫu con có già đầu hay bé mọn
Yêu thương này mãi dành trọn cho con.

Thương ❤

Huế, 17.08.2016

Lựa chọn thứ 2

Thực tế,

Chẳng ai muốn phải sử dụng đến lựa chọn thứ 2 (hay còn gọi là phương án B) trừ trường hợp phương án A đã không còn khả thi.
Chẳng ai thích mình chỉ là người “dự phòng” trong một mối quan hệ.
Chẳng ai thấy vẻ vang mà đi khoe với cả thiên hạ mình được đậu vé vớt.
Chẳng ai mong mình chỉ bị xếp thứ 2 trong các lựa chọn cho một cơ hội tốt nào đó chỉ dành cho người phù hợp nhất.

Vậy mà…

Có khi nào, ta hồn nhiên nói: “Đi chơi với tao nhé, tao rủ thằng X mà nó cho tao leo cây nên giờ rủ mày”?
Có khi nào, ta thành thật tâm sự với bạn đời rằng: “Chẳng qua vì khi ấy cô ấy còn abcdefg quá, chứ không anh đã lấy cô ấy rồi”?
Có khi nào, ta bỏ mặc lời hứa với người thân chỉ để đi theo ngay và luôn lời rủ rê của đám bạn hoặc một người nào đó chỉ mới xuất hiện trong đời ta ít lâu nhưng ta lỡ có cảm tình mà không một chút áy náy?
Có khi nào, khi vui thì ta quên mất người vẫn đồng vai sát cánh bao lâu, chỉ đến khi ta bị cả thế giới quay lưng hết thảy mới quay về khóc lóc, dựa dẫm họ?
Có khi nào, ta cố tình hoặc vô ý đẩy một người vào tình cảnh khiến họ cảm thấy họ là người thừa thải trong cuộc sống bận rộn của ta, và chỉ khi nhàn rỗi ta mới hào phóng ban cho họ chút quan tâm, tình cảm còn sót lại sau khi đã tiêu dùng vào các mối quan hệ, mối bận tâm mà ta thấy quan trọng hơn?

Nếu được quyền lựa chọn, ta là người may mắn vì được làm chủ cuộc sống của mình. Hãy hạnh phúc với lựa chọn đầu tiên, nhưng nếu có thể, cố gắng đừng làm tổn thương những lựa chọn thứ hai. Và nếu đủ mạnh mẽ, hãy mạnh dạn bước ra khỏi cuộc đời của những người chỉ xem ta là phương án B.
Bởi, không chỉ riêng ta mà mỗi người đều xứng đáng là lựa chọn đầu tiên của ai đó, xứng đáng có được một hạnh phúc trọn vẹn cho riêng mình.
🙂 🙂 🙂

HCM, 17.04.2016

Tạp 03

duyen

– Người ta thường bị cuốn hút bởi điều gì ở đối phương?
– À, có lẽ là bởi một điều gì đó đặc sắc (kiểu như hát hay, thân hình bốc lửa, khuôn mặt đẹp,…), một điều gì đó quen thuộc (nấu ngon giống Mẹ nấu, sự chở che như của Ba,…), một điều gì đó mà bản thân mình thiếu/không có (người hướng nội – người hướng ngoại,…), hoặc đôi khi chẳng bởi lý do gì (kiểu tiếng sét ái tình).
– Ồ, vậy người ta đến với nhau bởi lý do gì?
– Hoặc bởi tình yêu, hoặc bởi nhu cầu cuộc sống, bởi trào lưu hoặc nhiều khi chỉ để lấp đầy một khoảng trống.
– Họ cưới nhau vì đâu?
– Cũng bởi nhiều nguyên do: quá yêu, đã đến tuổi lập gia đình, gia đình bắt ép, bởi mỗi người cảm thấy đối phương đạt các tiêu chuẩn cần có của người bạn đời, hoặc bởi … sự tư vấn của bác sĩ.
– Chẹp, vậy vì sao người ta xa nhau?
– Nếu đến bởi yêu tính tốt của nhau thì thường xa nhau bởi tính chưa tốt của đối phương mà bản thân mình thấy không chấp nhận được. Nếu đến bởi cần nhau thì xa nhau bởi thấy mình cần người khác hơn, hoặc không còn cảm thấy cần đối phương nữa. Nếu đến bởi trách nhiệm hoặc sự bắt ép của gia đình thì xa nhau bởi họ đã có một sự động viên/tự động viên đủ lớn để chấm dứt một cuộc sống ràng buộc không đúng với con người mình.
– Buồn nhỉ! Vậy bồ nghĩ ông xã tương lai của bồ sẽ là người như thế nào?
– He he, tùy duyên thui nàng à.
– Ek, mà tui nghĩ chắc do bồ kén chọn quá, chớ làm gì không có ai theo đuổi.
– Người ta bảo mỗi người mình gặp đều có cái duyên, đồng hành với nhau bao lâu còn tùy vào cái nợ. Vậy nên hoặc do kiếp trước tui chẳng nợ ai, chẳng ai nợ tui, hoặc do tui tu chưa đủ nên giờ vẫn độc thân vui tính đó. Bởi vậy giờ phải tập tu lại để nàng sớm hết suốt ngày lo lắng tui ế nè.
– Thiệt tình, bó tay bồ.
– 🙂 🙂 🙂
(Trích câu chuyện của 2 đứa bạn thân trong 1 ngày đẹp trời nào đó ^_^ )

TP.HCM, 16.03.13