Lâu lâu lại nghĩ chuyện nặng đầu…

Sáng nay lúc chạy xe bỗng chợt nhớ về những tác phẩm của Ngô Tất Tố, Vũ Trọng Phụng, Nguyễn Công Hoan, Nam Cao, mà nói chính xác hơn là nhớ đến những trăn trở đã biến thành văn chương của những trí thức thời bấy giờ… Và cái điều khiến mình “tức cảnh nhớ những người xưa” ấy chỉ vỏn vẹn trong hai chữ: TÌNH NGƯỜI.

 Khi nói đến hai chữ này mình chẳng phải đang đóng vai một nhà xã hội học, một triết gia, hay một vai nào đó nghe-có-vẻ-liên-quan mà chỉ là tâm tư cảm xúc của một con người rất đỗi bình thường (như đại đa số người). Nói như thế để ai đó “lỡ dại” mà đọc phải bài này không phải bực bội, bức bối nếu những điều được viết ra không phải hoặc không giống với suy nghĩ của mình. Hãy xem nó như một chút trải lòng nhẹ nhàng, nếu có đồng cảm thì càng vui, nếu không thì cũng coi như một chút dư vị cho cuộc sống thêm phong phú. 🙂

 Thử ngẫm chơi:

+ Thường khi con bạn té, câu đầu tiên bạn nói là “Con có sao không?” hay là “Sao mà bất cẩn thế?” ?

+ Thường khi bạn đụng xe ai đó hoặc ai đó lỡ đụng xe bạn, xe người ấy bị ngã, suy nghĩ đầu tiên của bạn “Không biết bác ấy/cô ấy/anh ấy/chị ấy có sao không?” hay là “Chạy xe gì kỳ vậy trời?” ?

+ Thường khi bạn đi nơi mới xảy ra tai nạn, trong đầu bạn hiện ra: “Cầu trời không ai bị sao cả?” hay là “Để ngó cái xem có gì hấp dẫn không để về tám?”?

+ Thường khi đứng đèn đỏ, bạn cần rẽ phải mà có hai ba xe đứng trước (đúng vạch) cản đường rẽ của bạn, bạn sẽ đứng yên đợi đèn xanh rồi mới chạy hay là bấm còi im ỏi hối mấy xe trước chạy lên 1 đoạn (dù có thể họ sẽ phải vượt quá vạch dừng trên đường) để xe bạn được chạy ngay?

+ Thường khi cô gái ăn mặc vướng víu, một bà mẹ chở con trước sau, một người lớn tuổi cần băng xe qua đường đông đúc, xe bạn cũng cần băng qua đường, bạn sẽ chạy xe ở phía cản bớt xe giúp họ, hay ở hướng nhờ xe họ cản bớt để bạn “ăn theo” cho khỏe?

 …

Tp.HCM, 09.10.14

Lắng,

Mưa,

Gió thổi mạnh, rạp cả những thân cây, mưa càng nặng hạt, mặt đường tràn ngập nước. Không khí se se lạnh…

Khuya,

Thi thoảng một tia chớp sáng đánh ngang cả một góc trời. Ánh sáng lóe lên rồi tắt ngấm giữa nền trời đen kịt. Thành phố dần chìm vào giấc ngủ sâu…

Cảm xúc,

Hôm nay mình tạm biệt một thứ cảm xúc kỳ lạ. Thứ cảm xúc lập lờ trắng đen giờ đã thành dĩ vãng. Như bầu trời sau cơn mưa, không khí sạch, trời quang đãng, hơi nước còn đọng lại tuy tạo cho con người ta cái cảm giác hơi se se, nhưng là cái lành lạnh dễ chịu có thể giúp mình ngủ thật ngon.

Gió,

Sau một hồi quẩn quanh với khu vườn bí mật, cũng đã đến hồi quay ra để thực hiện tiếp hành trình phiêu du của mình. Mặc cho cây lá còn vương chút tiếc nuối những làn gió nhẹ mỏng manh, mặc cho những chú chim nhỏ sẽ lạ lẫm khi sớm mai thức dậy khu vườn bỗng lặng gió, gió vẫn nên đi.

Con người,

Vốn phức tạp như muôn đời vẫn thế, bất kể là gái hay trai, già hay trẻ. Chúng ta thường đòi hỏi người khác phải hiểu ta trong khi rất nhiều khi chính ta cũng chưa hiểu bản thân mình. Chúng ta thường thỏa hiệp bằng cách tự cho mình thêm thời gian để cân nhắc, nghĩ suy nhưng quên mất rằng cuộc sống sẽ vẫn trôi theo quy luật muôn đời của nó. Chúng ta tìm kiếm cảm giác mới mẻ nhưng lại không dám mạo hiểm cho mình cơ hội thử thách, khám phá. Chúng ta mong muốn sự rõ ràng những chính mình lại không thể rạch ròi cảm nhận từ bên trong. Chúng ta muốn có được tương lai nhưng lại không tự tin nắm bắt hiện tại. Chúng ta muốn hạnh phúc nhưng mãi trăn trở những nỗi niềm của quá khứ. Chúng ta muốn mọi thứ thật vẹn nguyên nhưng trong tâm ta không dám tin vào sự tròn đầy. Chúng ta muốn tiếp tục phiêu lưu, chinh phục  những chặng đường mới nhưng lại luôn mong có ai đó ở phía trước sẽ chờ ta hoặc ai đó phía sau sẽ luôn dõi mắt ủng hộ ta. Chúng ta quả thật tham lam, quá tham lam!

Cuộc sống,

Có được có mất, có vui có buồn. Ý nghĩa cuộc sống đôi khi cao xa vời vợi bằng những ngôn từ mỹ miều kiểu như lý tưởng sống, hệ giá trị, ước mơ, hoài bão nhưng nhiều khi vẫn được định nghĩa giản đơn bằng niềm vui khi có được cảm giác ẤM – ĐỦ – ĐẦY hay nỗi buồn khi chợt phát hiện ra mình đã mất đi một cái gì đó cực kỳ quan trọng, có ý nghĩa. Bức tranh cuộc sống vì vậy tùy khúc, tùy lúc mà ánh cười hay nước mắt sẽ là sắc màu chủ đạo…

***

Tối nay đọc được một dòng đâu đó, đại ý rằng: khuôn mặt ta có thể hằn những nếp nhăn nhưng đừng bao giờ để trái tim ta có những nếp nhăn, nghĩa là đừng làm tâm hồn ta già cỗi. Gió vẫn thổi, đêm sẽ vẫn qua đi và ngày đang tới…

Hôm qua thật có buồn, nhưng trái tim cực thanh thản. Hôm nay là một ngày hoàn toàn mới – bớt tham lam, bớt hờ hững!

🙂

Cuộc sống luôn thú vị theo cách riêng của nó!

Mấy bữa nay lấy cớ bận việc nhà rồi cũng lười luôn một số việc đang làm theo lịch trình, ví như việc update hàng ngày cho blog này. Thế mới nói học theo thói quen xấu thì dễ mà tập thói quen tốt lại khó lắm thay ^^.
Nhân dịp tay chân lười biếng gõ chữ mấy ngày qua, đầu óc tự dưng mần siêng cũng chiêm nghiệm thêm được điều thú vị: Tính ra thì cuộc sống luôn thú vị theo cách riêng của nó. 😉

Lẽ đầu tiên có thể là đôi khi cùng một vấn đề mà mỗi người lại có cách nghĩ và hành xử hoàn toàn khác nhau. Chính vì thế mà nếu “lỡ dại” đem bản thân mình ra so đo tính toán với thiên hạ thì có khi “tự sướng” rằng “Sao con đó dại thế?”, có khi lại than thân trách phận “Sao cái số mình khổ thế?”, có khi cười ha hả vì thấy mình hay quá, đáng đời đứa này đứa kia, có khi lại khóc tu tu vì thấy mình tủi quá, khốn nạn thay cho cái thân của mình. Cùng một sự thật xảy ra mà qua lăng kính chủ quan sao mà như vạn hoa lấp lánh, có khi là khu vườn muôn màu muôn hương, có lúc là sa mạc khô cằn chết chóc. Ôi thôi thôi, vậy là nhiều khi sự thật (=bối cảnh, hiện tượng, sự kiện, con người,…) không có vấn đề mà chính mình nhìn ra thành vấn đề, biến tấu thành vấn đề đó thôi.

Cuộc sống còn thú vị bởi cái lẽ thứ hai, cùng một cách nghĩ, cách hành xử nhưng có thể xuất phát điểm hoặc kết quả cuối cùng sẽ khác nhau. Điều này diễn dịch ra có thể minh họa bằng ngôn ngữ cuộc sống kiểu như: cùng làm từ thiện nhưng có người thì từ thật tâm, có người từ muốn đánh bóng hình ảnh,… hoặc như cùng làm việc tốt nhưng có người thì nhận được quả ngọt, có người lại thành làm ơn mắc oán. Hay như ở một cấp độ cao sâu hơn theo kiểu cùng là cái sự thương con, có người luôn yêu chiều con cái, có người lại roi vọt không nương tay, hoặc là cùng là tình yêu có người thì cho rằng ghen mới là yêu, có người lại quan niệm đã tin nhau thì sẽ không ghen,… Chính vì lẽ đó mà sự đời trở nên rối như canh hẹ, không ai giải quyết được triệt để chuyện cho người khác bởi cái lý “chỉ có người trong cuộc mới hiểu”. Ôi chao!
Ngẫm tới ngẫm lui, ngẫm xuôi ngẫm ngược tự nhiên thấy một điều. Cái lẽ thứ nhất nếu muốn cái thiện thì cần có con mắt khách quan, nghĩa là phải có nhận thức đúng đắn. Muốn có nhận thức đúng đắn thì điều không thể thiếu là hiểu biết phải đủ và trải nghiệm phải sâu. Mà “đủ” và “sâu” thế nào là một vấn đề khác. Chỉ biết rằng, thời gian và kiến thức sẽ dần cho mình cái nhìn sắc bén hơn, lâu mau chưa biết nhưng “chất” nhìn sẽ thay đổi. Đó là điều chắc chắn.
Còn về cái lẽ thứ hai, muốn thay đổi thì cần có trái tim biết cảm, nghĩa là phải có một tình yêu thương đủ lớn, sự chân thành đủ lớn và cả sự bao dung đủ lớn. Muốn có được điều đó thì phải gỡ bỏ cái Tôi, biết dung nạp người khác, biết nhìn ra được ưu khuyết điểm của bản thân, biết lắng nghe trái tim mình. So với việc thứ nhất đã nói ở trên, những việc này khó hơn rất nhiều bởi lẽ thời gian và kiến thức không giúp được gì nhiều mà phải xuất phát từ chính cái tâm của bản thân, mà đã là cái bên trong thì chỉ có trời biết, đất biết và mình biết nên càng khó nhìn nhận và tác động. Tuy nhiên, như mọi lẽ trên đời, không gì là không thể!
Cuộc sống luôn thú vị theo cách riêng của nó là một sự thật. Còn việc có thấy nó thú vị hay không hoặc thú vị như thế nào lại là một ẩn số mà mỗi người cần tự tìm lời giải đáp cho riêng mình. ^^

Đôi dòng tản mạn đó đây

Cái gì rồi cũng có cách giải quyết, nhưng trước hết phải tôn trọng sự thật đã. Thường thì sự thật được che giấu dưới rất nhiều lớp ngụy trang của cảm xúc, lý trí, các định kiến, niềm tin,… Nhưng, sự thật thì chỉ có một và chỉ có dựa trên nó mới có thể đưa ra các giải pháp hợp tình hợp lý.
Trước đây mình cho rằng đây là 1 cách nhìn đầy lý trí và không được thực tế, nhưng ngẫm lại những việc đã qua thì thấy mình đã không ít lần sai sót hoặc khó xử chỉ vì đã không đứng trên lập trường của sự thật. Đúng như một ai đó nói, tùy vào tâm trạng của chính mình ở từng thời điểm, cách lý giải về con người, về cuộc sống của bản thân sẽ tự nhiên có những khác nhau nhất định. Cũng theo thế, khi đối diện với một sự thật, thông thường nhất hoặc con người ta sẽ tìm cái cớ để thoái thác, hoặc sẽ tìm những biện hộ cho chính mình để nhìn sự thật đó theo những điều muốn thấy. Vì vậy, cách xử lý vấn đề nhiều khi mang màu sắc chủ quan, phiến diện là không thể tránh khỏi.
Có giai đoạn mình nhìn sự thật với cái nhìn “vạch lá tìm sâu”, luôn nhìn thấy trong đó những vấn đề. Thành thử cách giải quyết cũng theo hướng phải giảm trừ khuyết điểm, tiêu cực mà quên mất rằng trong cái nghĩ là xấu chưa hẳn đã thật xấu, trong cái nghĩ là tốt cũng chưa hẳn đã thật tốt. Cách nhìn này chưa ổn.
Có giai đoạn mình nhìn sự thật với cái nhìn đầy lạc quan tin tưởng, luôn ráng tìm cái tốt trong mọi tình huống, con người để hy vọng. Nhưng dần dà, mình cũng chợt ngẫm ra rằng, kỳ vọng là do chủ quan mình tự gây dựng nên và áp đặt cho đối tượng nên kỳ vọng đó cũng không phải là đối tượng, chưa hẳn đúng với đối tượng. Cách nhìn này vì vậy cũng không nên lạm dụng.
Khoảng thời gian vừa qua đối với bản thân mình mà nói là như một khoảng lặng để mình nhìn nhận, cân nhắc và quyết định lại mọi điều. Cái gì là tốt – xấu, đúng – sai, phù hợp – chưa phù hợp đều được lôi ra để mổ xẻ lại, chợt thấy mình cũng đã bỏ lỡ không ít điều xuất phát từ cách nhìn, cách nghĩ mà mình áp dụng để ra quyết định. Nhiều khi cứ lôi ba cái thứ lý luận để giải thích mọi điều gặp phải thành ra quên mất lý lẽ của cảm xúc, quên mất là chính mình và quên mất mình đang sống vì cái gì.
Có lẽ rằng sống với sự thật, sống với sự chân thật mới là chìa khóa giúp mình có hướng nghĩ đến các giải pháp. Mình làm được gì, không làm được gì? Mình tốt gì, chưa tốt gì? Mình lo lắng gì, lạc quan gì? Mình muốn gì, thật sự muốn gì?… Vẫn phải đối diện để tìm ra đối sách, đối diện dựa trên sự thật chứ không phải vẽ ra điều mình nghĩ là sự thật.
Cuộc sống này vốn là một bài toán lớn cho mỗi người. Đì tìm từng lời giải là công việc của mỗi người. Mỗi kết quả thu nhận được dù có như ý hay không như ý muốn chủ quan vẫn là một tồn tại khách quan, muốn hay không muốn nó vẫn tồn tại trơ trơ ra đó. Chi bằng đối diện để mà chấp nhận và tiến lên, mọi hối tiếc đều đã thuộc về quá khứ, còn diễn tiến tương lai thì lại đang bắt đầu từ hiện tại. Phải chung sống và hiểu đúng nó để mà sống cho trọn vẹn và để sau này không phải thốt lên mấy từ “hối hận”, “tiếc nuối”.
Ngẫm ra thêm vài điều cũng thấy buồn mình nhiều chút nhưng hình như cũng thanh thản vì hiểu hơn về bản thân và mạnh mẽ hơn với những điều đang dự tính.
Thật sự, cảm ơn cuộc sống rất nhiều khi mỗi khi thức dậy thấy mình vẫn còn khỏe mạnh và nhe răng cười, bởi lẽ bản thân có thêm thời gian để nhìn ngắm và sống thêm sâu hơn với cuộc đời. Mỗi ngày đi qua là đoạn đường không bao giờ có cơ hội quay lại nữa. Đi tiếp và cố gắng không bỏ sót thêm điều gì nữa thôi…