“Mình yêu nhau, yêu nhau bình yên thôi…”

Tối, chị nhắn viber nói rằng đang ngồi ở pub một mình một quán ở nơi xa. Chị nói chị tự nhiên nhớ về lần hai chị em mình ngồi ở quán trà chiều Sài Gòn, cùng nói về chuyện xưa và cùng lắng… Những câu chuyện tình kiểu không hiểu bắt đầu khi nào và kết thúc trong ngơ ngác thường như bức tranh ghép hình vẫn còn sót lại chỗ trống, mà miếng ghép còn thiếu ấy thì không biết đã lạc đâu mất giữa cuộc sống, chị nhỉ! 🙂
how-to-love-your-body
Em mở zalo và phát hiện từ hồi dùng ứng dụng này đến giờ chưa một lần cập nhật dòng trạng thái. Em chợt nhớ đến cái tựa bài hát “Em dạo này” và gõ lên mấy chữ “How are you? :)”. Dù đã đi qua cuộc đời nhau lặng lẽ hay ồn ào, nếu có thể vẫn quan tâm, trân trọng nhau như những người bạn thì thật đáng quý chị hè. 🙂
Bật máy tính lên, facebook có thông báo mới. Một anh bạn trong group đăng một điều ý nghĩa mà ảnh muốn chia sẻ với đối tác khi ngỏ lời cầu hôn. Em mỉm cười và gõ vài dòng bình luận vui vui. Trong khi hai chị em ta vẫn ế rề, thi thoảng như những bà cụ non cùng nhau ngồi ôn lại kỷ niệm cũ thì ngoài kia người ta đang yêu nhau rộn ràng, cầu hôn và kết hôn rần rần. Coi bộ mình lạc hậu quá rồi chị ơi! 🙂
Mở zing và chọn bất chợt một album nhạc để thư giãn, em nghe thấy bài “Yêu em rất nhiều”. Em lại cười lần nữa. Hình như do chị “mở hàng” tối nay hay sao mà loanh quanh luẩn quẩn quanh em là muôn vàn câu chuyện tình yêu đa sắc màu.
“Làm như không quan tâm nhưng anh thực sự nhớ em
Muốn được chở che cho em những đêm lạnh về
Anh muốn nói yêu em rất nhiều.”
Có lẽ vì chị em mình đều mình hạc xương mai, nên nghe vụ gì lạnh lạnh là em tưởng tượng đến cái dáng gầy gầy của chị mang váy và khoác áo khoác mỏng chạy con xe nhỏ xinh trên những cung đường nhiều gió. Một ngày nào đó em thật tâm mong sẽ có một người đủ vững chãi để chắn gió cho chị, đủ ủ ấm trái tim nhỏ xíu mà đầy “nổi loạn” và khát khao tự do, hạnh phúc đích thực (và em cũng mong sẽ tìm được người đàn ông như thế cho mình ^_^).
Em chợt nghĩ hay là viết một điều gì đó về buổi tối nhẹ nhàng xúc cảm này cho chị em mình và thế là bắt đầu gõ. Dòng chữ bắt đầu tuôn cũng là lúc album chạy đến bài “Mình yêu nhau, yêu nhau bình yên thôi”:
“Mình yêu nhau, yêu nhau bình yên thôi
Mình nói cảm ơn với gió trời
Để những ước mơ tự do bay mãi xa
Tay nắm tay về muôn nơi…”
Có lẽ là duyên, có lẽ cũng là tình cờ. Em thấy thú vị quá và lời bài hát cũng dễ thương quá chừng nên lấy tên bài hát này đặt cho bài note này luôn.
Cuối tuần bình yên chị nhé. Em muốn ôm chị thật chặt dù từ một nơi xa. Mong cho chị em mình sớm tìm thấy tình yêu bự của đời mình để thi thoảng lại nhắn tin, lại bắn tim từ xa cho nhau, và biết đâu đấy lại có những buổi trà chiều tỉ tê với nhau những câu chuyện hiện tại, những dự định tương lai.
Yêu!
Huế, 17.11.2017
Advertisements

Lời của Gió

Mình nhớ là mình đã post một bài có tựa đề là “Suy nghĩ về Cây, Lá và Gió”. Hi hi… Mình đã nói nếu được lựa chọn mình sẽ là Gió. Gió đang suy nghĩ và có nhiều điều muốn nói.

Gió nói rằng mình không phải luôn là cơn gió mạnh trong những cơn bão. Gió có những lúc thật yếu đuối. Gió muốn một cánh tay nào đó đưa ra giữ gió lại và nói rằng : “Gió ơi, hãy nghỉ ngơi đi!”. Gió bay mãi, bay mãi để kiếm tìm.Gió đi tìm đáp án cho suy nghĩ của mình. Lâu lắm rồi. Gió nghĩ mình có thật sự là “vô duyên” không? Gió tự hỏi mình. Gió hỏi bạn bè, hỏi mọi người nhưng vẫn chưa có một định hướng rõ ràng.

Gió đã bay, bay thật nhiều, thật xa và thật cao. Gió chu du khắp nơi. Gió đến những miền đất lạ, kiếm tìm những chân trời mới để tìm hạnh phúc thật sự cho chính mình. Gió đã từng là Cây. Gió đã từng sai lầm. Gió đã cố quên đi ký ức cũ để sống cho hiện tại và tương lai. Nhưng khó quá. Sao Gió chẳng thấy gì cả, chẳng thấy một nhánh cây hay một bức tường nào ngăn Gió lại cả. Gió buồn quá.

Gió yêu tự do. Đã có lúc Gió nghĩ: “Tự do muôn năm”. Vậy mà sau những mệt mỏi và bận rộn Gió nhận ra một điều thật đau đớn: Gió đang tự lừa dối chính cảm xúc và suy nghĩ của mình.Gió luôn khuyên mọi người sống thật với chính mình nhưng bây giờ chính Gió đang phải chạy trốn chính quyết định của mình. Gió muốn khóc, muốn gào lên cho bay hết những thứ luẩn quẩn không lối thoát cho cho chính mình. Gió thấy mình đang bị thổi đến giữa một sa mạc hoang vu không một bóng người. Gió đang bị thiêu cháy. Gió cần một sự giải thoát cho chính mình. Gió bế tắc.

Gió vẫn là một cô bé thôi. Gió cũng có tình cảm và sự ích kỷ chứ. Gió cũng có nhu cầu tìm kiếm hạnh phúc cho chính mình. Đã bao lần Gió do dự, Gió suy nghĩ quá nhiều về những điều được và mất. Gió đã đánh mất nhiều thứ. Gió sợ. Gió liều và rồi chẳng biết phải làm sao nữa. Gió không muốn luôn làm người vĩ đại hy sinh hạnh phúc của chính mình vì hạnh phúc của người khác. Gió đã muốn đạp đổ cái nguyên tắc sống cứng nhắc của mình để mà bước tiếp

Gió đang có mâu thuẫn.Trái tim Gió nói hãy tiếp tục đi. Lý trí của Gió lại nói rằng Gió ơi hay dừng lại. Chính lúc này Gió đang ở giữa hai con đường. Gió chỉ ước giá như có một cái đích rõ ràng thì Gió đâu phải khổ thế này.

Gió đang suy nghĩ: Liệu có thật là “Đầu tư không bao giờ lỗ” hay không ????

Cố lên Gió ơi.

29.12.2006