Tạp 02

Trong cuộc sống, có những điều đã qua đi không thể nào trở lại. Ví như, chuyện tình thơ ngây như phim ảnh của những ngày xưa, ví như thứ tình bạn trong trẻo không tính toán của ngày đi học, ví như một người thân đã từng khỏe mạnh sống cạnh bạn… Nếu liệt kê những cái ví như ra cho đến tận cùng thì có lẽ cả năm ngồi FB cũng chưa viết xong cái note này đâu hè. 🙂

Cũng có lẽ như ai đó đã nói, người ta thường chỉ ý thức được giá trị của một con người, một đồ vật khi đã mất đi. Nên phải chăng vì thế mà những cái đã qua đi kia lại càng trở thành thứ bảo vật ám ảnh mãi trong lòng mỗi người, nhất là khi con người ta rơi vào cảnh giông tố hay trái gió trở trời. Kiểu như, tìm được một anh chàng đạt tiêu chuẩn 5 sao mà tình cảm vô cùng í ẹ thì lại tiếc hoài mối tình ấm áp trẻ con ngày nào; sống giữa lòng người khó đoán thì lại nhớ mãi những người bạn vô tư ngày thơ; bị dòng đời vùi dập mới càng nhớ thương người thân thương nào đó đã từng chở che, yêu thương ta vô điều kiện… Càng không thể tìm lại những điều quý giá, lại càng muốn níu giữ quá khứ và càng tự trách bản thân về nhiều điều.

“Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. Nếu ngày xưa những cái có được tưởng là mãi mãi, ta vô tình lướt qua cuộc sống và trách cứ mọi người, thì ngày nay khi đã nếm được mùi mất mát trong cuộc đời, ta mới thấm cái vị đắng nơi đầu lưỡi, vị cay trên khóe mắt, vị chát chúa trong lòng và một lúc nào đó rồi cũng tự nhận ra nên nhìn lại chính mình.

Vẫn có những khoảnh khắc trong hành trình vội vã, ta có ước muốn “giá như…” để được nói lại, làm lại, sống lại và sửa sai nhưng rồi cũng tự vỡ mộng nhận ra cỗ máy thời gian của Đôrêmon cũng chỉ tồn tại trong truyện tranh. Để trưởng thành, ta phải dũng cảm đối diện với thực tại, với những sai lầm cũng như vùng tối tăm của bản thân và sau cùng là biết bao dung cho ta, cho người và cho đời.

Sự thứ tha nói dễ không dễ, nói khó cũng chẳng phải khó. Nó không đơn giản là “không sao”, “đừng bận tâm”, “tôi hiểu mà”, nhưng cũng không khó kiểu “bắt thang lên hỏi ông trời”, mà cần sự cảm thông sâu sắc và việc buông xả hoàn toàn những bực dọc, giận dữ chất chứa trong lòng. Buông được thì sẽ nhẹ, xả rồi sẽ trôi. Việc nghe tưởng dễ nhưng người đời thường đa số lại muốn chọn đường khó mà đi chớ mấy ai chịu đi đường thẳng. Nhiều khi cứ phải loanh quanh một vòng, làm tình làm tội nhau một đời mới nhận ra ta đã lãng phí cuộc sống này biết bao nhiêu…

Làm khổ người cũng chính là làm khổ mình. Kiểu như khi mình mắng chửi ai đó thì tai mình phải nghe đầu tiên, khi mình bực bội ai đó thì cũng trước hết tự khiến mình ăn không ngon, ngủ không yên. Nhưng ít khi ta tự nhận biết được điều đó và thường chọn cách đổ lỗi cho lòng đời dối gian làm khổ ta.

Cuộc sống – không phải là một trò chơi kéo dài mãi mãi, cũng chẳng phải là canh bạc bắt buộc phải có người thắng- kẻ thua. Biến cuộc đời thành những vũ đài, thành những chiến trường rồi một ngày đời ta bốc lên mùi tanh tưởi của những cuộc chiến. Gươm giáo không có mắt và cũng không ai là mình đồng da sắt, chẳng thể nào ta tránh được những tổn thương cho mình và đối phương khi cứ đâm đầu vào những trận chiến không đầu không cuối, không nhỏ không to, không đúng cũng chẳng sai (vì ai ai cũng đều có lý).

Vậy chi bằng, cứ khe khẽ hát, khe khẽ cười, khe khẽ thở để ngắm nhìn cuộc sống, mở lòng hơn và sống trọn vẹn với hiện tại. Tìm về những điều tốt đẹp đã có ở quá khứ để bao dung hơn cho nhau thì hiện tại. Nhìn về những gì mong đợi ở tương lai để yêu thương và hết mình hơn với hôm nay. Được vậy, có lẽ mai mốt già đi đỡ day dứt về tuổi trẻ, có được thêm vài mối quan hệ thâm giao và tìm được những niềm vui đích thực giữa nhân gian. Và sống thế, có khi đời cũng sẽ đỡ phí đi đôi ba phần. 🙂

Mong người cứ cười vui và đời vẫn đẹp tươi một cách chân phương vậy thôi, ^_^!

HCM, 15.12.14

Thời gian

Ngày…

Chiều tan sở, kẹt xe, trời chuyển và khá bức. Trong dòng người dồn ứ mong sớm thoát cảnh bụi bặm để nhanh chóng về nhà trước khi cơn mưa lớn đổ xuống có một anh chàng lái chiếc xe máy cũ, chở mấy bịch lớn nước đá đi giao cho khách. Trước xe treo ly trà sữa Phúc Long coi bộ cũng mới mua.

Lách qua từng chiếc xe đến đoạn không thể chen lên được chút nào nữa, anh chàng lấy ly Phúc Long nhấp một ngụm trà sữa mát lạnh xong cười thiệt tươi. Không biết do ngụm nước mát ngọt hay nghĩ đến điều gì đó vui vẻ mà mặt thư giãn và sáng bừng thấy rõ.

Cái đứa ít chuyện đang cảm-thấy-rất-khát-nước chạy xe bên cạnh nhìn qua chợt nghĩ, đây có lẽ là “quảng cáo” nước uống người thật việc thật dễ thương nhất từng xem. 🙂

Ngày…

Với mong muốn nấu một món nước ngon ngon dành cho buổi tối, con nhỏ te te chạy xe đến siêu thị gần nhà để mua ít đồ. Lúi cúi xem mấy món ở gian trái cây, bất giác nhìn qua thấy một anh chàng coi bộ cũng mới đi làm về (còn mang đồng phục) cũng đang chăm chú chọn cùng loại trái cây với nó. Không biết do dáng vẻ của anh chàng lúc chọn mấy vỉ hoa quả trông rất thú vị hay do khoái chí khi phát hiện cái siêu thị nhỏ xinh khi đó khá vắng, ngoại trừ mấy chị bán hàng thì chỉ có mỗi nó là khách nữ còn lại là vài đấng mày râu đi mua hàng mà con nhỏ bật cười thành tiếng. Anh chàng nghe thấy tiếng cười ngước mắt nhìn rồi cười lại. Chẹp, nụ cười đó rất tương xứng với khuôn mặt sáng sủa, nam tính và khá điển trai. Có hơi lay động nhẹ trong 2 giây, nhưng với-bản-lĩnh-của-cô-nàng-tuổi-28 con nhỏ nhanh chóng đáp lại nụ cười khích lệ kiểu anh-cứ-chọn-hàng-đi rồi chuyển qua gian hàng khác, để lại vỉ trái cây đã-chọn-nhưng-quyết-định-chưa-mua-hôm-nay vào tầm tay của anh chàng.

Trong đầu chợt nghĩ đến việc sau này có bạn trai/chồng, thể nào cũng phải rủ đi siêu thị cùng, hehe 🙂

Ngày…

Dắt xe vào nhà, chuẩn bị đi lên thì cô bé chủ nhà tươi cười đi ra nói chuyện. Sau vài câu trò chuyện vu vơ, em í hỏi: “Chị ơi, chị có biết chương trình Hẹn hò gì đó trên TV không?”. “Ừ, hình như có lần chị đã xem. Em tính đăng ký tham gia hả?”. “Dạ không, em tưởng chị không biết nên giới thiệu để chị xem và đăng ký chơi thử. Biết đâu sẽ kiếm được một anh thú vị đó chị”. “Hí hí, chị sẽ nghĩ về gợi ý của em. Cảm ơn em :-)”.

Coi bộ hội đồng cổ động con nhỏ tái yêu đương đã có thêm một thành viên tích cực mới. ^_^

Ngày…

Như thói quen mỗi sáng, sau màn thể dục nhanh-gọn, con nhỏ lại tới trước lốc lịch, xé lịch ngày cũ, đón ngày mới và đọc câu danh ngôn ghi trên đó. Con số 1 to tướng hiện ra. “Ồ, hôm nay sang tháng mới rồi nè”. Tháng 12 – tháng của giáng sinh, tháng của những rộn ràng cuối năm.

Một năm nữa sắp qua rồi.

Trái đất vẫn chầm chầm quay…

HCM, 01.12.2015

Ngày không vội vã

1. FB,
(Bên cạnh những người bạn chính hiệu con nai vàng, FB của tui vẫn có những nhóm bạn đặc biệt khác.)

Có nhiều người, tui “unfriend” sau một thời gian làm bạn bởi hoặc tui thấy thế giới của họ “ảo” quá, hoặc họ không ảo mà có những cách thức quan tâm khiến tui thấy muốn nổi khùng quá ^^!

Có vài người tui “unfriend” nhưng vẫn âm thầm theo sát họ. Một ngày đẹp trời tui lại đề nghị kết bạn, vì dù đôi khi họ cũng khiến tôi nhức đầu thật nhưng cái tâm họ lành, dễ thương và trẻ thơ cực kỳ. 🙂

Và có cả những người, tụi tui chơi với nhau mấy năm trời khá là tâm đầu ý hợp trên FB dù chưa từng gặp mặt ngoài đời thực. Quý nhau ở sự đồng cảm, ở những giá trị mà mỗi người coi trọng nên nói ít hiểu nhiều. Âm thầm quan tâm, âm thầm lắng nghe và âm thầm thấu hiểu. Thế mà đột ngột, tui vô tình biết được một người trong số ấy đã ra đi mãi mãi. Bạn tui chọn hy sinh tính mạng của mình để dành sự sống cho một sinh linh khác… Giấc nghỉ trưa trở mình thành những ngẩn ngơ ám ảnh và tiếc nuối. Thương!

Trong thế giới ảo, nhiều điều ảo nhưng cũng không ít cái THẬT đáng quý ở đó!

2. Ăn,

Mấy tháng rồi mới có bữa ăn uống với bạn bè ở lề đường. Như mọi khi, vẫn là mọi người nhậu còn tui phá mồi. Cũng bởi cái thú ăn-không-men ấy mà tui đủ tỉnh táo để quan sát một người phụ nữ già bán hàng rong.

Người phụ nữ ấy tầm cũng bảy mấy, lưng khòm xuống cũng gần xấp xỉ vuông góc với thân người, bán xoài, đậu phộng, trứng cút,… cho mấy quán nhậu bờ kè. Cứ có khách vào là bà đi theo vào bàn mời mua hàng. Thỉnh thoảng có cảnh những cô gái trẻ quần cụt áo dây mang giày cao gót đi trước, người phụ nữ già lưng khòm lật đật cầm cái thúng hàng theo sau…

Không có khách mới vào, bà ngồi ở gốc cây cạnh quán nhìn đăm đắm vào dòng xe cộ đông đúc khi phóng ào ào, lúc dồn ứ lại vì chờ đèn đỏ phía trước. Một chốc sau, bà bóc vỏ hai ba cái nem trong thúng hàng, cho hết vào một cái bịch rồi dùng tay bóp nát, ém lại như người ta vẫn thường ém cơm, ém xôi. Móc móc trong cái bịch nào đó, bà lấy ít rau răm, lấy con dao nhỏ rồi xoay người về phía đèn đường tìm chút ánh sáng rõ hơn, cắt nhỏ vài cọng rau vào cái bịch nem đã bóp nát lúc nãy. Trộn trộn một hồi rồi bà móm mém ăn với một sự ngon miệng lạ kỳ giữa những dãy bàn thơm thơm mùi đồ nướng và tiếng cụm ly lách cách…

Cuộc sống vẫn nhẹ nhàng tấu lên những âm sắc riêng trong bản nhạc dài bất tận.

Ngày không vội vã…

HCM, 23.11.2015

Tạp 01

Một đêm gõ gõ bàn phím mần (vài) việc, tâm trí miên man nhìn về quá khứ, tính về tương lai, tui bỗng ngẫm được rằng…

Tuổi đời già hay trẻ không nằm ở độ tuổi mà ở cách chúng ta nhìn nhận về tuổi của chính mình. Khi ta cho rằng mình đủ lớn, đủ khôn, đủ già và tâm niệm những người trẻ tuổi hơn phải đối xử với ta như là người trên, khi ấy chúng ta già thiệt rồi. Chỉ có sự nhiệt huyết, tinh thần cầu tiến mới khiến chúng ta luôn tươi trẻ trong cuộc sống “Trường Giang sóng sau xô sóng trước”.

Một người có thể khiến người khác khiếp sợ bằng quyền uy, vị trí, lợi ích hoặc những sự đe dọa. Nhưng để có thể khiến người khác tôn kính và nể trọng thì chỉ có thể là năng lực thật và nhân phẩm của chính họ.

Khi là người chủ động giản hòa, xin lỗi trong một rắc rối nào đó, điều đó không có nghĩa chúng ta là người dưới cơ mà là người coi trọng mối quan hệ đó – điều chúng ta đã đặt trên cái Tôi thiệt bự của chính mình.

Yêu thương khác với chiếm hữu. Khi yêu thương, chúng ta lắng nghe tâm tư, mong muốn, đứng trên vị trí đối phương để thấu hiểu cho những hành xử của họ. Khi chiếm hữu, chúng ta muốn đối phương phải luôn nghe theo mọi sự sắp đặt và mong muốn của chúng ta, bất chấp cảm xúc của họ thế nào. Yêu thương đem lại sức mạnh, là chỗ dựa cho một mối quan hệ. Sự chiếm hữu gieo mầm cho những mỏi mệt ngấm ngầm về tinh thần.

Cơ hội có ở khắp mọi nơi nhưng chúng ta có đủ nhạy để cảm nhận và dấn thân? Thành công không đến một cách ngẫu nhiên, nó chỉ chào đón những người đã sẵn sàng đón nhận và chấp nhận “trả giá” cho điều mình đam mê.
Đôi khi chúng ta ăn một món ăn không phải vì nó bổ béo, mà đơn giản vì nó cứu rỗi chúng ta khỏi sự hành hạ của một cơn đói. Đôi khi chúng ta chấp nhận một điều mới không phải vì chúng ta thích thú, mà vì bởi nó là một phần của cuộc sống trần trụi.

Những tình cảm càng bóng lộn về hình thức, càng phải tốn nhiều công sức để gìn giữ hình ảnh như những điều đã tung hô. Những mối quan hệ bền chặt không cần nhiều lời, chỉ có sự lắng nghe, quan tâm, tin tưởng, tôn trọng và thẳng thắn.

Thỉnh thoảng trên đường đời ta có thể gặp một vài người khó ưa. Có khi ta ước rằng họ xuất hiện ít ít thôi trong tầm nhìn của mình để ta có thể nhẹ nhàng cất bước, nhưng một ngày khi họ chợt biến mất hoặc không còn “làm phiền” ta nữa, ta có sự yên tĩnh hằng mong ước nhưng lại thấy thấy trống ở một góc nhỏ nào đó. Hóa ra con người ai cũng có trái tim và ai cũng có một ý nghĩa nhất định trong đời sống của người khác.

Có lúc chúng ta muốn buông, nhưng không nỡ để rồi sau đó ôm ấy sự chán chường cho chính mình. Có lúc chúng ta đau vì đã buông, tưởng rằng sự đau ấy sẽ là mãi mãi nhưng thời gian sẽ giúp ta ổn thôi, vào một ngày đẹp trời nào đó… 🙂

Giấc ngủ cứu rỗi rất nhiều thứ. Cứ ngủ một giấc thật sâu, sáng mở mắt ra sẽ là một ngày mới! 😉

HCM, 16.11.2015