Nhìn và đi tiếp! …

Hôm nay được nghe 1 bài hát thật hay và ý nghĩa! Đầy xúc cảm! Vui vẻ và thoải mái! Một mơ ước nho nhỏ cho tương lai về hạnh phúc! Thật kỳ lạ vì không ngờ những ca từ lại có thể khơi gợi một trái tim lạnh và khô những cảm xúc dư dả và sang trọng đến thế!

Sau một buổi chiều + tối làm việc cật lực cho dự án, phát hiện ra một nguyên lý: “Nếu không ngừng nỗ lực để hoàn thiện mình, bạn sẽ sớm phát hiện ra ngày hôm qua của mình đã lãng phí thật nhiều, mình đã có những thiếu sót và công việc của mình là phải sửa chữa những điều đó ngay lập tức!” Hihi, đem áp dụng vào đủ thứ chuyện trên trời dưới đất chợt nghiệm ra rằng, có rất nhiều điều hợp lý. Từ nay sẽ cố gắng cải tiến liên tục mới được! ^^

Hôm qua là một buổi tối dài và thật buồn! Sự kiện dẫn đến – hay đúng hơn là cái thời điểm buộc cái-gì-sẽ-đến-thì-sẽ-phải-đến – là câu status “Learning from life…”. Sau một đêm vật vã suy nghĩ thì sáng hôm nay mọi thứ đã ổn. Bây giờ lại tiếp tục dồn toàn bộ nguồn lực cho dự án + kỳ thi học kỳ trong 2 tuần nữa (oh my god! >.<). Đôi khi đứng từ xa nhìn một cái gì đó cũng khiến mình thấy hạnh phúc rồi! Niềm vui đôi khi phải được cảm nhận từ trong tinh thần của mình, điều này chắc là đúng nhỉ! ^^

3 người đàn ông đẹp “chai” của dự án giờ đã được nữ tính hóa thông qua mấy cái mỹ từ giàu hình ảnh và tính hiện thực được gán cùng tên gọi: Cường bà bà, má Tuấn Anh, chị Thành…! Hix, một sự thật phũ phàng đầy đau đớn! Hy vọng cái tính “nữ” của nhóm mình sẽ phát huy tối đa tính trồi của mỗi cá nhân để tất cả mục tiêu của mỗi thành viên sẽ giúp mục tiêu của nhóm được thực hiện trong một ngày mai không xa! Cố lên nhóm mình!

Dạo gần đây phát hiện ra một số sự thay đổi của một vài người thân quen! Không biết nên vui hay nên buồn cho cái sự thật đang hiện ra trước mắt. Đôi khi thấy công sức mình đã bỏ ra sao mà được đền đáp đầy phũ phàng đến thế! Nhưng giờ tỉnh rồi, cũng lớn hơn một chút rồi nên sẽ không tính toán thiệt hơn với bất cứ ai nữa! Cho nơi này rồi sẽ Nhận ở một nơi khác và ngược lại! Ai rồi cũng sẽ như vậy! Cuộc sống mà!

22.10.2008

Nơi ta bắt đầu…

Có những nơi, sự ồn ào nhường chỗ cho lặng im. Nơi đó, Anh và Em tìm thấy khoảnh khắc chỉ có hai người trong một giấc mơ đẹp!

Có những nơi, Em cảm thấy mệt nhoài sau một ngày long nhong đâu đó, rồi chợt khi bắt gặp nụ cười hiền dịu đó, lòng Em lại thư thái và nhẹ nhõm. Không biết từ lúc nào, Em lại thấy cuộc sống êm dịu như thế khi emoticon  của Anh hiện lên trên cửa sổ chat.

Có những nơi, Em chẳng biết gì thật nhiều về Anh, thế mà Em vẫn muốn tìm hiểu nhiều điều của Anh, Em làm tất cả với một niềm vui nho nhỏ và sự khích lệ vô hình nào đó! Có người bảo Em đang tổn phí nguồn lực vô ích, ấy thế mà nào Em chịu lùi bước đâu…

Có những nơi, Anh và Em chưa một lần chịu nói những câu tử tế và dài dài xíu xíu với nhau. Những mẩu đối thoại ngắn và toàn kiểu kết thúc bất ngờ. Để rồi Em lại giận và nhớ rất nhiều!

Có những nơi, đêm khuya và những dòng offline, tin nhắn. Thật chán vì đó là những phút giây cuối Em có thể sống trong cái giấc mơ đẹp đó! Em đã buồn và trống trải thật nhiều! Chông chênh, Em chỉ mong mọi thứ dừng lại để ngày hôm qua vẫn mãi là ngày hôm qua…

Có những nơi, Em chợt nhận ra, chỉ trong giấc mơ đẹp người bạn 3s mới có thể đem tới cho Em những cảm xúc trong trẻo, vô tư và dịu dàng mà ở hiện thực không ai thật sự có thể mang đến cho em. Đó không phải là một nụ cười dễ thương mà đơn giản là sự bình lặng trong tâm hồn, cảm xúc!

Có những nơi, khi bạn Em hỏi rằng: “Yêu thật lòng là gì?”, Em chợt nhớ đến Anh, dù nó chưa lớn để được gọi bằng cái mỹ từ sang trọng đó. Âm thầm nhớ đến những gì đã qua, một nỗi buồn xâm chiếm, giọt nước mắt khẽ lắng trên mi! Bạn Em bảo rằng sao không tiếp tục, đừng suy nghĩ quá nhiều vào tương lai, cứ làm một bảng nháp trước khi đặt bút vào tờ giấy thi của cuộc đời… Em chợt hiểu rằng, chưa bao giờ Em xem Anh là bảng nháp trong những ngày ngắn ngủi qua…

Có những nơi, Em thật sự nghiêm túc với chính bản thân mình, Em để lại sau lưng bao niềm kiêu hãnh, hiếu thắng và ồn ào để trải nghiệm cùng những niềm vui bình dị, nhỏ bé. Em đã mất đi một điều quan trọng để nhận lấy một bài học lớn quý giá cho chặng đường sắp tới!

Có những nơi, Em không biết trên những chặng đường thực hiện hoài bão của mỗi người, khi nào đó ta lại sẽ gặp nhau, đơn giản là mỉm cười và gật đầu chào nhau… Nhưng Em biết, ở nơi này đây, Em đã hiểu một cái gì đó lớn hơn để có thể đối diện với những cảm xúc của mình sau này!

Và cuối cùng, dù ở đâu, Em cầu chúc Anh luôn hạnh phúc! Em sẽ sống thật tích cực và vui vẻ, biết ồn ào và im lặng đúng lúc Anh à! Cám ơn Anh thật nhiều!

13.10.2008

Xin lỗi…

Thật chẳng dễ dàng gì khi phải tự nhìn nhận lại mọi thứ của chính mình!

…chấp nhận dừng tình cảm với một người, bởi chợt hiểu người đó và mình kết quả cũng chẳng đi đến đâu với cái tính cách ồn ào của mình!

…chấp nhận không thân thiết với một người bạn từng vô cùng thân thiết để người đó hiểu giới hạn tình cảm trong lòng mình đối với người đó chỉ thật sự dừng ở tình bạn!

…chấp nhận tiếp tục chặng đường lãng du cho những đam mê và hoài bão, tạm gác sau lưng những điều mà trái tim đôi khi thổn thức.

… chấp nhận tin rằng sự thật là trái tim mình vẫn chưa bao giờ thuộc sở hữu của một ai khác ngoài mình, đối với mình tiếng “yêu” thật từ đáy lòng có lẽ chưa bao giờ bật ra với đầy đủ ý nghĩa của nó!

… chấp nhận để một ai đó thật sự ghét bỏ mình, để một ai đó nghĩ mình xấu xa và tàn nhẫn để rồi họ sẽ nhanh chóng quên mình đi và tìm được đúng thật sự con người phù hợp

… chấp nhận nhìn một cảm xúc đẹp đẽ và tinh khôi nhẹ nhàng bước qua cửa dù sau cánh cửa vẫn là một sự tiếc nuối đầy chua xót, bởi biết mình giữ lại sẽ thật là ích kỷ và tham lam

…chấp nhận…

con người thật, tính cách và những hoài bão của bản thân….

sẽ không nhiều người thật sự hiểu mình như một số người bạn thân

tất cả… chặng đường đã qua, chặng đường sắp tới…

11.10.2008

Con người và những lối đi…

Con người ta, đôi khi tự tin rằng mình là người thông thái nhưng rồi, một khoảnh khắc nào đó, họ chợt nhận ra rằng mình đang lạc giữa những lối đi…
***
Câu chuyện của một người bạn lớn, câu chuyện không có mở đầu nhưng kết thúc lại là một cái gì đó của sự tiếc nuối muộn màng… Bỗng dưng nhận ra mình cũng là một nhân vật giữa những câu chuyện đang đan xen vào nhau. Không biết là nên vui hay buồn khi đứng giữa ngã ba đường để lựa chọn một lối đi.

Đôi khi biết rằng mình tự làm khổ mình trong miên man những suy nghĩ. Rồi lại chợt sung sướng khi thấy rằng mình đã giũ bỏ tất cả để tiếp tục vui vẻ như ngày nào. Và một câu chuyện đến, một cảm xúc lại tràn về nhắc nhở về một điều gì đó… Nó cho mình thấy đối với mình quá khứ đã ngủ yên, còn hiện tại và tương lai vẫn là cái cần phải suy nghĩ.

Có những điều bắt buộc phải đánh đổi. Nhưng nếu là đánh đổi một tình bạn tốt thì có lẽ là cái giá quá đắt. Mình chỉ có một ước muốn nhỏ nhoi là cái tình bạn ấy nó trở về đúng cái ý nghĩa trong sáng, tinh khôi ngày nào. Có lẽ không phải điều gì mình muốn là được. Thật khó khăn khi đi bên bạn và tiếp nhận sự quan tâm không đơn thuần là tình bạn của bạn. Bạn là người bạn tốt của mình, và với mình thế là đủ. Có thể mình ích kỷ khi nói điều đó, nhưng có lẽ luôn có những giới hạn mà tình cảm người và người có thể đẹp và sống mãi…

Một chặng đường mới không có hoa hồng như những con đường kia. Con đường đó lạ lẫm, mình bước đi chập chững. Không biết đích đang ở đâu chỉ thấy bên đường những biển chỉ đường nói rằng cứ tiếp tục đi. Liều lĩnh bước đi trên một con đường dài đến thế, mình không biết có phải do gan mình to hơn hay cái máu liều nó bốc lên dữ dội hơn. Chỉ biết rằng con đường đó, mình xuất phát không phải với tâm trạng như bây giờ, và cảm xúc của hiện tại thì chính mình cũng không lý giải được…

***
Có người bảo rằng có những con đường phải đi rồi mới biết. Cái cảm giác 3s đã khiến mình muốn biết. Có thể những ngã rẽ khác sẽ đến được một nơi nào đó tốt đẹp hơn. Có thể con đường mình đang đi sẽ chẳng dẫn tới đâu cả. Nhưng có thể mình sẽ tin vào một điều gì đó đang mách bảo. Nó không phải là một cuộc phiêu lưu thám hiểm nữa, nó là một điều gì đó thật khác và thật lạ.

Một câu chuyện nhỏ… mình sẽ phải thành thật với chính mình!

06.10.2008