Ký ức và cảm xúc

Không biết từ khi nào mà nó đã cho mình cái quyền được thanh thản và vui vẻ! Mình đã thật bình yên, lại nhí nhảnh và vô tư bên những đứa bạn thân yêu. Mình đã quên được những điều không vui. Không giận hờn, buồn bã, không suy nghĩ và lo lắng… Mình vẫn cười thật tươi thế mà Thắm cứ nói sao nụ cười của mình buồn thế! Lạ không…

Mình đã đối mặt được với mọi thứ: những kỷ niệm, những con người của một thời quá khứ ngọt ngào và lãng mạn. Mình tưởng chừng như đã yên ổn với đời sống của một đứa con gái tìm về với sự tĩnh lặng của tâm hồn. Mình đã hiểu những ước muốn và khát vọng cháy bỏng của mình. Mình đang cố gắng thực hiện nó, dù giờ đây trên con đường của những quả chò nâu hay con đường của những cơn gió lạnh, mưa dầm mình bước đi một mình! Dù biết rằng mình không cô đơn nhưng trong lòng vẫn còn những khoảng lắng ở đâu đó đẹp đẽ và ấm áp. MÌnh đã nguyện để nó tồn tại nhưng sẽ cất kỹ trong một ngăn nhỏ của trái tim.

Lúc nhiều sự kiện xảy đến nhất cũng là lúc phải dành nhiều thời gian, công sức để suy nghĩ về nó. Đôi khi về đến nhà là chỉ muốn lăn quay ra ngủ liền một giấc đã đời thế nhưng công việc thì vẫn đòi hỏi phải đảm bảo. Cái cảm giác đêm khuya khi thân thể và tâm hồn mệt mỏi trong những nghĩ suy về mọi điều, đã cầm máy lên và nhắn một cái tin, rồi lại xóa đi và tắt máy vì nghĩ đi nghĩ lại vào những cái giờ linh thiêng đó, hãy để cho cái list trong danh bạ được ngủ yên ngon giấc. Và thế là ôm cái mớ cảm xúc của ngoại cảnh vào luôn cái giấc ngủ không ngắn cũng không dài.

Mình đã gặp một người. Một người bạn mới, nói như thế cũng chưa chính xác bởi chỉ thật sự nói chuyện chỉ mới 1 một lần duy nhất. Một đôi mắt sâu và một khuôn mặt hiền. Ấn tượng là một chàng trai đẹp, nét đẹp sâu lắng của một phẩm chất nào đó bên trong chưa thể lý giải được thể hiện ra ngoại hình. Mấy đứa bạn của mình cũng phải công nhận thế! Hihi, nói đến đây thì chắc ai đó đã liên tưởng gì đó đến chuyện không trong sáng rồi. Thế nhưng, điều cuốn hút đặc biệt đối với mình là người đó rất giống một nhân vật của quá khứ đã lâu lâu lắm rồi. Mình ngắm nhìn như một cuốn băng kỷ niệm được quay chậm. Nó làm sống lại trong mình một vài cảm xúc và cũng chỉ vậy mà thôi. Mình đã mỉm cười khi bắt gặp ánh mắt đó nhưng rồi cũng chợt tỉnh khi hiểu ra đó là mình đang trôi vào dĩ vãng xa lăm lắm. Nó được sống và chỉ tồn tại ở vị trí của nó thôi, mãi mãi sẽ là thế!

Ký ức và cảm xúc là những điều thật đặc biệt. Cảm xúc đến rồi đi. Ký ức thì còn đọng mãi. Ký ức lớn dần lên theo độ chín của cảm xúc. Rồi một khi cảm xúc không còn ồn ào thì ký ức lại trở thành ngọn lửa nhỏ sưởi ấm và thắp lên nguồn năng lượng cho trái tim. Mình vẫn bước đi, một mình…

Bình yên….

18.9.2008

Cứ ngủ say!

Vô tình vào blog, đọc entry của em mà thấy thương em quá! Thì ra em đã khóc!

Không ở cạnh nhưng biết rằng có nhiều lý do làm em buồn! Thời gian của em thì như co lại mà đủ thứ áp lực cứ như trong cùng một lúc trút xuống cái thân hình em. Có thể đối với những người đã lớn, họ sẽ thấy áp lực và nỗi buồn của em thật là nhỏ bé nhưng chắc chắn chỉ có sống gần em, cùng em thì mới biết em đã cố gắng nhường nào để vượt qua những điều như thế.

Em cam đảm và tốt bụng, trung thực nhưng là một cô bé 17 đầy nhạy cảm. Một chuyện nào đó có thể không lớn nhưng chợt mang đến cho em cảm giác cô đơn, buồn tủi là y như rằng em sẽ khóc. Em là con người tình cảm, luôn lưu trữ những điều tốt đẹp về những người thân yêu trong một ngăn quan trọng của trái tim nhỏ bé! Đôi lúc ai đó có thể hiểu lầm rằng em ích kỷ nhưng ai từng quen em hẳn biết em không phải là hạng nhỏ nhen mà luôn nhân hậu và biết tha thứ. Em sẽ cười thật tươi khi nhận được một món quà dù là nhỏ xíu hay một lời khen nho nhỏ từ một ai đó. Em cảm thấy vui vẻ trong cái nếp nghĩ vô tư và ngây thơ của mình. Đó là HẠNH PHÚC, em ah!

Có những điều trong cuộc sống không phải là màu hồng như là truyện cổ tích mà em vẫn thích đọc ngày nào. Em hiểu điều đó khi bắt đầu đọc những truyện dài hay tiểu thuyết đang được nhắc đến nhiều trong xã hội. Em nhìn đời, nhìn người chín chắn hơn so với cái tuổi và bề ngoài của mình. Không biết nên vui hay nên lo khi em đã lớn! Nhưng một điều chắc chắn là rồi mai đây em sẽ bớt đi phần bỡ ngỡ khi chập chững bước vào đời!

Em tự tin trước đông người nhưng lại lẩn trốn sự sợ hãi của riêng mình. Cái cảm giác bất an về bản thân vẫn cứ hoài ám ảnh. Em sợ! Em sợ mình sẽ học không tốt. Em sợ làm những người thương yêu buồn. Em sợ mọi người không còn thương và quan tâm nhiều nữa. Em sợ sẽ không ai đứng về phía em và ủng hộ những quyết định dù là con nít của em. Em sợ phải đối mặt với lòng người khôn lường, sự đời biến chuyển… Em sợ nhiều thứ. Một nỗi sợ không đặt tên làm em e dè khi phải làm một điều gì hay đưa ra một quyết định. Nhưng em ơi, không có gì là đáng sợ khi ta học cách tự tin vào chính bản thân mình. Hãy xem tất cả những cái sợ kia là một đối thủ mà em dễ dàng triệt hạ trong Pigkachu hay trò Zuma mà em vẫn khoái chơi ấy. Em là một chiến binh dũng cảm và thông minh! Rồi em sẽ CHIẾN THẮNG! Hãy tin tưởng vào điều đó em nhé!

Hãy làm những điều mình cho là đúng. Hãy cố gắng hết sức mình vì những mục tiêu đã đặt ra. Hãy luôn là chính mình – con người lương thiện! Hãy cười thật tươi vì cuộc sống luôn có những điều tốt đẹp nếu em nhìn thật lạc quan! Hãy vẫn cứ vô tư và giản đơn với những cảm xúc của mình em nhé! Rồi em sẽ THÀNH CÔNG và HẠNH PHÚC!

Cứ ngủ say và có những giấc mơ bình yên!

LUÔN ỦNG HỘ VÀ THƯƠNG YÊU EM!

13.9.2008

Mưa và cảm xúc!

Nghe cô chủ nhà nói mới biết hôm nay và ngày mai bị áp thấp nhiệt đới… hèn gì mà trời mưa rả rích và lạnh đến thế!

Dưới tác dụng của thời tiết và thuốc, người cứ lim dim lim dim muốn ngủ bất cứ lúc nào. Đã vậy từ giờ đến hết tuần ngày nào cũng trực chiến ở ngoài từ sáng đến tối! Oái ăm thay…!

Hai hôm nay gặp được 2 người làm mình thấy rất thú vị! 2 người đàn ông đến từ 2 thế hệ, xuất phát từ 2 nền văn hóa, 2 đất nước cách xa nhau nhưng có 1 điểm chung là đều rất giỏi và ham thích chia sẻ! Một người – đầy kinh nghiệm trong cuộc sống và công việc – dù rất tiếc vì sẽ sau một thời gian nữa mới có cơ hội gặp lại để học hỏi, nhưng mình sẽ ghi nhớ câu nói của người đó: “Bạn còn trẻ và hãy cố gắng thực hiện ước mơ của mình!”. Một người còn lại – trẻ tuổi và cực giỏi – có lẽ sẽ gặp và cộng tác dài dài vì mục tiêu cao cả! Thật vui vì có nhiều người để mình học hỏi đến thế! Nó làm mình thêm động lực để thực hiện những công việc đã vạch ra! Cám ơn cuộc sống! ^^

Chạy trong cơn mưa tối, Trọc và Trụi – hai đứa nhiều lời, sinh cùng ngày và có cùng cảnh ngộ tình cảm – nói với nhau thật nhiều điều! Ngôn từ mỹ miều nhất được nhắc tới là “mưa kéo dài cảm xúc!”. Hình như cái không khí ảm đạm, lạnh lẽo làm cho cả hai đều như sống lại cái mùa đông rét mướt của miền Bắc và miền Trung. Đi qua những con đường, nhìn vào những hàng quán, chợt mỉm cười với những sự kiện và kỷ niệm xưa tìm về. Vui vẻ và thanh thản, thế là đủ!

Dạo này chợt phát hiện ra một khả năng tiềm ẩn (hay là được học hỏi và tôi luyện từ cuộc sống nhỉ???) đó là sự nhẫn nhịn! Giờ gặp chuyện đáng tức giận thì mình vẫn có thể bình thản với một chút hơi bực mình + im lặng và cảm giác đó nhanh chóng qua đi! Có thể như thầy quản trị nhân sự đã dạy: “Đừng bao giờ nghĩ mình phải có trách nhiệm cải tạo thế giới để tự làm khổ mình!”. Có lẽ điều đó đúng, mỗi cách sống sẽ có một hệ quả tất yếu sau này, và đó là thái độ mà người ta đã tự chọn, mình không phải là họ nên có thể không hiểu! Một điều nho nhỏ mà mình và Trụi đã rút ra sau khi đúc kết những sự kiện này là :”Đừng bao giờ nghĩ một ai đó giống mình. Điều quan trọng là chấp nhận sự khác biệt trong cuộc sống! Ai đáng thân thì thân, ai đáng chỉ quen sơ thì chỉ quen sơ, biết người tốt để chơi, người xấu để tự vệ!…” Ôi, đó mới là cuộc sống!

Nguyên tắc 20/80 thật là tuyệt vời. Đúng trên nhiều góc độ và khía cạnh! Khá thú vị! Mới được chia sẻ thêm một ý kiến (từ bạn Cường bà bà) về nguyên tắc này trong quan hệ bạn bè! Tự nhiên cảm thấy đáng thương cho một số nhân vật mình quen biết! Có thể họ đang nghĩ mình hạnh phúc nhưng chưa ngộ ra cái không vui lắm trong tương lai! Thôi, thì cứ biết thế vì dù sao có nói cũng chẳng ai nghe, mà có nghe cũng chưa chắc họ dám mạo hiểm thực hiện vì sợ mất một cái gì đó! MÌnh thì sẽ theo nguyên tắc: cái đáng giữ thì giữ, không đáng giữ thì không cần tốn công, chứ không còn tham lam giữ thật nhiều và càng nhiều càng tốt như hồi trước nữa! ^^

Hihi, hình như có một vài sự suy nghĩ nhỏ trong suy nghĩ và thái độ của mình. Mình cảm thấy yên ổn về nó! Giờ không còn cảm thấy sợ hãi hay lo lắng về nhiều thứ nữa! Mọi thứ dù sao cũng chỉ mới là mới bắt đầu cho một quan điểm mới! Cứ trải nghiệm cái đã!

Ngủ ngon nhé cả nhà!

09.9.2008

Chiều… tan chảy! ^^

Mở comment của Hoang Dã, đọc được 2 chữ “tan chảy”… ngạc nhiên và lạ lẫm rồi thích thú. Một người bạn tốt lâu ngày lại trở về và cho mình những cảm giác yên ả từ một tâm hồn đẹp, lương thiện…

Ngày cuối cùng ở Sài Gòn trong cái mác sinh viên năm 3. Hihi, một chút gì đó hụt hẫng và thấy già như trái cà… Sang năm bằng giờ hoặc là đang bon chen làm ở đâu đó hoặc là gia nhập vào đội quân thất nghiệp của xã hội rồi! Thời gian nhanh thật nhanh!

Chiều… lặng lẽ với lappy giữa “Trầm”. Mọi thứ xung quanh vẫn thân quen như ngày nào nhưng giờ cứ hễ nhìn ra ngoài cửa kính và quan sát nước chảy ngoài kia lòng lại thấy nao nao kì lạ. Không biết có phải là cảm giác nao nao của một đứa trẻ sắp được trở về với gia đình hay là cái xa lạ của không khí lặng im đến đáng sợ khi ngồi đối diện trước một bức tượng đá – một người đã từng rất thân quen với mình.

Những câu trả lời lạc lõng, một sự thờ ơ với chính mình, một tâm thế bị động mặc dòng đời cuốn trôi và sống đơn giản để đối phó với những biến cố xảy đến. Thật sự mình không nhận ra được cái con người đang ngồi đối diện đó – một con người thông minh và linh hoạt nay còn đâu nữa…! Phải chăng cảnh buồn, nhạc buồn, không khí buồn làm cho người ta có cái tâm trạng, cái ánh mắt và nụ cười đầy hình thức như vậy. Chỉ một lần thôi, mình đã mong con người đó sống thật với chính bản thân nhưng mà sao người ta không chịu cố gắng hay là do mình yêu cầu ở một người bạn quá nhiều điều?

Những chuyện đã qua, chảy đi chảy lại như một trăn trở trong lòng. Đã muốn cái dòng nước nhỏ bé ấy trôi nhanh ra biển để tiếp tục bay và tiếp tục hành trình cuộc sống trên đại dương rộng lớn. Nhưng hình như… không dễ hay là do vẫn có một điều gì đó ở người xưa, cảnh xưa làm mình chưa an tâm đi tiếp? Không phải con người ấy quá yếu đuối, cũng không phải là người độc ác không chịu buông tha cảm xúc của bản thân… Mình biết điều đó, nhưng chỉ mong người ta sớm trở lại với con người đầy tự tin như cũ. Mình mong được nhìn thấy nụ cười đáng yêu, đầy kiêu hãnh và cao ngạo của ngày nào! Hihi, điều đó làm cho mình thấy vui và yên tâm hơn thật nhiều!

Những chiếc lá vàng trôi lững lờ và vô thức trên dòng nước bên ngoài cửa sổ. Chợt nhớ đến quy luật những chiếc lá cùng trôi trên một dòng sông của con rể Thắng. Lòng cũng chợt thổn thức như dòng nước đổ xuống một tầng khác trên một dòng thác. Có lẽ khi vượt qua ranh giới của bản thân mình, con người sẽ có những cảm giác như thế. Chỉ hy vọng lòng người vẫn như chiếc bè vững chắc vượt qua ngọn thác, vượt qua những ranh giới trong lòng để sống bình thản và yên ổn như ngày xưa…

Đối diện với khó khăn, lắng nghe bài hát 2 chữ “Bình yên” mà thấy sao yên ổn lạ. Giá như mọi người đều có được cảm giác đó. Chỉ cách nhau một cánh tay mà sao thấy xa cách như muôn nghìn vạn dặm, như chưa bao giờ quen biết và tâm sự… Cuộc sống là phức tạp hay lòng người không đủ lớn để sống tốt và vui vẻ trong mọi thử thách và khó khăn của cuộc sống?…

Chiều… tan chảy theo Lipton dâu… nhìn qua cửa kính… nước chảy và lòng nhẹ tênh tênh như chiếc lá vàng kia…

Cuối tuần… yên ả… bình thản… nhưng chưa yên ổn!

19.7.2013