Nghỉ ngơi! ^^

Chợt đến rồi chợt đi, những lu bu của công việc, của hoạt động và học hành. Mọi thứ như một thước phim, khi đã xem hết rồi lại thích ngồi ngắm nhìn tất cả để hoàn chỉnh cái cảm xúc còn lắng lại trong mình. Hì, nhiều lúc nghĩ sao mình rảnh rỗi thế. Ấy vậy mà dường như đã thành một thói quen…

Sáng nay thức dậy muộn sau một giấc ngủ dài đầy mệt mỏi. Nằm lỳ trong chăn để tránh cái lạnh của cơn bão nghe nói mới đổ bộ vào thành phố. Hì, “nhàn cư vi bất thiện”, cái ỳ ạch, lười biếng nó đeo bám và hướng mình tới những suy nghĩ vu vơ. Qua rồi cái tuần bận rộn với việc trường và việc khoa, điều mình muốn duy nhất giờ đây là tận hưởng cái cảm giác nghỉ ngơi hiếm hoi lâu rồi mới gặp lại. He he, mọi sự mệt mỏi tan biến như chưa hề bắt đầu. Không gian vắng lặng… Một vài phút cho sự nhìn lại mình chợt đến… Trầm tư một chút nào…

Mình đã bỏ qua một vài thứ khi đưa ra quyết định gì đó. Hì hì, một vài sự thay đổi cũng không phải là chuyện dễ dàng nhưng có lẽ mình đang quen dần. Áp lực giờ đây không còn là gì với mình nữa vì có lẽ đã chai sạn với nó rồi. Điều nho nhỏ mình rút ra đến bây giờ là lúc nào mệt hãy nghỉ, có sức hãy tiếp tục, không nài ép bản thân mình cố gắng trong khi không còn chút sức lực nào nữa ^^.

Tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị là sức mạnh cho mình chiến thắng những mỏi mệt về sức lực và tinh thần trong thời gian qua. Những người bạn quả là tuyệt vời khi họ đứng bên mình, che chở và giúp đỡ mình chống lại những điều không tốt từ bên ngoài. Cảm giác thân thiết và gẫn gũi như một gia đình giữa những người mình thương yêu khiến mình cảm thấy yên lòng và ấm áp, thêm vững bước trên con đường mà mình đã chọn. Yêu mọi người quá! ^^

Xác định những điều có ý nghĩa thật sự đối với bản thân giúp mình có cái đích để hướng đến một cách rõ ràng. Cố gắng nào. He he, phải bắt đầu từ những cái nhỏ nhất…

Một buổi chiều lành lạnh… nhớ mùa đông ở Huế quá đi thôi!

22.11.2007

Không phải là bản kế hoạch dài vô tận…

He he, mới đây thôi, trong cái tuần lu bu đầy những thứ bực mình và căng thẳng, lang thang đâu đó trong một xó xỉnh của sự “bỏ trốn” mình đã tìm thấy một điều gì đó làm mình thấy nhẹ nhõm…

Cuộc sống không phải là bản kế hoạch dài vô tận! Hì hì, đây là điều thú vị đầu tiên mình khám phá được. Khi đã sống nghĩa là mình phải chấp nhận rủi ro, những điều như ý và không vừa ý với một thái độ khách quan. Chẳng một điều gì có thể dự liệu trước hoàn toàn. Không phải mọi thứ luôn bắt đầu và kết thúc như mình muốn. Một cái kết mở cũng không phải là một cái gì đó quá tệ phải không?

Không tìm kiếm sự hoàn hảo! Ít nghĩ đến những thứ vụn vặt của cuộc sống, mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Khi không là người “vạch lá tìm sâu” chính mình, bạn sẽ thấy mọi thứ dễ chịu hơn. Đừng luôn luôn quy những tỳ vết trên con đường mà mình hướng tới bằng việc đổ hết mọi tội lỗi lên chính mình, bởi vì có những nguyên nhân khách quan, dù muốn kay không mình vẫn không thể tránh khỏi! ^^

Bạn từ bỏ và chấm dứt một cái gì đó không có nghĩa là tất cả đã chấm hết. Điều đó chỉ có nghĩa là mọi thứ chỉ chuyển qua một hướng đi khác mới hơn và có thể tốt hơn mà thôi! Không có cái kết buồn, chỉ có cái kết không như kỳ vọng ban đầu của mình mà thôi! Thời gian là cái cần để biết giá trị của những thứ đã có, đang có và sẽ có. Kiên nhẫn, bền bỉ và trung thành với mục tiêu của mình, mọi khó khăn đều là cái có thể vượt qua!

Không điều gì là không thể! Cuộc sống đã dạy mình như vậy. Có những cái mình đã tưởng chừng như chỉ có thể tồn tại trong những giấc mơ đẹp nhưng mình đã có thể biến nó thành hiện thực dù mới chỉ bằng một góc của ước mơ! Cố lên, tin tưởng vào chính mình là điều quan trọng. Không chiến thắng nào có ý nghĩa hơn chiến thắng chính mình!

Học cách thương yêu chính mình! Đừng tàn nhẫn với bản thân bằng những cách hành hạ tưởng chừng như vô hại: thức khuya, bỏ bữa…! Mọi thứ đều luôn ẩn chứa những hậu quả lâu dài không thể nhìn thấy. Không ai yêu mình bằng chính bản thân mình. Chăm sóc mình nhiều hơn không có nghĩa là bạn ích kỷ hơn mà đơn giản là bạn muốn đóng góp cho xã hội một khuôn mặt, một nụ cười tươi tắn, một tinh thần khoẻ mạnh và vui vẻ! Luôn suy nghĩ theo chiều hướng tích cực, đó cũng là một cách bạn yêu chính mình đó! ^^

Thay vì bỏ trốn, hãy đối diện với chính áp lực và khó khăn. Mọi thứ sẽ là càng rối rắm thêm khi bạn căng thẳng và bắt ép bản thân. Sắp xếp công việc và thời gian hợp lý hơn, mình có cảm giác là không gian thoáng đãng hơn và diện tích cho sự bay nhảy của mình cũng dường như rộng rãi hơn!

Hihi, mọi thứ thật là đáng yêu và dễ chịu…! Duy trì nhé! ^^

14.11.2007

Ngốc…

Có thật nhiều thứ để phấn đấu, bạn muốn mình trở nên thật toàn diện và “vĩ đại”. Bạn không ngừng vươn lên để đạt tới những thành tích mới. Với bản tính tham lam đã thấm vào máu, bạn không muốn dừng lại. Vốn tính ham chơi, bạn nhanh chóng thích nghi với những môi trường mới, quen với cái mới, con người mới…

Bạn luôn tự nhủ: “Mình phải thật hạnh phúc” và bạn phấn đấu cho điều đó. Bạn hy sinh những chuyện “nhỏ nhặt” xung quanh để cố gắng cho cái đích lâu dài. Nhận được lời khen hay phần thưởng cho những gì đạt được bằng tất cả nỗ lực, bạn hạnh phúc và cười thật tươi. Nụ cười che lấp đi những giọt mồ hôi, nước mắt và … cả cái chi phí cơ hội cho những gì bạn đã đánh đổi nữa.

Bạn thấy ấm lòng khi cảm nhận được niềm vui trên gương mặt và ánh mắt của những người xung quanh. Bạn cho phép mình “vĩ đại” để được “lo trước nỗi lo của người khác, vui sau niềm vui của mọi người”. Hì, có ai biết điều đó không? Bạn không quan tâm. Phương châm sống của bạn là: “Hãy cứ yêu nụ cười của ai đó đi, rồi một ngày có ai đó sẽ yêu lại nụ cười của bạn!”. Bình thản, bạn để cuộc sống trôi đi theo nhịp bình lặng với sự cao cả tưởng tượng của mình…

Bạn tính toán nhiều cho tương lai. Không đặt nhiều ràng buộc cho hiện tại, bạn muốn bay nhảy với sự tự do không vướng bận của mình. Trong thời điểm này bạn muốn dồn toàn bộ sức lực cho ước mơ và hoài bão của mình. Mọi thứ còn quá xa để bạn yên tâm dừng lại ngắm nhìn những thành quả đã đạt được. Bạn tiếp tục chạy… Đôi lúc ngoảnh đầu nhìn lại, bạn thấy cô đơn vì đang trên đường đua một mình dù xung quanh bạn bè vẫn hết lòng cổ vũ cho bạn!

Bạn biết quá độc ác, lạnh lùng và tàn nhẫn khi đưa ra một quyết định có thể làm tổn thương một ai đó, nhưng bạn vẫn làm… Bạn bắt buộc phải lựa chọn, dập tắt tia hy vọng mới nhen nhóm dù sao cũng làm bạn đỡ day dứt hơn là cứ mềm lòng cho người ta cơ hội tin tưởng vào thành công rồi bất ngờ dội một gáo nước lạnh vào một ngày đẹp trời nào đó. Trái tim của một tảng băng… muôn đời vẫn sống trong lạnh lẽo!

Chấm dứt mọi chuyện không phải là một chuyện dễ dàng với bạn lúc này… Nhưng chắc chắn bạn sẽ làm được (dù sao cũng được 13 con người dễ thương, nhiều chuyện của nhóm gọi một tiếng thân thương đầy tự hào là “sếp” mà! ^^). Cố lên!

Điều cuối cùng bạn muốn nhắn nhủ là: “Xin lỗi! Tôi (= người “super tàn nhẫn”) đã thất hứa!”.

Gió cứ thổi và mây cứ trôi….

08.11.2007

Cuộc sống không phải là những điều phù du

Chán nản tất cả, bạn muốn bỏ hết những nỗi phiền muộn. Sống ích kỷ hơn một chút và chấp nhận làm kẻ thất bại khi bỏ cuộc. Bạn thấy những cái mình phấn đấu chẳng đi đến đâu, chẳng được công nhận. Bạn thấy mệt mỏi và đuối sức thật sự. Cả thể chất và tinh thần của bạn đều giảm sút. Bạn muốn dừng lại và nghỉ ngơi. Có người nói bạn ngốc và bạn thấy mọi thứ thật phù du…

Bạn bị bỏ lại một mình. Bạn thấy cô đơn và lạc lõng ở một nơi xa lạ. Từng người đi qua bạn trong giấc mơ, tất thảy họ đều quên lãng bạn và chạy theo những ham muốn riêng. Cái cảm giác làm người ở lại chẳng dễ chịu chút nào khi ngoái đầu nhìn đi nhìn lại kẻ kiên trì ở lại chỉ “mình ta với ta”. Bạn muốn thay đổi tình hình nhưng hình như chưa phải cái thời điểm “thiên thời, địa lợi, nhân hoà”, kết quả công sức bạn bỏ ra như gió thổi mây trôi. Cái cảm giác tất cả là phù du lại đến với bạn.

Bạn nhận lãnh mọi thứ với một tình trạng và sự sung sức nhiều nhất có thể. Tất cả công sức của mọi người tin tưởng giao cho bạn được bạn “ném” vào một canh bạc chưa biết được tính thắng thua. Bạn tham lam và “háu đá” đếm mức quên xem xét mọi thứ một cách cẩn thận. Công việc không suôn sẻ, bạn lúng túng, bất lực và chán chường. Bạn mang một cảm giác tội lỗi khi đã làm khổ mọi người. Bế tắc, bạn thấy tất cả mọi trách nhiệm đều thuộc về mình, bạn khóc trong chua xót. Xung quanh bạn, mọi thứ như trở thành phù du…

NHƯNG…

Lúc bạn để cái status “Hic, nhức đầu quá….Cố lên nào!^^” hay “Ở nhà dưỡng bệnh” khi online. Mọi người liên tục vào hỏi thăm và động viên. Dù mệt thật mệt bạn cũng cảm thấy dường như có một luồn sinh khí mới thổi vào cái thân xác đã kiệt sức.

Mười mấy con người vì bạn, thương bạn đã không quản ngại khó khăn, tổn hao công sức và thời gian để làm cái công việc mà bạn đã lấy cái vai trò là “sếp” ra nhận lãnh. Họ bên bạn, đưa bạn miếng khăn giấy khi bạn khóc, chia sẻ cảm xúc và trách nhiệm cùng bạn. Họ không cho bạn một mình ôm gánh nặng mà chính bạn là nhân tố chính đem về cho mọi người. “Tất cả là một gia đình”. Bạn học được điều đó!

Về nhà mệt mỏi sau một ngày “lang thang” ở trường. Bạn thấy vui biết bao khi nhận được tin nhắn của một bé K32: “Yêu chị quá, giá như chị là chị gái của em nhỉ?”. Hình như ở đâu đó, trong cái sự khó nhọc và tất bật của công việc, bạn cảm nhận được một sự mến yêu, ngưỡng mộ và tôn trọng, tin tưởng của ai đó.

Cảm giác yên ổn khi biết có một người âm thầm quan tâm bạn trong từng bữa ăn, giấc ngủ. Những lời quan tâm nhẹ nhàng, những câu trách cứ đầy lo âu nho nhỏ, sự lo lắng khi không nhận được hồi âm sau một tin nhắn đã gửi đi từ lâu khi biết tình trạng sức khoẻ hay tinh thần của bạn đang không tốt lắm… tất cả làm bạn cảm thấy mọi thứ thật bình yên và an lành.

Một đứa bạn tốt, không, đúng hơn là rất thân với bạn đề nghị bạn kể tất cả mọi chuyện không vui của bạn để cùng chia sẻ. Khi biết bạn đói bụng sau buổi họp kéo dài đã không ngần ngại đưa hộp cơm đã làm ở nhà chuẩn bị ăn cho bạn. Vỗ vai chúc mừng bạn lúc bạn đạt được một vinh dự và thành công lớn.

Một người sắp “ra đi” vẫn gánh vác trách nhiệm đã nhận cùng người “ở lại” là bạn. Họ sẵn sàng giúp đỡ bạn trong mọi hoàn cảnh từ những điều nhỏ nhất. Không nề hà khó khăn, họ chung vai gánh vác những vất vả cùng bạn cho đến lúc họ hết “ở lại” và thậm chí là sau khi “ra đi”. Bạn thấy vui vì những con người đầy tình nghĩa và trách nhiệm trong công việc như vậy…

Bạn sẽ học được cái gì đó sau khó khăn và thất bại. Chỉ có qua đau đớn bạn mới biết được cái gì là thật, là giả trong con người những người xung quanh để biết quý trọng những gì đã và đang có lúc này. Bạn hiểu được rằng cuộc sống có những mảng tối và sáng và bạn buộc phải chấp nhận mọi thứ không hay như là một biến cố trong cuộc sống.

Cuộc sống không phải là những điều phù du bởi vì bạn đang lớn lên nhờ nó và vẫn có thể khóc, mỉm cười cùng nó!

Cùng vượt qua giai đoạn khó khăn nào! ^^

 26.10.2007