Có nhiều điều thật lạ…

Có những điều thật lạ…

…Có cậu bạn thân số 1, dù rất rất ít gặp nhau nhưng biết rằng mỗi khi có việc gì chỉ cần 1 tin nhắn lập tức sẽ nhận được 1 cuộc gọi hoặc 1 tin nhắn reply đầy ấm áp và sẻ chia. Khi không có cậu bạn ấy ở bên nhưng chỉ cần nghe điện thoại hoặc đọc tin nhắn xong thì muốn khóc sẽ khóc được rồi từ khóc sẽ chuyển qua cười và sau đó lòng nhẹ thênh thênh.

…Có cậu bạn thân số 2, thân nhau trong hoàn cảnh cũng thật lạ và cũng chẳng biết thân từ lúc nào. Mọi việc xảy đến với mình khi chưa kịp vui, cậu ấy đã vui thay đến 2 lần, còn khi chưa kịp buồn, cậu ấy đã buồn thay đến 10 lần. Bất cứ mọi chuyện to nhỏ, cậu ấy đều có thể móc hết ruột gan mà chia sẻ. Khi cần giúp đỡ, cậu ấy không ngại khó, ngại khổ mà giúp cho kỳ được mới thôi.

…Có cậu bạn thân số 3, gặp nhau hoài hoài chỉ cần móc điện thoại sms hoặc alo là xong. Cậu ấy không giỏi chia sẻ bằng lời nói nhưng luôn biết cách giảm thiểu buồn phiền cho đối phương bằng những điều giản dị: đưa đi ăn đủ món cho no đến mức không thở nổi, đi xem 1 bộ phim hài cười chảy cả nước mắt, đi lòng vòng hết cả cái đất Sài thành này bất cứ nơi đâu bạn muốn, cùng chơi game trong siêu thị, plaza hay cùng làm các trò điên cùng bạn.

Đôi khi mình tự hỏi (và không ít người quen của mình cũng thỉnh thoảng hỏi): Quái dị thật, vì sao có trong tay đến mấy anh chàng bạn thân hay đến thế mà vẫn không chọn một anh làm người yêu cho đời đỡ phiền não? Hihi, cái này người ta gọi là “tình bạn vượt qua ngưỡng tình yêu” rồi chăng? Ôi, tình bạn vĩ đại!!!! 🙂

… Có cô bạn thân số 1,  là một “hiệp sĩ” chính thống: tốt bụng, dễ thương, đầy bao dung và luôn thương yêu. Quen và thân nhau đến giờ ngót nghét cũng đã 10 năm trời. Đồng chí là người can đảm dạy cho cái đứa nhát gan như mình tập chạy xe máy, chia sẻ từng món ăn tự làm mới nhất, những bài hát cô ấy thích nhất, và không ngại chở mình vi vu đến các nơi mà cô ấy cảm thấy thích thú nhất & muốn chỉ cho mình. Cô ấy là người yêu ghét rõ ràng, luôn hết mình và sẵn sàng bảo vệ những người, những điều cô ấy xem là bạn, là kẻ yếu, là lẽ đúng. Luôn bình yên khi bên cạnh và được ngồi sau xe quàng tay ôm eo cô ấy trong những tối mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, hai đứa cùng nghe phone một bài thật dễ thương và ý nghĩa nào đó, “Thank you” 😉

…Có cô bạn thân số 2, chơi với nhau đã đời mới phát hiện sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm. Có lẽ cùng chui ra cùng cái ngày hoàng đạo ấy nên tính tình cũng khá là giống nhau. Quan điểm sống giống nhau, cách sống cũng giống nhau mà khi yêu cũng na ná nhau. Thân nhau nên gọi là “vợ – chồng” cho thiên hạ đàn ông nó ganh tỵ chơi. Cứ ngày lễ, ngày nghỉ nào hồi “chồng” còn độc thân là y như rằng sẽ tay trong tay cùng “vợ”  đi dạo phố, xem phim để người đời tưởng tụi nó là có-vấn-đề-về-giới-tính.

…Có cô bạn thân số 3, biết nhau hoàn toàn ngẫu nhiên rồi thân nhau cũng thật lạ. Cô ấy không ồn ào nhưng hội tụ đầy đủ nét đẹp của một người phụ nữ truyền thống. Cô ấy đôi khi là người bạn lắng nghe những tâm tư, câu chuyện, tâm sự của bạn. Cô ấy có khi là người chị gái luôn săn sóc, yêu thương: đi chợ nấu cho bạn ăn, chạy xe lòng vòng kiếm chở bạn khi bạn đang đứng một mình ở đâu đó không ai đưa đón. Khi gặp trục trặc trong cuộc sống, chỉ cần sẻ chia với cô ấy, bạn sẽ tự tìm thấy câu trả lời và sự bình yên trở lại trong tâm hồn. Đôi khi 2 đứa cứ đùa nhau “sống lương thiện riết thành Phật thì sao nhỉ?” “Ừ thì tui là Bồ Tát còn bà là Quan Âm hen!”

Đôi khi tự hỏi (và có lẽ cũng không ít người đã thắc mắc): liệu con bé này có yêu bạn gái quá rồi thành bệnh không? Hihi, thật may là nó vẫn đầy đủ cảm xúc với 1/2 thế giới kia và vẫn ngập tràn niềm vui khi lần lượt từng cô bạn thân có người yêu & chuẩn bị lên xe hoa (trong tương lai gần) hết cả. Tình bạn của những cô gái luôn có một sức mạnh dai dẳng không tên, nhỉ!

***

Không hiểu sao, hôm nay lại chợt thấy rất nhớ và muốn dành nhiều sự thương yêu gửi đến những người bạn (rồi những đứa con, đứa em gái, bà má, anh trai, chị gái… –> sẽ viết tiếp ở dịp sau). Có lẽ, khi bắt đầu già đi từng chút một trên hành trình của mình mới càng cảm thấy quý giá và trân trọng những tình cảm thiêng liêng này. Và phải chăng có một nỗi hồ nghi nào đó là ngày họ còn độc thân, còn đủ sự hết mình để ngao du trọn vẹn cuộc chơi của những ngày xưa, của những khoảnh khắc đã qua sẽ một ngắn dần đi? ^^

Hihi, một Valentine nữa lại đến và qua. Mình cũng phải nhanh nhanh lên chứ nhỉ! 😉

Luôn hạnh phúc nhé, những người bạn của tôi!!!

14.02.2011

Vắng…

…buổi cafe sáng sớm một mình một quán, nghe bài hát đầy da diết của Lệ Quyên mà quên không tập trung được vào tờ tạp chí cầm trên tay. Cái không khí lành lạnh trong sáng sớm, cái lạnh len lỏi chút ít vào bên trong.

… cái trưa ồn ào và chật chội không một không gian không lấy gì rộng rãi. Chẳng hiểu vì sao lại chọn cái quán này. Thiên hạ xung quanh thì đủ lứa tuổi, đủ đối tượng, không tìm thấy nét tương đồng giữa con người, câu chuyện với bối cảnh. Ấy vậy mà cũng đã có những phút thênh thang…

…chiều cafe gió lộng thổi từ sông vào. Cái oi còn lại của chút không khí nóng buổi ngày vẫn còn vấn vương. Trước mặt luôn là một ly sinh tố gì đấy. Cặm cụi hút, nghe, cười & chờ đón cái cảm xúc không đoán trước được. Căng thẳng một chút … nhưng thấy đời không nhàm chán!

…tối phóng xe cho gió đêm tát vào mặt. Luôn ước có một con đường cao tốc để có thể phóng xe đi mà không lo lắng gì, để có thể tự do thả hồn phiêu lãng mà không bị cắt đứt bởi mấy cái chuyện dở hơi hay gặp ngoài đường. Ngồi ở phía sau, lo lắng một chút nhưng cảm thấy được hòa mình thật sự vào cái bình yên ẩn giấu đầy bí ẩn của trời đêm.

…khuya, thao thức bên lappy thân yêu. Lọc cọc, lạch cạch gõ cái gì đó, hoặc gửi mail hoặc nghe nhạc… Lại một chút cảm xúc này, cảm xúc kia. Khi thấy mình vớ vẩn, lúc lại quá lãng mạn, đôi khi thì lạnh lùng đến xa lạ. Vẫn là mình mà sao khác quá. Khi vào giấc ngủ đầy bình yên, khi lại trằn trọc nghĩ một điều gì đó rồi thao thức, khi thì nửa tỉnh nửa mê với một giấc mơ khó hiểu nào đó… Chà, nói chung phức tạp theo kiểu của 1 người bình thường.

Ngày trôi vội vã. Công việc, gia đình & những mối quan hệ – tất cả như những chuyến xe xuôi ngược đồng hành cùng trên một chặng đường dài. Đêm ngắn ngủi với dòng cảm xúc, những nghĩ suy & trí tưởng tượng, sự sáng tạo. Lòng đầy yêu thương, cảm giác che chở & được chở che. Ấy vậy, mà hình như vẫn thiếu… VẮNG một điều gì đó chăng?

23.10.2010

Sau cơn buồn là những niềm vui – thật nhẹ & cũng thật lạ,

Đã có khi mở mail là một nỗi ám ảnh. Không phải vì sự nặng nhọc của khối lượng nó chứa đựng mà là vì một điều gì đó buộc mình phải suy nghĩ, phải nhìn nhận lại tất cả mọi việc và bản thân…

Đã có khi giận quá không nói nên lời, cứ đi lòng vòng quanh 1 cái tâm. Có khi chẳng muốn nói chuyện gì hết bởi vì sợ rằng chỉ cần mở miệng ra là sẽ mắng ngay cho một ai đó 1 trận tơi bời khói lửa…

Đã có khi tự hỏi mình sẽ trụ được bao lâu ở cái trạng thái cân bằng đang ráng gìn giữ này. Đến rồi đi, từ câu chuyện này đến câu chuyện khác. Như một người mải miết trên con đường tấp nập, chợt thấy mệt mỏi khi bị cuốn theo cái luồn di chuyển đó, muốn tấp vào lề nghỉ 1 tẹo để sạc lại sức lực cho hành trình kế tiếp…

Đã có khi muốn thế giới một ngày không có điện thoại di động, laptop & internet…

Đã có khi chán ngán những bữa cơm hộp trưa, muốn chạy ngay về nhà để ăn bữa cơm đầy đủ dinh dưỡng của mami…

Đã có khi nghĩ rằng có nên chăng hãy cứ ích kỷ đi 1 tí…

Và rồi,…

  ..sau những lần “đã có khi” đó, phát hiện ra được vô khối điều thú vị mới mẻ:

     rằng em chỉ cô đơn khi em “ôm” tất cả cho riêng em,

     rằng em chỉ mệt mỏi khi quên mất những điều mình đang làm là vì điều gì

     rằng em chỉ buồn vì em nhìn thấy vẫn hãy còn “non” quá sau bao va đập, té lên té xuống mà không thấy rằng sau những vấp ngã đó em đang “nhớn” thêm 1 tí so với ngày hôm qua

     rằng em chỉ nản khi em không tìm thấy sự tích cực trong chuỗi khó khăn mình đang phải đương đầu

     rằng em chỉ bận rộn khi em chưa  làm chủ được thời gian của bản thân và cho mình chút thời gian để thảnh thơi và quậy phá

     rằng em chỉ đau đớn khi em nghĩ quá nhiều về những vết thương

     rằng em nhận & có được rất nhiều điều trong cái mớ bòng bong: sự lớn lên của cảm thông, sự quyết tâm của bản thân, sự sẻ chia của bạn bè, đồng đội, hay đơn giản là cái email, nụ cười và ánh mắt đang cay cay của 1 cô bé đang rối bời giữa những nghĩ suy…

Một bữa ốc trưa đầy nắng nóng mà vẫn có thể cười hỉ hả cùng team. Một buổi tối bị cô bạn thân (chủ quán ăn) cho ngồi chờ món đến đói rã ruột mà vẫn thấy thương thương & khâm phục lắm lắm cái dáng tất bật đó. Một hồi đi bộ vòng đi vòng lại với đồng chí siêu nhân chỉ để quyết định 1 chuyện rất “phức tạp”: “Tối nay ăn món gì?”. Một lần gặp đứa bạn thân mà nói đủ chuyện trên trời dưới đất quên mất cả giờ phải về. Một chút ớn lạnh khi xem phim kinh dị một mình. Một chút lười biếng khi xách luôn cả một bữa ăn lên tận gác để thưởng thức mình ta với ta mà vẫn có thể vừa ăn vừa chơi game, lướt web. Một chút phê phê, điên điên khi cùng chiến hữu đi “xem phim” người ta yêu nhau mà cùng luận bàn chuyện diễn viên, kịch bản & đoạn kết. Một chút đam mê khi say sưa với cuốn tiểu thuyết trinh thám và giật mình lâu lắm rồi không dành thời gian cho việc đọc truyện, tiểu thuyết…. Ai chà chà, nói chung là rất nhiều nhiều cái hay ho có thể khám phá.

Ngộ thật, tích góp sau những cơn buồn hình như sẽ trả lại những niềm vui – thật nhẹ & cũng thật lạ… 😉

26.02.2011

Quý trọng hơn những gì đang có…

Có những người – đến rồi đi,

Nhưng những khoảnh khắc thì ở lại…

 Những câu chuyện nhỏ – không đầu không cuối – hay hơn không phải ở nội dung mà ở cái cách người nghe tạo hứng thú cho người nói.

Những tràng cười – không nhất thiết phải là nụ cười có ý nghĩa – mà đôi khi xuất phát chỉ là câu đùa vu vơ, một phát biểu trên trời dưới đất chẳng ăn nhập gì vào câu chuyện đang nói.

Cảm xúc là thứ không thể bó buộc, gượng ép hay điều khiển. Nó đẹp nhất khi nó được tự do – Cho & Nhận.

Nhiều khi rất mất thời gian và công sức để định nghĩa hay gọi tên cho rõ ràng một thứ cảm xúc, nhưng sẽ đơn giản hơn khi cứ để mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên và dễ thương như nó vốn có.

Thời gian thì vẫn sẽ trôi đi theo dòng chảy tất bật của cuộc sống

Mỗi người lại bận rộn với những lo nghĩ và công việc của chính mình

Riêng có một điều sẽ ở lại: những kỷ niệm đẹp & động lực vô hình.

Có những nỗi sợ có tên và không tên,

Nhưng để hiểu bản thân hơn vẫn phải đối diện và vượt qua nó.

Không thể mãi sống với những nỗi đau của quá khứ và e dè cho hiện tại,

Bởi hiện tại chỉ xảy ra một lần, mỗi thời khắc cũng chỉ sống được một lần trong đời.

Ngày mai – chưa biết sẽ như thế nào, có như dự định hay không

Nhưng, điều quan trọng là làm chủ được bản thân, lắng nghe và tôn trọng trực giác

Bởi không ai khác hiểu được, cảm được những điều đang diễn ra và trăn trở trong mình, dù đó là ước mơ, là đam mê, là cảm xúc hay một điều gì đó khác.

Dẹp qua một bên những bận tâm và suy nghĩ

Hãy thả lỏng cơ thể và tâm hồn,

Là thăng hoa hay tổn thương thì đó vẫn là cái điểm cực đại xét về mặt giá trị cho sự trưởng thành hơn của mỗi người.

Vì vậy,

Đơn giản là enjoy những phút giây đang diễn ra

Quý trọng hơn những gì đang có…

01.06.2011