Kể cậu nghe,

Kể cậu nghe,

– Khi tớ nhìn những đám mây, tớ luôn tưởng tượng cho ra đó là hình thù của con gì, vật gì, cảnh gì. Những lúc đó, tớ muốn là họa sĩ, là nhà thơ, nhà văn, là nhạc sĩ,… để những bay bổng trong tớ có thể hiện hữu cụ thể bằng 1 bức tranh đẹp, 1 bài thơ hay, 1 bài văn dài mãi hay 1 bài hát để vu vơ ngân nga những khi rảnh rỗi.

– Khi tớ đi trong mưa, tớ thấy mưa cũng là một người bạn đáng yêu, mềm mại và sâu lắng (dù đôi lúc cũng nhõng nhẽo quá trời). Mưa không nói nhiều, thỉnh thoảng thì lớt phớt vài hạt, có khi lại ào ào như giông bão. Nhưng mưa là thế…

– Khi tớ đi ngoài trời nắng gắt và nhìn rừng cây cao su âm u, tớ dõi mắt về phía xa thứ ánh sáng dịu nhẹ còn lại ở cuối tầm nhìn tận cùng những hàng cây. Nhiều khi tớ tự hỏi, giả sử một lúc điên điên nào đấy, tớ đi bộ hết những hàng cây đó thì thứ ánh sáng dịu nhẹ tớ đã thấy liệu có khác không? 🙂

– Khi tớ được bay trên cao, tớ thích nhìn xuống để thấy núi, thấy sông, thấy biển, thấy những ngôi nhà nhỏ xíu, thấy những cánh đồng được phân ô thật đẹp và những con đường dài như dòng kẻ ẩn chìm trong những rặng cây, mây. Khi mọi thứ trở nên nhỏ đi thì cũng tự nhiên cảm thấy mình trở nên vĩ đại, cậu nhỉ!

– Khi tớ chậm rãi ăn một món ăn hay uống một tách trà, tớ cảm thấy vô cùng sung sướng với mùi, vị mà cái thức ấy đem đến làm thỏa mãn mọi giác quan của tớ. Không biết mọi người có sốt ruột nhiều khi phải ngồi nhìn chờ tớ ăn không? ^^

– Khi tớ ở một mình, ở một nơi nào đó, tớ đã nghĩ rằng nếu cậu là tớ – một mình, ở nơi đó – liệu cậu có đang nghĩ như tớ đang nghĩ không. (mặc dù câu trả lời có ra sao thì thật sự chẳng quan trọng là mấy với cả tớ và cậu, hình như thế! 🙂  )

– Khi tớ không liên lạc với cậu thì tớ vẫn không quên dò tìm dấu vết chứng minh cậu vẫn ổn (dù có thể chỉ ở một khía cạnh nào đó).

Tớ là một đứa mơ mộng, nhỉ. Nhưng ai biểu, tớ là thế – nên cậu được nghe khối chuyện.

Mà nè, cậu có biết cậu là ai không? ^^

27.07.2011

Thơ lẩn thẩn… cho ngày xưa :P

Tự nhiên dở chứng mơ mộng đột xuất, xuất khẩu thành cái bài gì gì đó không biết có thể gọi là thơ không ^^

——————————————-

Ta gặp nhau, một chiều hè gió lộng

Ly phê đen thấm đượm câu chuyện dài

Anh hài hước buông lơi lời đùa nhẹ

Nắng kia rơi hay má em ửng hồng.

 

Em không biết và anh cũng chẳng hay

Thời gian trôi đua nhanh thêm gấp gáp

Câu chuyện kia còn bỏ rơi hờ hững

Ở góc đó, nơi cà phê ta ngồi.

 

Hai con đường chia tay từ lối rẽ

Anh miệt mài chinh phục những đam mê

Em ở lại ngắm nhìn anh cất bước

Lặng lẽ quay, bước tiếp con đường mình.

 

Ngày tháng trôi giờ đã là ký ức

Ta mãi đi từ những ngày hôm qua

Một mai này liệu có còn trở lại

Nơi xưa kia ta đã bước cùng người?

13.08.2011

Thêm một chút yêu thương làm dịu mát những ngày đầy nắng gió…

Hôm nay, mình đã hiểu được thứ cảm giác mà mẹ vẫn thường dành cho mình… Ấm lắm! <3<3<3

Con bé, hôm nay nó về nhà. Ở với nó cả năm, có lẽ chỉ toàn gây chiến chứ hiếm khi kiếm được những giờ phút nói chuyện “ngọt ngào” trọn vẹn. Ấy thế mà lần này nó tiễn nó về nhà, tự nhiên lại thấy quyến luyến vô cùng… (Mỗi lần mình vào SG, chắc mẹ cũng thế hoặc nhiều hơn nữa)

Sáng dậy, nghĩ đến việc trưa nay nấu món gì cho con bé ăn để tẩm bổ cấp tốc cho nó sau 1 tháng MHX lăn lộn với thực tế. Mẹ mà nhìn thấy nó gầy thế kia thế nào cũng xót lắm cho xem! Trưa qua 2 đứa đã làm 1 bữa no nê cành hẹ, tối thì đi ăn SN ông anh quý hóa. Theo lời tíu tít của con bé thì nó vẫn còn thèm thịt lắm, xem bộ hôm qua ăn thịt vẫn chưa phê, quyết định trưa nay cho nó ăn thịt tiếp – nhưng sẽ chế biến cái món nó vẫn thích ^^. Có lẽ, mẹ cũng thường bận tâm đến mình nhiều theo những cách giản dị thế này.

Con bé đi làm đơn xin phúc khảo bài thi ở trường, chờ mãi chưa thấy về. Cơm thì đã chín, thức ăn cũng đã ướp xong, chỉ cần nó về bắt lên bếp 1 tẹo là ăn nóng luôn. Tranh thủ làm mấy thứ trên máy tính, rồi te te xuống nấu với niềm tin mơ hồ là nó sắp về. Ấy vậy mà đúng, đồ ăn vừa chín là nó về luôn. Té ra cô nàng gặp các chiến sĩ đi chung MHX ở trường nên tranh thủ ở lại tám tít mà quên giờ. Có lẽ, mẹ cũng thường trông mình về như lúc này đây.

Con bé ăn khen ngon và nói lần sau mình làm nữa cho nó ăn. Mình ờ ờ rồi nghĩ chợt mắc cười, giả sử một ngày đẹp trời mình lấy chồng rồi mỗi lần làm món này lại kêu nó sang ăn?  Hihi, nhưng mà thôi, nhìn cái mặt nó ăn ngấu nghiến, lấy thêm thức ăn cho nó mà thấy vui lạ. Có lẽ, khi mẹ nhìn mình ăn ngon lành các món mẹ nấu, mẹ cũng cảm thấy hạnh phúc như thế.

Con bé đang yêu, cứ líu lo kể chuyện cậu người yêu của nó. Nàng sắp về nhà nên chàng với nàng cứ nhắn tin, gọi điện qua lại suốt. Trên máy con bé lưu duy nhất 1 chữ, giản đơn nhưng thật ấm áp. Con bé bận việc gì để máy trên bàn, có cuộc gọi hay tin nhắn đến thấy cái tên ấy hiện trên màn hình, bất giác mình cũng thấy ấm lòng. Có lẽ, mẹ cũng mong mình sớm có ai đó để được nhìn cái mặt rạng ngời và cái kiểu tất bật như mình đang thấy ở con bé, như vậy chắc mẹ sẽ yên tâm hơn rất nhiều khi con gái ở xa nhà :).

Sắp đến giờ con bé đi, lại suy nghĩ đến việc cho nó ăn cái gì để lót dạ vì sợ tối nó lại đói. Định nấu bữa cơm nữa mà nó không chịu, kêu đã đem bánh ngọt đi ăn đủ rồi. Ừ thì thôi, chiều lòng nó. Bất chợt nhớ lại những lúc mình sắp đi, mẹ bằng mọi cách phải nhét vào bụng mình thứ gì đó do tự tay mẹ nấu, phải nóng sốt và bắt mình ăn cho hết một phần vĩ đại dù cái giờ mình xuất phát là giờ nào. Thì ra, mẹ lo cho mình cũng với cái suy nghĩ như mình đang nghĩ đây.

Chở con bé đi, miệng mình luyên thuyên hỏi nó đủ điều xem có quên cái gì nữa không. Những lúc này sao thấy mình giống mẹ kinh khủng. Thế rồi con bé nhẹ quàng tay ôm lấy mình từ đằng sau. Hơi bất ngờ nhưng tự nhiên thấy hạnh phúc lạ. Ờ thì mình không phải là đứa giỏi bày tỏ tình cảm như con bé nhõng nhẽo này, ở nhà toàn chọc mẹ giận lên mới thôi. Té ra đôi khi không cần những điều lớn lao, người ta vẫn có thể cột chặt yêu thương bằng những cử chỉ nhỏ xinh như thế. Chợt muốn ôm mẹ một cái thật chặt – vào ngay lúc đó!

Về nhà, nhìn đồ vật của con bé, lại thấy nhớ nó. Ừ thì có khi nó bướng bỉnh lắm, có khi có còn làm mình tổn thương rồi buồn bã, nhưng mà với nó vẫn là luôn là một thứ tình thương yêu vô điều kiện. Và chắc chắn, tình yêu mà mẹ dành cho mình, cũng thế!

Chợt nhớ một câu mẹ từng nói với mình: “Khi nào con giống mẹ bây giờ, con sẽ hiểu”. Có lẽ giờ đây, mình cũng đã cảm và hiểu hơn về lòng mẹ rất nhiều!

Nhớ con bé & thương mẹ! <3<3<3

Thêm một chút yêu thương làm dịu mát những ngày đầy nắng gió…

15.08.2011

Ngẫm…

Có những điều thường gợi cho ta cảm giác về một điều gì đó thân thuộc mà đôi khi chính ta không chắc nó thuộc miền ký ức, thuộc một vô thức nào đó mà ta vẫn thường gặp loáng thoáng trong giấc mơ, hoặc cũng có thể thuộc về một kiếp nào đó trước khi ta sinh ra ở kiếp này chăng? 🙂

Có những con người đến từ những nơi khác nhau, ta gặp trong những hoàn cảnh khác nhau và ở những thời điểm khác nhau, bỗng dưng ta lại ngạc nhiên tìm thấy những điểm tương đồng giữa họ mà ta không thể lý giải nỗi. Phải chăng giữa họ có mối liên quan hoặc một sợi dây liên kết nào đó với ta mà vô hình ta không biết?

Cuộc sống – nhiều khi ngẫm lại cứ như trò chơi trốn tìm. Khi đóng vai kẻ trốn thì chạy thục mạng tìm cách để tồn tại, khi đóng vai người tìm thì luôn dáo dát nhìn quanh dò theo người ẩn nấp với mục đích tìm thấy sự giải thoát khỏi cái vai trò, vị trí đang đảm nhiệm. Người núp thì không mệt nhưng hồi hộp không biết sống chết thế nào. Kẻ tìm thì có mục tiêu nhưng nhọc sức. Âu, đó cũng là cuộc sống. ^^

Đoàn người cứ đi, còn ta hãy vẫn cứ làm việc của mình… Khen chê ở đời, nghe nhiều thành rối, nghĩ nhiều thành mệt mỏi. Thành ra tốt hơn hết là vẫn cứ giữ niềm tin vào điều mà bản thân lựa chọn, quyết định. Có thể ta chưa đúng đâu, nhưng vẫn cứ là chọn lựa của ta & ta sẽ lớn lên từ sai lầm. Nhưng cũng có thể, ta đang đúng đấy, nhưng chưa phải cách hợp lý thôi… ^^

Hãy cứ khát khao, hãy cứ dại khờ… 🙂

02.9.2011