Category Archives: Bài viết
Kỹ thuật
Tối nay bỗng nhớ lại câu chuyện xưa, về một lần… tự tin đi huấn luyện cho các bạn sinh viên.
Trong số các em tham gia huấn luyện ngày hôm đó, có hai bạn nổi trội hơn hẳn. Em thứ nhất rất tự tin, diễn đạt trôi chảy, kỹ thuật thuyết trình bài bản. Em còn lại kỹ năng không xuất sắc bằng nhưng mỗi câu chuyện của em ấy đều có cái hồn riêng.
Cuối buổi huấn luyện, các em muốn nghe nhận xét thật của tui. Tui nói nếu tui cho điểm thì em thứ hai sẽ được điểm cao nhất. Em thứ nhất không hài lòng với lựa chọn của tui, nhất quyết hỏi cho ra lẽ. Tui nhìn vào mắt em và nói:
– Chị muốn hỏi riêng em một câu, em có thể từ chối trả lời.
– Dạ.
– Hình như em không có nhiều bạn thân phải không?
Cô bé lặng im, ánh mắt quyết liệt, bực bội vì không-là-người-chiến-thắng nãy giờ bỗng có chút hoe hoe đỏ.
– Chị nói những điều này vì chị biết em thật sự muốn nghe, nên cũng đừng giận chị nhé. Em rất giỏi và chuyên nghiệp. Qua phần thể hiện của em có thể thấy các kỹ năng mềm được em tìm hiểu kỹ lưỡng và tập luyện đến thuần thục. Nhưng vì trong mọi lúc em quá chú tâm đến việc làm sao để thể hiện đúng lý thuyết được biết về các kỹ năng ấy nên thành ra em lại trở thành quá kỹ thuật. Và sự kỹ thuật theo đó nó ăn vào người em sâu đậm mà chị nghĩ nhiều khi tự em cũng không thể tự nhận ra. Chẳng hạn, em thử quan sát xem, cùng một nụ cười nhưng em có thể thấy các bạn ở lứa tuổi em cười rất tự nhiên và thoải mái, nhưng nụ cười của em dù đúng chuẩn lại cho đối phương cảm giác không thật. Trong cách em trao đổi và phản biện cũng vậy, những điều em nói không sai, đúng sách vở nhưng không phải là suy nghĩ thật của em, chẳng phải là điều trong tâm can của em, em chỉ nói sao cho đủ câu, đủ từ và đúng kỹ thuật mở bài – thân bài – kết luận như nhiều lý thuyết thường chỉ. Chính vì vậy, em nói mà như đang kể câu chuyện của ai đó, vô hồn và thiếu cảm xúc. Người ta tiếp xúc với em, nhìn thấy nụ cười máy móc của em và lắng nghe những câu chuyện xa lạ, liệu bao nhiêu người có thể tin tưởng hoàn toàn và dám thật tâm thân thiết làm bạn cùng em?
Em là cô gái mạnh mẽ, có năng lực và nhiều tham vọng. Với những kỹ năng hiện tại, em hoàn toàn có thể có một tương lai tươi sáng trên con đường sự nghiệp. Nhưng nếu em muốn có thêm nhiều người bạn nữa và quan trọng hơn em đúng là chính mình thì em phải biết bỏ bớt lớp vỏ kỹ thuật ra, đừng phụ thuộc vào nó quá nhiều. Tự tin nói ra những điều trong tim em muốn, làm những điều em thật tâm mong cầu thì cuộc sống của em sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều. Đừng ham không làm mất lòng cả trăm người để rồi cuối cùng bên mình lại chẳng còn một ai. Em là cô gái tốt và hãy để nhiều người nhìn thấy điều đó. Dù bản thân mình còn khiếm khuyết, cũng đừng chạy trốn hay cố sức phủ định nó. Chấp nhận mình là người chưa hoàn hảo cũng là cách để mình có thể tiếp tục tiến bộ, mạnh mẽ hơn. Em lại học về quản lý với ước mong sau này mình trở thành một nữ lãnh đạo thành công, mà lãnh đạo giỏi không chỉ cần “khoa học”, họ cần “nghệ thuật” nữa em à. Hãy là chính mình, em nhé!
(Internet)
Đúng đà hăng nên tui làm nguyên một tràng chẳng nể nang. Nói xong thì cũng là lúc thấy hai hàng nước mắt cô bé tuôn. Hic, tui cuống (và thấy cắn rứt) vì lỡ dại làm phái đẹp khóc. Đưa khăn giấy cho em thấm nước mắt, tui chuyển tông qua vài câu nhẹ nhàng hơn để em ấy bình tĩnh lại. Cuối cùng em cũng thôi khóc. Hôm đó, em ra về trong lặng im. Tui đoán những lời dao thớt của tui đã làm em tổn thương không ít…
Sau đó, và sau đó nữa tui còn được gặp em đôi lần và chị em vẫn vui vẻ hỏi thăm nhau. Cô bé háo thắng ngày nào ấy (mừng quá) đã không vì tui “dìm hàng” mà giận tui (quá xá may ^_^). Ngược lại, từ những gặp ít ỏi, tui nhận ra nụ cười của em tươi tắn hơn ngày đầu tui biết em thật nhiều…
🙂
Tp.HCM, 19.6.15
Từng nghĩ… – Mới biết…
Hồi còn là học sinh, lúc học cấp 1 mình từng nhìn các anh chị học cấp 2 như những người rất lớn. Lên cấp 2 học rồi thì nhìn lại mình (và bạn bè mình) thấy hình như cấp 2 cũng… vậy à, nhưng vẫn đặt cái nhìn kỳ vọng vào các anh chị học cấp lớn hơn. Lên cấp 3, đi học Đại học rồi lon ton học Cao học so sánh giữa mình (cũng như những người cùng trang lứa) và cái cách mình kỳ vọng vào những anh chị hồi trước thì mới biết té ra là do mình “vẽ” hoành tráng và lý tưởng quá nên bản thân mới có những chưng hửng khi tự mình trải nghiệm như thế. ^^!
Lại nói, hồi còn là sinh viên, cứ nghe ai đi làm mà có chức danh này, chức danh nọ là mình thấy họ oai lắm (có lẽ do bị ảnh hưởng bởi những hiểu biết về công ty nhà nước ^^). Ra trường đi làm rồi, lại vào đúng môi trường được tiếp xúc với nhiều loại hình doanh nghiệp, nhiều cấp bậc trong công ty mới ngộ ra rằng: có chức gì không quá khó, khó là anh có xứng với cái chức anh đang có không hoặc cái chức đó có “thực” không. Khi nhận ra điều này, mình không còn đánh giá hay so sánh khả năng của mọi người qua chức vụ nữa mà là nhận định về năng lực của một người qua cách họ nhìn, họ nghĩ và họ làm thực tế. Chức vụ trong suy nghĩ của mình cũng khác hơn, không phải là điều gì quá “đao to búa lớn” nữa.
Hồi đi làm, được Sếp tin tưởng và chăm chút bồi dưỡng, cày cuốc miệt mài quên ăn, quên ngủ, quên yêu đến khi tụt một phát mấy ký trong có 2-3 tuần, sức khỏe giảm sút thì mới phát hiện ra bản thân mới là ông Sếp quan trọng nhất của mình. Ông Sếp này mà có vấn đề thì các Sếp khác có sao cũng không có tác dụng. Thế là phải học cách quan tâm bản thân hơn từng chút. Khi lắng nghe bản thân hơn thì nhận thức rõ hơn về điều mà bản thân muốn làm và ở bối cảnh đã biết cảm nghiệm kế cận với “bệnh” & “tử” mới càng quyết tâm phải làm cho được những điều mình muốn làm càng sớm càng tốt. Thế là bỏ hết công việc đang ngon lành cành đào, bỏ hết những ung dung tự tại của việc cuối tháng lãnh lương, tiêu tiền và tiết kiệm, quyết dấn thân với cái điều đang thôi thúc trong tim. Bao nhiêu tiền dành dụm và kiếm tiếp được cứ đổ ra để trải nghiệm, để sống với cái khát khao đang cháy bỏng. Thế rồi sau những tháng ngày được hả hê lòng dạ khi được sống với ước mơ mới nhận ra thêm một điều quan trọng không kém, sống với ước mơ là hạnh phúc nhưng nuôi sống ước mơ (và những người có cùng ước mơ) là trách nhiệm. Hạnh phúc không thể kéo dài nếu không cam kết được một trách nhiệm lâu bền trong việc gìn giữ hạnh phúc đó. Để giúp đỡ người khác hay làm những công việc mang tính chất cộng đồng – xã hội, trước hết mình phải là người mạnh, rất mạnh và đủ cứng cáp về nhiều mặt. 🙂
Đi làm trở lại với một tâm thế rất khác, không phải để chứng tỏ hay đạt được điều gì (như hồi trước có lúc “từng”) mà giản dị là muốn làm từng việc một thật thấu đáo giống như đọc từng cuốn sách hoàn chỉnh và hiểu nó một cách trọn vẹn nhất có thể. Trước giờ mua và đọc nhiều sách nhưng còn khá nhiều cuốn hãy còn dang dở. Tủ sách có đẹp về hình thức cách mấy mà không đem đến những giá trị sâu sắc cho chủ nhân của nó thì cũng là phí hoài không gian, thời gian và tiền bạc. Đọc hết cuốn sách này rồi có thể đọc tiếp đến cuốn khác nhưng phải đâu vào đó, không bỏ ngang hay dở dang, như một người có thể có nhiều bằng cấp nhưng mỗi bằng cấp tử tế đều đòi hỏi một quá trình đầu tư công sức học hành nghiêm túc. ^_^
Trước mắt còn rất nhiều việc muốn làm, nhiều điều muốn học và vô số thứ muốn trải nghiệm. Trước khi có thể tiến những bước dài cần sự chăm chút, chặt chẽ trong từng bước đi ngắn. Mỗi điều tích lũy được mỗi ngày sẽ là trải nghiệm và hành trang quý giá mà một lúc nào đó trong tương lai chắc chắn sẽ có lúc mình cần dùng đến (những năm tháng qua đã chứng minh cho mình thấy điều đó) nên mỗi cố gắng sẽ không là phí hoài. Mỗi ngày thêm một chút, mỗi ngày một trưởng thành thêm :-).
Nhìn tới nhìn lui mới thấy giữa những cái “từng nghĩ” và những cái “mới biết” có nhiều khác biệt lớn lắm, nhưng để nhận ra phải sống – làm – trải nghiệm – ngẫm nghĩ đủ lâu và đủ sâu sau từng khoảng thời gian nhất định. Cuộc sống vốn công bằng với mỗi người (công bằng ở đây không có nghĩa theo kiểu cào bằng giữa mọi người ^^), nếu cuộc sống từng làm khó anh thì cũng là để dạy anh biết ứng phó, biết xử lý, biết rút kinh nghiệm, biết đứng dậy, biết sửa sai và biết người – biết ta hơn mà thôi. Sau tất cả, điều còn lại là những trải nghiệm quý giá mà không ai, không tiền bạc nào có thể cho mình được. Vì thế, nếu ai đó có muốn đổi, mình cũng chẳng chịu, chẳng cho đâu :p .

Một chiều đọc sách, ngẫm về những ngày đã qua và viết về những suy nghĩ trong lòng. Không phải để cổ xúy ai đó “nổi loạn”, cũng chẳng phải để phê phán cách sống nào, chỉ đơn giản là chia sẻ về câu chuyện của chính mình. Không chỉ “hãy cứ khát khao, hãy cứ dại khờ” mà hãy thật sống và cảm nhận. Chẳng ai có thể chỉ cho bạn con đường nào là đúng đắn nhất, hãy lắng nghe bản thân, tự mình quyết định và chịu trách nhiệm với con đường mình chọn. Và một lưu ý quan trọng nữa, dù chặng đường nào cũng có những giá trị riêng của nó, nhưng hãy nhớ rằng giữa “từng nghĩ” và “mới biết” thường khác nhau lắm nhé nên tốt hơn hãy lấy thực lực bản thân và thực tế cuộc sống làm căn cứ tham khảo quan trọng trước mọi quyết định! 😉
Chúc bạn, tôi, chúng ta may mắn và vui vẻ! ^_^
Tp.HCM, 28.12.14
Tận tâm và tử tế
“Sự tử tế là thứ ngôn ngữ mà người điếc có thể nghe thấy và người mù có thể nhìn thấy” (Mark Twain).

***
Nói về phim ảnh, sở dĩ đa số những bộ phim được chuyển thể từ sách dù có thành công mấy cũng ít được đánh giá hay bằng sách bởi lẽ nếu chỉ dùng lời thoại và kỹ xảo rất khó có thể diễn tả hết diễn biến hoặc những đấu tranh nội tâm của nhân vật. Trong khi đó, với tiểu thuyết trong trang sách, bằng câu chữ mô tả cùng với trí tưởng tượng và kinh nghiệm sống của người đọc, độc giả hoàn toàn có thể hình dung ra ít nhiều những điều đang diễn ra trong suy nghĩ của mỗi đối tượng. Chính vì lẽ đó, những vai diễn khiến mình chú ý và nhớ nhiều nhất từ trước giờ đều là những vai thể hiện được chiều sâu nội tâm của nhân vật. Chẳng quan tâm việc người diễn viên đã nhận được nhiều giải thưởng trước đó hay chưa hoặc đã vào nghề bao lâu, nổi tiếng thế nào, đối với mình, chỉ cần họ có một vai diễn thật sự ở lại trong tim khán giả đã là một thành công đáng tự hào. Bởi muốn làm được như thế, họ đã phải sống, nghĩ và cảm được nhân vật mình đang hóa thân, quên đi bản thân họ trước ánh sáng trường quay, chỉ có nhân vật, bối cảnh và câu chuyện của chính nhân vật đó mà thôi.
Tương tự, những ca sĩ có thể khiến mình thổn thức hoặc thích thú là những người kể được câu chuyện trong bài hát đến người nghe. Có thể mỗi câu chuyện sẽ có một cách kể khác nhau, nhưng chỉ cần người ca sĩ để trái tim mình trong bài hát thì dù giọng ca họ có không xuất sắc về mặt kỹ thuật vẫn có thể cám dỗ mình. Với mình, vì thế mà không cần người hát là người được đào tạo trường lớp bài bản hoặc phải gào to, thét lớn, những người thân, người bạn vô-danh-trong-showbiz ở xung quanh mình vẫn có thể là “thần tượng âm nhạc” trong những bài hát họ hát lên bằng cả trái tim, trải nghiệm và cảm xúc thật sự của mình. 🙂
Những người sếp, đồng nghiệp hoặc những con người khiến mình nể trọng và quý mến cũng là những người đặt tâm sức, tâm trí và trái tim họ trong những việc họ làm, dù có thể những việc đó thầm lặng, nhỏ bé thôi. Một người báo cáo hay, hoặc có bằng cấp đẹp, hay thuộc nhóm trình độ cao có thể khiến mình cảm thấy ấn tượng tức thời nhưng người mà mình muốn làm việc chung, muốn được cộng tác cùng hoặc sẽ xem là tấm gương để học hỏi chắc chắn phải là người tử tế trong từng công việc. Họ có thể là nhà quản lý chưa có số có má nhưng họ biết rõ mình đang chịu trách nhiệm về điều gì, cần làm gì để công việc của tập thể tốt hơn và họ gắng sức từng chút một để hướng dẫn, nâng đỡ từng công đoạn, từng nhân viên còn non yếu; họ có thể là người viết bài chưa thật hay nhưng luôn viết lách một cách chỉnh chu; họ có thể thiết kế chưa xuất sắc nhưng không ngừng đầu tư, tìm tòi sáng tạo; họ có thể dựng phim chưa giỏi nhưng không ngại bỏ công chỉnh từng tấm hình, nghe từng tí nhạc để ra được từng giây phim ưng ý hơn; họ có thể chỉ là người tạp vụ bình thường nhưng lau chùi cẩn thận đến từng milimét tay cầm cầu thang, nút bấm thang máy,… Họ cho mình nhìn thấy niềm vui từ sự lao động chân chính, niềm vui từ việc hết mình trong chuyên môn, niềm vui trong việc bước từng bước vững trãi trong sự nghiệp bằng chính nỗ lực, đam mê, tận tâm.
Những người tử tế, trách nhiệm, hết mình trong cuộc sống lại càng khiến mình khâm phục. Có thể họ không nhà lầu xe hơi, không ăn hàng sang mặc đồ hiệu, không kẻ tung hô người bảo vệ, nhưng hễ họ ở đâu thì thế giới ở đó vui hơn, tươi hơn, hồng hơn. Họ có thể không phải là người dễ bị lừa gạt nhưng sẽ không bao giờ chủ động lừa gạt một ai; họ cũng muốn thu về những lợi ích cho bản thân nhưng biết cân đối với lợi ích của người khác và lợi ích của tập thể; họ muốn có được sự công nhận và nể phục nhưng không chọn cách chơi bẩn hay dìm người khác xuống mà biết nâng người giỏi lên và lấy đó làm mục tiêu để phấn đấu, rèn giũa bản thân; họ không có nhiều tiền những sẵn sàng đóng góp làm từ thiện, giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn mà không tính toán; họ biết cảm ơn và xin lỗi,… Gặp được những con người như thế mình thường tự nhận thấy mình còn rất ư nhỏ bé và cũng cảm thấy cuộc sống này đẹp lắm. ^_^.
Những con người tận tâm và tử tế làm nên một cộng đồng lành mạnh. Những người lao động tận tâm và tử tế làm nên một tổ chức bền vững. Những chuyên gia tận tâm và tử tế làm nên một ngành nghề có nhiều đóng góp hữu ích cho xã hội. Những trái tim tận tâm và tử tế là nên một cuộc sống hướng thiện, tốt đẹp hơn. ^^
Sự tận tâm và tử tế, vì thế, dù chẳng phải mới nhưng chưa bao giờ cũ, chưa bao giờ là đủ trong cuộc đời này! 🙂 🙂 🙂
Tp.HCM, 06.12.14