Để ngày nào đó…

Mỗi khi chạy xe một mình giữa những cơn gió qua những con đường thân quen, thỉnh thoảng em lại nghĩ về quá khứ. Nghĩ và nhớ khác nhau lắm nhỉ. Nhớ là không quên, mãi hoài bị ám ảnh, còn nghĩ đơn giản chỉ là nghĩ – bất chợt và ngẫm sâu hơn về điều gì đó. Ấy thế là em đã dần bớt nhớ và chỉ thi thoảng nghĩ mà thôi… 🙂

Quá khứ là một cái túi không đáy, bởi lẽ cứ thêm một ngày trôi qua là quá khứ lại dày thêm. Quá khứ của em ngày hôm nay đã có thêm nhiều nhiều những điều mới, ấy thế mà trí nhớ em hình như cứ dần nhỏ lại. Có những điều em đã từng rất nhớ nhưng hình như đang quên đi từng chút một, có những câu chuyện đã từng đeo bám em đêm đêm trong giấc ngủ chập chờn hình như đã bắt đầu rong chơi ở một nơi nào đó. Có khi em đã từng hoảng sợ bởi em không biết đến một ngày nào đấy liệu em có quên hết đi những điều em chưa bao giờ từng nghĩ rằng mình sẽ quên?!?

Em cảm nhận được những đổi thay đang diễn ra trong em. Giống như một cơn gió vô hình thổi qua khiến cho chiếc lá đang ngủ đông bỗng cựa mình thức giấc, em đã dần nhìn và đón nhận thế giới bằng một đôi mắt khác hơn. Em bớt phủ lên những điều thân quen em thấy, em gặp xung quanh bằng trí nhớ và kỷ niệm mà bắt đầu chiêm ngưỡng nó với một cảm xúc tinh khôi. Khi bớt áp đặt quá khứ vào hiện tại, tâm hồn em cũng bỗng trở nên dịu nhẹ hơn. Đó là điều đáng mừng – em nghĩ thế.

Quá khứ của ngày hôm qua đã cách xa hôm nay của hiện tại rất rất nhiều chương trong cuộc sống của em. Cũ thì là cũ, dù có muốn hay không. Điều em cần làm là đọc tiếp những chương mới để hoàn thành lần lượt từng cuốn sách trong cuộc sống của mình. Kệ sách của em bây giờ đã nhiều lắm những cuốn sách được đánh dấu đọc dở, điều này rốt cuộc ngẫm lại cũng chỉ làm những người viết nên những cuốn sách đó thấy buồn còn bản thân em thì không thật sự trọn vẹn được điều gì cho chính em. Có lẽ đã đến lúc em phải khác đi, bởi thời gian đang trôi đi nhanh lắm… 

Tạm biệt quá khứ nhé, em còn nhiều điều phải làm hôm nay. Và để ngày nào đó, em sẽ lại bắt đầu… ^_^

 Tp.HCM, 30.06.2014

Tạm biệt

Ấy là thế, sự chia tay nào cũng có niềm tiếc nuối ít nhiều trong đó. Người đi buồn 1, người ở lại buồn 10. 

Mọi việc diễn ra quá lẹ làng đến nỗi câu chuyện tưởng như trò đùa hóa ra vẫn là sự thật rành rành đang đến, đang qua. 

Chỉ một cái chớp mắt, ngày hôm qua đã trở thành kỷ niệm, ngày hôm nay trở thành dấu chấm khép lại một chương có Anh và mọi người.

Tình cảm vốn là thứ cho không biếu không, một ngày là đồng nghiệp thì sau này vẫn có thể là anh em, bạn bè, Anh nhỉ ^^.

Thấy tiếc cho thời gian quá ngắn để thêm hiểu, thêm thương nhau. Nhưng không sao, lai rai lề đường vẫn có thể củng cố tình cảm Anh hè :p.

Thôi thì, cái gì đáng nhớ hãy nhớ, những sự thật lòng dù ngắn dù dài cũng hãy xem là một ký ức đẹp khi nghĩ về nhau, Anh nhé!

Tạm biệt Anh, người thường kéo kèm cửa công ty cho em ngắm trời chiều để thêm cảm hứng lãng mạn với công việc viết lách của mình :-). 

Chúc anh sẽ tìm được một bến đỗ mới phù hợp hơn. Với sự hiền lành, tốt bụng của mình, em nghĩ Anh có đi đâu làm rồi cũng sẽ có người thương thôi à.

Cố lên Anh nha, những người ở lại chúc may mắn cho Anh, đồng nghiệp à 😉

 

TP.HCM, 30.05.14

Nghỉ lễ :-)

Lễ, thật thích!

Thật thích sự tĩnh lặng (hơn bình thường) của thành phố những ngày này. Những con đường như rộng rãi hơn, không khí như thoáng hơn bởi không có những lúc kẹt xe đầy khói bụi. Đêm như bình yên hơn bởi đã ít đi rất nhiều những tiếng nẹt xe, những cú rồ ga bất chợt của những tay xe cự phách (có lẽ bởi các bạn ấy đang vi vu đổi gió đâu đó rồi). Người với người dường như cũng quan tâm nhau hơn bởi những câu hỏi han (dù là xã giao thôi nhưng mà tần suất nói chuyện có lẽ cũng nhiều hơn ngày thường bởi ai cũng rảnh rỗi hơn). ^^

Thật thích khi có thể tận hưởng thời gian theo kiểu làm trọn vẹn những điều giản dị trong cuộc sống mà ngày thường bận rộn bon chen cơm-áo-gạo-tiền ít khi chú tâm làm một cách tử tế được (ngủ một giấc thật đẫy, dọn dẹp nhà cửa, nhâm nhi cuốn sách hay, ăn món gì đó ngon ngon với nhỏ em, làm mới bản thân, tám dài dài với cô bạn lâu ngày không gặp,…). Từng phút trôi qua chậm rãi hơn nhưng cảm xúc thu được từ mỗi phút giây cũng giá trị hơn rất nhiều.

Thật thích sự mát mẻ sau những ngày dài oi bức bởi những cơn mưa chiều bất chợt, lúc nhỏ lúc to, lúc đến lúc đi không báo trước. Đường phố Sài Gòn lại sặc sỡ nhiều sắc màu của áo mưa. Ấy thế mới là mùa mưa chứ nhỉ :-).

Thật thích buổi sáng thức dậy, lũ chim ở đâu đậu thành đàn ở ban công nhà hàng xóm hót véo von. Rồi thì có anh chàng nào đó đang tình cảm dang dở lại mở dàn loa to hết cỡ chơi một loạt bài yêu đương sầu đời. Tiếng chim đu không lại tiếng nhạc, thế là ông bố nạt thằng con, tiếng nhạc nhỏ đột ngột rồi tắt ngúm như cảm xúc chơi vơi của chàng ta. Tiếng chim lại rộn rã tươi vui cả một góc xóm. ^^

Thật thích thảnh thơi ngồi nghe lại những bài nhạc thư giãn, thả lỏng cơ thể tự do đung đưa theo giai điệu, rồi thì ngồi thiền và sau đó thì chiêm nghiệm về những điều đã và đang xảy ra xung quanh. Khi chầm chậm ngẫm nghĩ cũng là lúc bản thân được giải phóng nhiều nhất ra khỏi những ràng buộc và có những nhận thức tỉnh táo hơn. Có những cái đã thông suốt, có những điều đã bình tĩnh, và có những việc kiên quyết hơn nhờ biết chịu lắng nghe chính mình.

Thật thích lặng lẽ cảm nhận sự vui vẻ của người người, nhà nhà qua tin nhắn, điện thoại và facebook. Nào là hình chụp nơi này nơi kia, này là những trải nghiệm mới, này là những cảm xúc mới. Hình như niềm vui có thể lây lan, thấy mấy tấm hình, đọc mấy câu trạng thái vui tươi thôi mà mình cũng thấy đời nó sáng sủa lạ rồi. ^^

Thật thích những bài học, những giá trị mình nhận được trong những ngày qua. Có người khiến mình xúc động, có người khiến mình lo lắng, có người khiến mình suy nghĩ, có người khiến mình hơi buồn chút chút nhưng tất thảy cho phép mình nhìn nhận lại bản thân để biết đã đến lúc nên học cách buông bớt những điều cần thiết. Nơi nào cần yêu thương thì phải hết mình, nơi nào cần trách nhiệm thì phải trọn vẹn, nơi nào cần cứng rắn thì phải mạnh mẽ. 🙂

Lễ của mình – thật thích thế đấy! ^_^

p/s: Cảm ơn bạn tiểu siêu nhân đã chấp nhận bỏ qua những kế hoạch ăn chơi để tận hưởng kỳ nghỉ lễ chẳng-giống-ai cùng bà chị “già” lười biếng (dù rằng nghỉ dài ngày mà ở không với người “già” thể nào cũng có xung đột mang tính “thế hệ” hỉ) 😉

Tp.HCM, 02.05.14

Viết cho 8/3

Nhân 8/3, tranh thủ mạnh mồm đôi chút từ những điều được nghe, được biết, được thấy trong cuộc sống xung quanh. Chút ít ví von vui để cánh mày râu tham khảo, và cũng chỉ để vui là chính thôi nhé. ^^

 Tài sản của người đàn ông như tấm áo của người phụ nữ. Nếu bạn chở họ trên những chiếc xe sang, cho họ ở nhà cao cửa rộng, tặng họ những món quà đắt tiền thì sẽ khiến họ mát mày mát mặt với bạn bè như đang diện một tấm áo đẹp – thời trang – hàng hiệu trên người.

 Bản lĩnh của người đàn ông như tấm phao cứu sinh luôn thường trực bên cạnh người phụ nữ. Người phụ nữ sẽ an tâm ở bên bạn vì họ biết dù tình huống có trở nên xấu thế nào chăng nữa, cái phao đó sẽ giúp họ giữ niềm tin, hy vọng, sự thăng bằng và bảo vệ họ đến cùng.

 Tài năng của người đàn ông như tấm bằng học tập hạng giỏi/ưu của người phụ nữ. Chưa biết tấm bằng đó có đem đến nhiều ích lợi thực tế cho họ hay không nhưng chắc chắn đó là một điều tự hào âm ỉ bên trong họ, để khi ai đó hỏi đến hay nhắc đến họ sẽ thấy sung sướng lắm lắm.

 Sắc đẹp của người đàn ông như mỹ phẩm đối với người phụ nữ. Đại đa số họ đều muốn/học dùng những món trang điểm để làm cho gương mặt mình thêm xinh tươi, rạng ngời. Đối với những người đã quen làm đẹp, một ngày không trang điểm sẽ cảm thấy thiếu tự tin hẳn và e ngại mình kém xinh.

 Tình yêu của người đàn ông như giấc ngủ của người phụ nữ. Thiếu ngủ thì sức khỏe, nhan sắc, tâm trạng của họ sẽ xuống đi trông thấy. Cái sự ngủ giữ vị trí quan trọng và đồng hành suốt 1/3 cuộc đời của họ. Họ có thể nhịn ăn, nhịn uống, nhưng không dám không ngủ đâu.

 Và, nếu những điều được nói trên kia là có cơ sở hay có đâu đó chút chí lý, đấng nam nhi sẽ biết mình nên làm gì để khiến bản thân đạt điểm cao trong mắt nửa kia của thế giới:

– Chăm chỉ kiếm tiền (Tài sản);

– Luôn mạnh mẽ, quyết đoán – Sống có trách nhiệm, có chí tiến thủ – Tự tin vào bản thân(Bản  lĩnh);

– Đầu tư nâng cao năng lực – Không ngừng rèn dũa bản thân  – Dấn thân trải nghiệm (Tài năng);

– Chỉnh chu bên ngoài và lối sống – Biết quan tâm đến bản thân (Sắc đẹp);

– Và quan trọng nhất là Hết lòng yêu thương – Không bao giờ ngừng quan tâm, chăm sóc(Tình yêu).

 Khi đó, anh/em/bạn sẽ chính là món quà ý nghĩa và quý giá nhất dành cho phái nữ chúng tôi không chỉ 8/3 thôi mà có khi là cả cuộc đời tiếp theo nữa đấy. 😉

 8/3 – Vui vui nhé! ^^

TP.HCM, 08.3.2014