Lành lạnh…đêm!

Thả cánh hoa trôi theo dòng nước, lặng lẽ đứng ngắm như một thú vui trước một điều kỳ thú. Đơn giản là thấy nó đẹp và hoàn hảo nên đam mê tham gia mà chưa ý thức được hết vai trò của mỗi yếu tố trong cái bức tranh đẹp dịu dàng, đằm thắm đó!

Cuộc chơi nào cũng có điểm kết thúc và bắt đầu. Suôn sẻ và khó khăn thật là những điều không ngờ trong trò chơi cuộc sống. Đôi khi, chưa kịp ý thức mình là ai trong một ván cờ nhỏ đã cay đắng nhận ra mình bị loại khỏi cuộc chiến sau hai chữ Game over!

Giữa cái nhẹ thênh thênh của không gian và thời gian là cõi lòng nặng trĩu và hoài nghi. Hoài nghi về những gì đã chọn, hoài nghi vào cái hy vọng mong manh, hoài nghi vào sự vĩ đại của bản thân, hoài nghi về ý nghĩa của chính mình. Từng huyễn hoặc mình về một cái gì đó chói sáng cuối đường hầm rồi quay về với thực tại là xung quanh vẫn tối om hay lờ mờ sáng một cách giả tạo.

Một mình nhưng không thấy cô đơn. Có lẽ vì đã dành trọn những gì tốt đẹp trong suy nghĩ, tình cảm, mối quan tâm và niềm hy vọng vào nơi mà mình đã tin tưởng nên giờ không cảm thấy hối tiếc. Khi đã sống hết mình vì một điều gì đó mình thấy trân trọng hơn những cái đã có và gây dựng., dù một ngày nào đó nó sẽ không còn là ở thì hiện tại nữa mà sẽ lui về quá khứ…

Những điều bình thường nhất của cuộc sống đôi khi lại rất có ý nghĩa. Đơn giản chỉ là làm điều gì đó làm cho ai vui và cười thật tươi là mình đã thấy thành công. Hạnh phúc giản đơn là tìm thấy sự đồng cảm, sống trọn niềm đam mê và có một chốn ẩn náu an toàn, yên ổn!

Cuộc chơi sẽ hay và ý nghĩa hơn khi mọi thứ được đối xử một cách công bằng! Sau cuộc chơi, phần thưởng sẽ tìm được trong tay của người xứng đáng…

Tuần mới tốt lành, may mắn và thành công!

01.6.2008

Đơn giản đó là cuộc sống! ^^

Đôi khi thắc mắc vì sao trong hàng trăm người đi qua và gặp gỡ chỉ có duy nhất 1 người có thể không có gì đặc biệt lại để lại ấn tượng cho mình.

Đôi khi thắc mắc vì sao có những lúc mình phải hy sinh nhiều hơn những gì mình đã nhận được để rồi không nhận được một sự đánh giá và ghi nhận nào cả dù là nhỏ nhất

Đôi khi muốn làm một con người thật sự công bằng, thật sự lương thiện nhưng sao thấy khó khăn quá trời.

Đôi khi muốn trở nên hiền dịu một chút, bớt khó tính hơn một chút, biết cách làm không mất lòng ai cả…

Đôi khi không hiểu vì sao có một số người không bao giờ mình muốn gặp và làm bạn thân quen với họ.

Đôi khi không hiểu vì sao thỉnh thoảng nhìn một tấm ảnh, thấy một ánh mắt nhìn, cảm nhận một cách cư xử mà mình cảm thấy khó chịu đến thế.

Đôi khi muốn xem mọi thứ, mọi người xung quanh bằng cái nhìn màu hồng để cuộc sống là tuyệt đối của những điều tươi đẹp…

Đôi khi muốn kết thúc một điều gì đó, muốn đưa ra một quyết định mà không áy náy hay phải luyến tiếc nhiều…

Đôi khi…

Vậy mà…

Hihi. trong hành trình đi tìm câu trả lời cho những cái đôi khi… nhận ra: “Đơn giản vì đó là cuộc sống”! Cứ sống để không thấy bận tâm và thoải mái với chính mình là được. Mặc kệ những điều không vui, những kẻ đáng ghét, những giả dối để hướng về những niềm đam mê và vui thú của chính mình!

 23.5.2008

Trốn & tìm

Em bâng quơ nhìn qua cửa sổ vào màn đêm ướt lạnh của cơn mưa đầu mùa hồi chiều. Tĩnh lặng một mình trong đêm, em thả hồn mình theo cái không khí âm ẩm và lành lạnh cho thư thái sau những điều phải suy nghĩ. Gõ những dòng chữ lách cách trên bàn phím của lappy thân thuộc, vào mạng ngắm người đẹp, đọc những bài tâm sự, lướt qua một chút sự kiện trong ngày và quyết định viết blog “doạ” giang hồ chơi.

Mấy hôm nay cứ mỗi sáng thức dậy, em lại lăn tăn một thoáng suy nghĩ vẩn vơ nào đó. Có một chút gì đó thách thức, có một gì đó đăm chiêu, có một gì đó hoài niệm, có một chút gì đó thắc mắc, có một chút gì đó hồ nghi và cũng có một chút gì đó cảm xúc không tên nữa. Em biết mình còn con nít lắm, cũng biết mình còn thơ ngây và dại dột thật nhiều trong cuộc sống đua chen này. Em vẫn chưa làm chủ hoàn toàn được cảm xúc của mình, em thi thoảng vẫn để cái hoang dại, khìn khìn và bụi bặm của mình nó “lộng hành” một cách thái quá. Em vừa muốn thả lỏng cho bản thân, vừa muốn nó tuân theo khuôn khổ và nguyên tắc sống của mình. Con người em tràn đầy mâu thuẫn. Em vẫn biết vậy nhưng cũng chưa thật sự biết mình nên làm sao.

Em chơi trò cút bắt với chính mình. Em rong ruổi rồi cũng tự mình “thả mồi bắt bóng” với chính mình. Em chạy đua với thời gian, bày trò với đủ thứ cảm xúc linh tinh và thậm chí đôi khi còn lẩn tránh bản thân mình nữa. Em biết đôi khi em nên chín chắn hơn một chút, quyết liệt hơn một chút, nhưng em biết mình cũng không thể thờ ơ với những điều mắt thấy tai nghe, những cảm nhận của bản thân và cảm xúc thật sự trong những quyết định của mình. Đã có lúc em tưởng mình mỏng manh như một một ngọn cỏ lau phất phơ trước cơn gió lạnh cần một góc khuất và một sự chở che ấm áp để có thể vẫn cứng cáp và mạnh mẽ như ngày nào. Em vẫn tin tưởng vào chính mình và sự lựa chọn đã đưa ra nhưng không phủ nhận là thỉnh thoảng trong một góc nào đó của tâm hồn, em cần một chỗ dựa vững chắc về tinh thần để có thể an tâm hơn về mọi điều.

Em đã lặng thinh ngồi trong chiều lất phất mưa bay trên ghế đá, ngắm nhìn cảnh vật trong cái u ám của đất trời. Cảnh nhìn buồn nhưng em chẳng bi quan, em chỉ chợt thấy nhớ nhà, nhớ tổ ấm thân thương có ba mẹ, bé Nụ ở Huế, nhớ cô bạn thân đã bị trễ mất cái hẹn quà sinh nhật vì một lý do ngoài ý muốn; em nhớ những ngày tươi đẹp của thời học sinh với những tình cảm bạn bè thật thơ ngây, trong sáng; em nhớ và chợt thèm những món ăn của miền đất cố đô những ngày mưa lạnh… em nhớ!

Nhiều sự kiện liên tục diễn ra làm em không thể không nghĩ cho tương lai sắp tới của mình. Em sẽ làm gì? ở đâu? sống như thế nào? ra sao?… Quá nhiều câu hỏi được đặt ra cho một sinh viên gần đến tuổi “già cỗi”. Một chút hồi hộp, một chút lo toan và tính toán có lẽ cũng sẽ là không thừa lắm trong hoàn cảnh của em như lúc giờ. Em đang suy nghĩ cho một sự kết hợp tốt nhất với em dù có thể em sẽ là người tham lam vô cùng!

Một tuần thôi, cái thời gian cũng kha khá đủ để em nhận thức thêm được ít điều về bản thân cũng như học cách sống có trách nhiệm hơn với chính mình. Em hiểu rằng làm được điều này cũng không phải là việc dễ nhưng em sẽ cố gắng để nếu không làm cho mình trở thành người tốt nhất thì ít ra cũng là người tốt hơn đối với mình và với mọi người.

Mưa, đang bị dị ứng bởi một nguyên nhân không tên, tu ở nhà… Tĩnh lặng! Một cuối tuần bình yên

03.5.2008

Nơi ấy xa thật xa…

Lãng du, em đi một mình trên con phố dài trong cơn gió chiều thành phố nhè nhẹ. Sau những đợt gió, những quả chò nâu chín khô xoay xoay đôi cánh nhỏ bay trong không gian rộng lớn. Em thích thú ngắm nhìn và ước sao mình được bay bay đầy khoáng đạt và tự do như cái vật thể nho nhỏ nhưng đáng yêu kia.

Em nhớ cái ngày nào đó năm nhất, cũng vào mùa chò nâu, khi bé Vy còn ngày ngày chở em đến trường, đến đoạn đường có cây chò nâu, hai đứa dừng xe lại và cúi xuống nhặt quả chò nâu khô rớt xuống bồn cây bên đường. Gom góp lại kha khá rồi một sáng đẹp trời, hai đứa đi học sớm, ra ngoài ban công và thả những quả chò nâu đó cho chúng bay bay xuống sân trường trong cơn gió mát lạnh buổi sớm!

Em nhớ cái ngày em đứng bên đường chờ lấy bánh cho hội diễn văn nghệ của khoa cùng bé Như. Trong cơn mưa lất phất và cơn gió lạnh cuốn đầy bụi và cát, có những đợt chò nâu bay bay cả một góc đường. Đẹp và lãng mạn như một câu chuyện cố tích.

Em nhớ một chiều đi học về, chạy xe và đứng chờ đèn đỏ. Một cơn gió thoảng qua. Rồi chò nâu bay. Em chợt nhận ra đã đến mùa gọi tên rất kiêu: “mùa chò nâu”. Một cặp tình nhân đứng đợi đèn đỏ cùng em. Một quả chò nâu bay đến ngang tầm tay, bạn nam với taychụp lấy và tặng người bạn gái. Cảnh tượng giản dị mà sao em thấy thích và ấm áp ghê. Thì ra, mùa chò nâu cũng làm cho người ta có cái cớ để gần nhau hơn.

Em tiếp tục đi trên con đường của mình. Xa thật xa. Những con đường tưởng như đã thân quen và gần gũi đến thế nhưng sao xa lạ quá. Một chút lạc lõng, một chút cô đơn, một chút buồn và một chút gì đó đăng đắng… Một mình em đi, đi trên con đường của mùa chò nâu!

Nơi ấy xa thật xa…

07.4.2008