Tạm biệt nhé! :-)

Có những cái hẹn, từng là lời nói vu vơ, rồi thì tưởng như lời hẹn đó đã lạc mất qua bao không gian, thời gian giữa dòng đời bận rộn. Ấy vậy mà bỗng một ngày, với một chuyến đi chớp nhoáng, lời hẹn ấy được thực hiện, giữa bối cảnh tưởng như không ngờ nhất.

***

-“Tại sao em về Huế?”

– “Em sẽ quay lại SG chứ?”

– “Em có nhớ…”

– …

Có hàng trăm câu hỏi, nếu chúng được hỏi ở thời điểm nào đó trong một ngày nào đó của hôm qua, chúng ta có lẽ đã tìm ra đáp án cho mỗi người và cả đáp án chung cho tất cả. Chúng ta đã chọn sự lặng lẽ quay bước ngày đó, nên đáp án nếu có của ngày hôm nay cũng đã lỡ mất một nhịp thời gian nào đấy. Nếu có nhắc lại cũng chỉ để tháo gỡ những băn khoăn còn nợ của ngày xưa cũ, phải không?

***

Có những điều đã từng là niềm vui giản dị mà chúng ta từng tìm kiếm, giờ trở nên quá đỗi mờ nhạt hôm nay. Cái nắm tay ấy đã từng quen thuộc nhưng giờ đây không còn đủ sự ấm áp trong em để giữ lại bàn tay em trong bàn tay người. Cảm xúc một khi đã có sự thay đổi về “chất”, thì quá khứ sẽ chỉ là quá khứ. Điều quan trọng với mỗi người bây giờ là hiện tại. Và em hiểu rõ cảm giác trong em hiện giờ cũng như bầu trời, hơi ấm mà mình tìm kiếm.

***

Người hỏi giờ em dạo này thế nào? Em nói em đang vui với cuộc sống hiện tại.

Người hỏi em có đang hạnh phúc không? Em cười…

Người lại nói em không cần cười nhiều, chỉ cần cười thật thống khoái, thật vui vẻ là được vì nụ cười ấy bình yên lắm…

***

Người dặn dò hãy chọn người đàn ông cho em được bờ vai bình yên để dựa vào, họ phải quan tâm em đủ tốt, yêu thương em thật nhiều, biết chở che, bảo vệ cho em vì đôi khi em cứ quên đi chính mình, nghĩ quá nhiều cho người khác.

Người nhắc em đừng quá mạnh mẽ, đừng quá bướng bỉnh, đừng quá gắng gượng, đừng quá tham công tiếc việc, khi mệt mỏi hãy nghỉ ngơi, khi buồn thì cứ khóc thật to cho thoải mái, đôi khi cứ mặc kệ tất cả mà sống cho bản thân nhiều hơn.

Người thật tâm chúc em vui vẻ, an yên và hạnh phúc.

***

Đâu đó trên hành trình em đã qua, người từng đồng hành cùng em một đoạn đường. Không đủ duyên để đi một quãng đường dài hơi hơn, nhưng mỗi người cũng đã từng có được những khoảnh khắc vui vẻ cho riêng mình. Chúng ta đã chọn những hướng rẽ khác nhau, chỉ từng quên gửi nhau một lời chào tử tế tại đoạn rẽ. Nhưng có lẽ cuộc sống đã cho chúng ta cơ duyên để trả lại nhau một lời tạm biệt trọn vẹn. Sau lần tạm biệt này, người và em – những người quen cũ – vẫn tiếp tục đi con đường mình đã chọn, yêu người trái tim chọn lựa, không vướng bận, không nợ nần gì nhau.

***

Cảm ơn người vì đã dành cho em rất nhiều điều tử tế, những lời khuyên, dặn dò đầy chân tình và cả những lời chúc phúc. Em mong người sẽ sớm tìm thấy hạnh phúc thật sự của mình.

Tạm biệt nhé!

Huế, 31.08.2018

Be with You! :-)

Một bộ phim mình phải dành tổng cộng 03 ngày cuối tuần để xem được trọn vẹn, và đặc biệt nữa là mỗi ngày cuối tuần dành để xem phim lại ở một giai đoạn cảm xúc hoàn toàn khác nhau. 

Mỗi đoạn phim nhỏ lẻ xem ở mỗi lần đều có chi tiết nào đó khiến mình xúc động rơi nước mắt. Người giới thiệu bộ phim này bảo rằng kết thúc phim buồn, nhưng vì tò mò nên mình vẫn xem. Xem xong lại thấy kết thúc phim là hạnh phúc – ở một góc nhìn khác. Dù không được ở bên cạnh nhau mãi mãi, nhưngchí ít, các nhân vật chính đã chọn sống trọn vẹn, yêu thương trọn vẹn trong từng khoảnh khắc bên nhau nên họ không phải hối tiếc điều gì khi phải chia lìa, khi nhớ về nhau. 

Mình thích đoạn độc thoại nội tâm của nhân vật nữ khi đã có ý nghĩ rằng nếu cô ấy chọn một người đàn ông khác thì có lẽ cô ấy đã có một cuộc sống hoàn toàn khác, và có lẽ đã không phải lìa xa cõi đời sớm như vậy. Cô ấy đã có cơ hội được lựa chọn khác đi khi đã nhìn thấy được trước tương lai của chính mình, nhưng cô ấy vẫn chọn lựa nghe theo trái tim và bản năng mách bảo, dù cho với lựa chọn ấy, cô phải đánh đổi rất nhiều. 

“Giá như Hạnh phúc này là mãi mãi” – mãi mãi hay không là chuyện của ngày mai, chuyện của ý trời, của duyên số, còn hôm nay, hãy cứ thương, cứ yêu và cứ trân trọng từng phút giây đã. 

Be with You – 🍀🍀🍀🍀🍀

Huế, 26.08.2018

Để tôi khâu

29b06d9ef5fd4168070e46b40e1a35bf

Ai cho tui mượn sợi chỉ cái kim,
Để tui khâu lại trái tim người ấy.
Trái tim chắp vá nhiều lần rỉ máu,
Thốn đau cồn cào những ngày hanh hao.

Ai cho tui mượn sợi chỉ cái kim,
Để tui khâu lại ngập ngừng sợ hãi,
Tâm hồn mong manh đã từng vụn vỡ,
Vết sẹo lòng chưa một ngày nhạt phai.

Ai cho tui mượn sợi chỉ cái kim,
Để tui khâu lại bầu trời ký ức,
Những điều không vui khóa vào quá khứ,
Cơn đau ngày nào không lật tới lui.

Ai cho tui mượn sợi chỉ cái kim,
Để tui hàn lại những nỗi buồn cũ,
Và nụ cười lại hiện lên nơi ấy,
Bình yên phẳng lặng không chút âu lo.

Sau tất cả mình có tìm thấy nhau,
Trái tim sẽ vui đập chung nhịp thở?
Cái ôm ấm, nụ hôn sâu mãi mãi,
Đôi bàn tay lại đan chặt vào nhau?

Sau tất cả, sợ hãi rồi sẽ qua,
Còn chúng mình cùng tình yêu ở lại,
Mong một ngày ta không còn lạc mất,
Những dấu yêu vẫn còn đây đong đầy.

Huế, 16.08.2018

Trọn

Sáng sớm nay, tiễn biệt một người về với đất mẹ. Như mọi lần đưa tiễn linh cửu của người đã khuất, bước hạ huyệt, lấp đất lên quan tài luôn khiến tui rưng rưng dù người nằm trong quan kia tui cũng chỉ mới có duyên gặp gỡ duy chỉ một lần trong đời lúc họ còn sinh thời.

life

Tui thấy buồn, nỗi buồn sẻ chia với những người thương yêu họ giờ đây âm dương cách trở, một mình họ nằm lại dưới ba tấc đất lạnh lẽo, gia đình thiếu bóng, ngôi nhà thiếu tiếng một người. Tui càng buồn khi nghĩ và tưởng tượng đặt vị thế mình là người nhà của người nằm dưới kia, cuộc đời quá đỗi vô thường. Nếu một ngày nào đó, người nằm đó là người thân, là người tui yêu thương, tui sẽ đau đớn đến ngần nào…

Sáng nay, xung quanh tui có nhiều người, có người nhà – họ hàng của người đã khuất, có những người tới đưa tiễn – quen mặt có, xa lạ có, cơ mà tui cứ nghĩ giả như lúc đó tui có người yêu hoặc ông xã ở bên cạnh, tui sẽ thế nào nhỉ. Có lẽ, tui sẽ siết chặt tay người ấy, nhìn người ấy bằng ánh mắt đỏ hoe thì thầm: “Anh ơi, mỗi ngày mình yêu nhau nhiều hơn một chút, yêu nhau dài dài luôn không tính năm tính tháng. Và anh cố gắng đừng bước đi trước, để em lại một mình như vậy anh nhé, chắc em không chịu nổi đâu…”

Đường về rợp bóng cây, những khu mộ nằm rải rác theo nghĩa trang dưới những tán lá. Cảnh bình yên mà buồn đến nao lòng. Tui lại ước giá lúc ấy tui ngồi cạnh hoặc sau xe người tui thương, tui sẽ ngắm thật kỹ khuôn mặt, tấm lưng ấy, ôm người thật chặt để giữ hình bóng cùng những yêu thương ấy thật sâu tận đáy lòng. Hành trình đời người tưởng dài mà cũng vô cùng, có thể hôm qua còn đó bên nhau, hôm nay đã là người còn kẻ mất. Lẽ sống chết, được mất và duyên phận ở đời, trời tính chứ người không bao giờ tính được…

Tui lại nhớ về câu chuyện cũ một người bạn đã từng kể cho tui hồi còn là sinh viên. Anh ấy bảo hồi nhỏ nhà khó khăn lắm thế nên mỗi khi được mẹ mua hoặc ai tặng cho món đồ gì là quý lắm, cất giữ để nhìn chớ không dám mặc, không dám dùng ngay. Ấy thế nên có cái chuyện dở khóc dở cười là ngày ấy được mẹ mua cho cái áo mới rất đẹp, cứ cái thói quen chỉ ngắm không dám mặc, đến một ngày đẹp trời quyết định khoác lên tấm áo mới thì vải đã cũ, áo cũng không còn vừa, phải bỏ đi. Chuyện ngày ấy đã nghĩ là nghe cho vui, giờ bỗng dưng lại hiển hiện trong đầu. Cái tính tui cũng có khác mấy đâu, đồ đẹp, đồ dùng được tặng tui cũng ít khi dùng ngay, mà cứ tính chờ dịp này, dịp kia đặc biệt mới đem ra xài. Giờ chiêm nghiệm cái cảm giác vô thường và mất mát ngay trước mắt tui mới ý thức càng rõ cuộc đời này vốn dĩ không chờ đợi tui hay bất cứ ai. Vậy là quyết định từ giờ món đồ nào tui quý, tui yêu, tui phải triển khai dùng ngay. Một là để người mua, người tặng biết rằng tui trân quý thành ý của họ. Hai là để tui được trải nghiệm khi tui và món quà còn phù hợp với nhau. Tương tự, với những người tui yêu thương, quý mến, tui sẽ chủ động hơn trong việc thể hiện, quan tâm họ, bởi tui không biết rằng đời người sẽ cho tui bao nhiêu cơ hội để làm điều đó. “Cuộc đời đó, có bao lâu, mà hững hờ…”

Chạy xe về đi qua một vài cung đường và địa điểm quen thuộc, tui lại bất giác nhớ về những ngày đã qua, những kỷ niệm đã có với những người tui quen – thân – thương – yêu ở đó. Đến bao giờ tui mới lại có dịp để được ngồi lại những nơi đó với những con người đó, sống lại những khoảng thời gian vui có – buồn có – cười có – khóc có với họ trong cái guồng quay tất bật của cuộc sống, trong cái đổi thay biến hóa của lòng người, trong cái vô thường của cuộc đời. Thế mới càng thấm việc trân trọng từng khoảnh khắc, sống trọn với hiện tại có ý nghĩ đến ngần nào.

Tui trở về nhà và thu dọn lại đồ đạc, cũng là để thu xếp lại lòng mình. Những món đồ được tặng, cái áo cái quần tui đem giặt phơi để mặc trong một ngày sớm nhất tới đây, đôi giày yêu quý mai tui sẽ mang đi liền,… Những góc nhỏ trong nhà nơi đã lưu hình ảnh hoặc kỷ niệm của những người thân thương đã từng ghé thăm, tui cố gắng ghi chú lại cẩn thận những cảm xúc khi đó, lòng tự mỉm cười cảm ơn những cái duyên đã cho tui có được những ký ức ấm áp, vui vẻ đó trong đời – và giờ là lưu lại trong ngăn chứa bí mật của trái tim mình.

Nhìn ra cửa sổ chiều trời đầy nắng. Những hôm qua đã có nhiều ngày nắng và có thể những ngày mai cũng sẽ có những ngày nắng như vậy. Nhưng sao bỗng dưng tui thấy yêu quý tia nắng ấm áp đang hiện hữu lúc này đến lạ. Tui tự hỏi lúc này những người bạn, những người tui thương yêu đang ở đâu, làm gì và mọi việc vẫn đang tốt đẹp với họ chứ. Tui gửi theo gió nỗi nhớ và yêu thương đang đong đầy trong tui đang hiển hiện tại thời điểm này khi nghĩ đến họ. Mong mọi điều an yên đến với những con người ấy – những người đã có một ý nghĩa nhất định trong lòng tui.

Mỗi lúc, mỗi nơi, sống trọn nhé, tui ơi!   

Huế, 12.08.2018