Cuộc sống không phải là những điều phù du

Chán nản tất cả, bạn muốn bỏ hết những nỗi phiền muộn. Sống ích kỷ hơn một chút và chấp nhận làm kẻ thất bại khi bỏ cuộc. Bạn thấy những cái mình phấn đấu chẳng đi đến đâu, chẳng được công nhận. Bạn thấy mệt mỏi và đuối sức thật sự. Cả thể chất và tinh thần của bạn đều giảm sút. Bạn muốn dừng lại và nghỉ ngơi. Có người nói bạn ngốc và bạn thấy mọi thứ thật phù du…

Bạn bị bỏ lại một mình. Bạn thấy cô đơn và lạc lõng ở một nơi xa lạ. Từng người đi qua bạn trong giấc mơ, tất thảy họ đều quên lãng bạn và chạy theo những ham muốn riêng. Cái cảm giác làm người ở lại chẳng dễ chịu chút nào khi ngoái đầu nhìn đi nhìn lại kẻ kiên trì ở lại chỉ “mình ta với ta”. Bạn muốn thay đổi tình hình nhưng hình như chưa phải cái thời điểm “thiên thời, địa lợi, nhân hoà”, kết quả công sức bạn bỏ ra như gió thổi mây trôi. Cái cảm giác tất cả là phù du lại đến với bạn.

Bạn nhận lãnh mọi thứ với một tình trạng và sự sung sức nhiều nhất có thể. Tất cả công sức của mọi người tin tưởng giao cho bạn được bạn “ném” vào một canh bạc chưa biết được tính thắng thua. Bạn tham lam và “háu đá” đếm mức quên xem xét mọi thứ một cách cẩn thận. Công việc không suôn sẻ, bạn lúng túng, bất lực và chán chường. Bạn mang một cảm giác tội lỗi khi đã làm khổ mọi người. Bế tắc, bạn thấy tất cả mọi trách nhiệm đều thuộc về mình, bạn khóc trong chua xót. Xung quanh bạn, mọi thứ như trở thành phù du…

NHƯNG…

Lúc bạn để cái status “Hic, nhức đầu quá….Cố lên nào!^^” hay “Ở nhà dưỡng bệnh” khi online. Mọi người liên tục vào hỏi thăm và động viên. Dù mệt thật mệt bạn cũng cảm thấy dường như có một luồn sinh khí mới thổi vào cái thân xác đã kiệt sức.

Mười mấy con người vì bạn, thương bạn đã không quản ngại khó khăn, tổn hao công sức và thời gian để làm cái công việc mà bạn đã lấy cái vai trò là “sếp” ra nhận lãnh. Họ bên bạn, đưa bạn miếng khăn giấy khi bạn khóc, chia sẻ cảm xúc và trách nhiệm cùng bạn. Họ không cho bạn một mình ôm gánh nặng mà chính bạn là nhân tố chính đem về cho mọi người. “Tất cả là một gia đình”. Bạn học được điều đó!

Về nhà mệt mỏi sau một ngày “lang thang” ở trường. Bạn thấy vui biết bao khi nhận được tin nhắn của một bé K32: “Yêu chị quá, giá như chị là chị gái của em nhỉ?”. Hình như ở đâu đó, trong cái sự khó nhọc và tất bật của công việc, bạn cảm nhận được một sự mến yêu, ngưỡng mộ và tôn trọng, tin tưởng của ai đó.

Cảm giác yên ổn khi biết có một người âm thầm quan tâm bạn trong từng bữa ăn, giấc ngủ. Những lời quan tâm nhẹ nhàng, những câu trách cứ đầy lo âu nho nhỏ, sự lo lắng khi không nhận được hồi âm sau một tin nhắn đã gửi đi từ lâu khi biết tình trạng sức khoẻ hay tinh thần của bạn đang không tốt lắm… tất cả làm bạn cảm thấy mọi thứ thật bình yên và an lành.

Một đứa bạn tốt, không, đúng hơn là rất thân với bạn đề nghị bạn kể tất cả mọi chuyện không vui của bạn để cùng chia sẻ. Khi biết bạn đói bụng sau buổi họp kéo dài đã không ngần ngại đưa hộp cơm đã làm ở nhà chuẩn bị ăn cho bạn. Vỗ vai chúc mừng bạn lúc bạn đạt được một vinh dự và thành công lớn.

Một người sắp “ra đi” vẫn gánh vác trách nhiệm đã nhận cùng người “ở lại” là bạn. Họ sẵn sàng giúp đỡ bạn trong mọi hoàn cảnh từ những điều nhỏ nhất. Không nề hà khó khăn, họ chung vai gánh vác những vất vả cùng bạn cho đến lúc họ hết “ở lại” và thậm chí là sau khi “ra đi”. Bạn thấy vui vì những con người đầy tình nghĩa và trách nhiệm trong công việc như vậy…

Bạn sẽ học được cái gì đó sau khó khăn và thất bại. Chỉ có qua đau đớn bạn mới biết được cái gì là thật, là giả trong con người những người xung quanh để biết quý trọng những gì đã và đang có lúc này. Bạn hiểu được rằng cuộc sống có những mảng tối và sáng và bạn buộc phải chấp nhận mọi thứ không hay như là một biến cố trong cuộc sống.

Cuộc sống không phải là những điều phù du bởi vì bạn đang lớn lên nhờ nó và vẫn có thể khóc, mỉm cười cùng nó!

Cùng vượt qua giai đoạn khó khăn nào! ^^

 26.10.2007

Tờ giấy trắng

Hồi bé, cứ mỗi lần nhận phần thưởng là một chồng vở mới là vui lắm. Có tập mới để học, sung sướng không gì bằng. Đã vậy, những năm được nhận vở nhiều loại là phải chọn lựa coi quyển nào thật trắng, thật đẹp để viết bài. Tờ giấy trắng hồi đó thật có ý nghĩa với cái tâm hồn và suy nghĩ thơ trẻ thật nhiều.

Rồi một ngày, tờ giấy trắng ngây thơ ngày nào bắt gặp nhiều tờ giấy hoa thật đẹp, những loại giấy thơm, giấy viết thư xinh xắn. Cứ mỗi lần gặp một cái gì đó mới mẻ và đẹp đẽ là nó lại muốn được biến thành tờ giấy than sao chép tinh hoa của tất cả những loại giấy khác. Để rồi, một ngày nó cảm thấy mình đen thui, ôm đồm và tham lam. Cái bồng bột tuổi trẻ đã cho nó nhận ra một kinh nghiệm quý giá: “Mình là duy nhất, không đụng hàng với bất kỳ tờ giấy nào trên thế giới!”.

Một ngày nọ, tờ giấy cảm thấy trái tim mình rung động trước một tờ giấy cùng giới, Vậy là nó khoác lên mình một cái áo thật đẹp, thật lãng mạn mà người ta vẫn gọi là thư tình để chuyển tải tình cảm của mình. Thật ngây thơ và trong sáng, mối tình đầu của nó là một cái gì thiêng liêng và chân thành, để lại trong nó những kỷ niệm thật đẹp. Dù tất cả đã là quá khứ nhưng nó vẫn có một điều gì đó tự hào vì một lần biết thích, biết thổ lộ và đã dám dấn thân để hiểu cái cảm giác yêu thương và được yêu thương là như thế nào. Nó trân trọng những điều đó!

Tờ giấy trắng ẩn mình trong những quyển lưu bút nhỏ xinh của những cô cậu lớp 12. Những tình cảm chất chứa, những suy nghĩ rất thực, những thứ mà người ta muốn nhắn nhủ và gửi gắm lại nhau được nó thể hiện hết mình. Hạnh phúc biết bao khi nhờ nó, nhiều sự hiểu lầm đáng tiếc trong suốt mấy năm học phổ thông đã được giải đáp, nó đã gắn kết những con người có lúc tưởng chừng như “không đội trời chung”. Những giọt nước mắt xin lỗi và thấu hiểu nhau trở nên quý giá hơn lúc nào hết!

Tờ giấy vui biết bao khi người ta dùng nó và viết lên những dòng chia sẻ: “Bạn hãy yên tâm vì vẫn còn tôi – người bạn tốt luôn bên cạnh bạn”. Nhưng có những lúc nó đã khóc, khóc cho sự vô tình của những người nó thương yêu và quý mến, sự chà đạp lên tình cảm và niềm tin mà nó dành cho họ. Nó đã buồn thật nhiều.

Tờ giấy trắng ngày nào cứ đi, đi mãi trong cuộc hành trình của nó, Dù là bụi bặm, dù là ồn ào và đôi khi lạc lõng giữa muôn vàn của thế giới muôn sắc hương, nó vẫn cặm cụi thực hiện ước mơ của mình. Sức mạnh của những người bạn thân yêu đã cho nó nghị lực và niềm tin để vượt lên mọi khó khăn và trở ngại để đến với cái đích mà nó đã chọn. Thời gian và không gian dù có bao thay đổi, nó vẫn tự hứa với lòng mình là giữ tâm hồn và trái tim của tờ giấy trắng ngày nào!

Và một ngày đẹp trời, chắc chắn tờ giấy trắng sẽ trưởng thành, sẽ lớn lên và tìm được hạnh phúc cho mình. Những mùi vị đắng, cay, chua, ngọt của cuộc sống mà nó nếm trải chắc chắn sẽ làm cho nó biết quý trọng cuộc sống này hơn, biết trân trọng những điều quý giá mà mình đã, đang và sắp có!

Sống hết mình như giấy trắng nha!

13.03.2007

Bên lề cuộc sống

1. Hôm qua lớp ngoại ngữ của mình có một buổi nói về sự bình đẳng giữa nam và nữ. Cuộc tranh luận khá thú vị, và một số mẩu chuyện nhỏ mình thu thập được muốn chia sẻ cùng mọi người!

(Q: Câu hỏi; A: Câu trả lời)

* Câu chuyện của cô bé tên Trâm: Phụ nữ ngày nay có được sự đối xử tốt hơn so với nam giới. Họ cũng có được nhiều thành tựu cao hơn và có được nhiều chức vụ quan trọng trong xã hội. Họ có khả năng kiếm được nhiều tiền hơn so với nam giới…

Q: Bạn có nghĩ là một ngày nào đó nam giới và nữ giới có thể đổi vị trí cho nhau không?

A: Mình nghĩ là không vì nam giới không thể …sinh con như nữ giới!

* Câu chuyện của một bạn nữ chưa nhớ tên: Tôi nghĩ công việc nội trợ cũng là những điều rất thú vị. Hãy thử một lần vào bếp giúp mẹ, giúp chị, bạn sẽ khám phá ra nhiều điều lý thú!…

Q: Tôi là một nam giới. Tôi không có chị hay em gái. Mọi việc nội trợ trong gia đình tôi đều phải đảm nhận. Tôi công nhận với bạn là những công việc gia đình không tẻ nhạt nhưng nếu ngày nào tôi cũng phải nấu ăn thì tôi không thể nào chịu nổi. Đặc biệt là trong những ngày lễ Tết, đối với tôi đó là ác mộng!!!

A: Nếu tôi là mẹ bạn, tôi sẽ rất tự hào về cậu con trai của mình!

*Câu chuyện của cô bé tên Xuyên: Tôi rất ghét khi người ta cứ luôn miệng kêu có sự bình đẳng giữa nam và nữ. Tôi không tin điều đó. Ngược lại, tôi thấy sự bất công ở khắp mọi nơi. Phụ nữ không được đối xử công bằng. Họ thật tội nghiệp…(thái độ rất bức xúc!)

Q: Bạn thấy sự bất công đó ở gia đình bạn?

A: Tôi có bắt buộc phải trả lời câu hỏi đó không?

Q: Bạn có thể từ chối nếu muốn, nhưng chúng tôi thật sự muốn chia sẻ với bạn nhiều điều!

A: Ở gia đình tôi, mẹ tôi phải ở nhà, không được đi làm. Ba tôi và anh trai tôi chẳng phải làm gì cả lúc ở nhà. Lý do đơn giản mà họ đưa ra là họ làm ra tiền. Mẹ tôi không có quyền đòi hỏi gì cả, công việc của bà đơn giản là nội trợ và gia đình…

Q: Nếu bạn là nam giới, bạn có muốn sự bình đẳng giữa nam và nữ không? Bạn sẽ làm gì để chống lại sự “trọng nam khinh nữ”?

A: Đó là một câu hỏi hay, tôi yêu sự bình đẳng. Và nếu có thể tôi mong có thể làm nhiều thật nhiều điều để bảo vệ sự bình đẳng đó.

Q: Bạn ước muốn điều gì ở phái nam?

A: Tôi không mong chờ điều gì ở phái nam cả. Như mẹ tôi, đã trông đợi ở ba tôi rất nhiều, nhưng rốt cuộc bà chẳng được một điều gì cả! Tôi ghét những lời hứa hẹn!

Q: Nếu bạn có cơ hội lựa chọn, bạn sẽ là con gái hay con trai?

A: Tôi sẽ là con trai.

Q: Vì sao?

A: Vì nếu tôi là con trai tôi sẽ được ba tôi cho phép làm nhiều thứ và sẽ được đối xử tốt hơn. Ở vị trí của tôi bây giờ, mỗi lúc tôi xin xỏ điều gì, ba tôi đều từ chối với một lý do rất đơn giản, vì tôi là con gái!

(Nhìn kỹ trong đôi mắt của cô bé, mình nhìn thấy một nỗi buồn, sự chán chường, bức xúc và cả một giọt nước mắt chực trào ra!…)

***

2. Buổi tối, mình đi bộ cùng con gái kiếm quán Alo trà. Lâu rồi hai má con không chơi trò mua bánh ngọt vô quán vừa ăn, vừa uống, vừa nói chuyện tầm phào. Đang đi nói chuyện hay ho thì con gái kéo mình đi qua lối khác. Để ý lại, nhìn kỹ mới thấy có một ông đã già lắm rồi, nằm lèo khèo bên vỉa hè. Người ông đen đúa, nhìn có vẻ bệnh tật và không biết đã nằm đó từ lúc nào. Nhìn tội nghiệp lắm. Người ta vẫn đi qua đi lại như không có chuyện gì lạ lẫm. Dòng xe vẫn đi vội vã và không ai biết liệu người đàn ông kia còn sống hay đã chết! Hình ảnh một “cô bé bán diêm” trong truyện cổ giờ trở về và sống lại cùng thực tại chăng?

***

3. Đọc mấy bài lý thuyết môn Kinh tế lượng thấy ngán thiệt sự. Mỏi mắt và đau đầu vì tốn calo quá. Lấy điện thoại quậy chơi. Cái list tin nhắn nhận đã gần 200 tin, từ mùng 5 Tết đến giờ mình chưa xoá (mình có thói quen xoá tin nhắn mỗi khi có một sự kiện gì đó xảy ra và mình cần sự thay đổi!). Bộ nhớ máy cũng còn nhiều. Rảnh rỗi đọc lại hết tất cả. Một cái gì đó ngộ ngộ, vui vui. Như mọi lần mình chỉ cần chọn phần xoá theo thư mục là delete hết phần tin nhận được, nhưng lần này lại khác. Lần mò từng tin nhắn, xoá những tin nhắn không cần thiết và giữ lại một chút gì đó riêng tư cho mình. Đó là lời nhắn, lời chúc ngủ ngon từ một người bạn vô cùng “iu quý”, chúng thật sự đem lại cho mình những niềm vui nho nhỏ không thể gọi tên! Và sự thật là những điều nhỏ nhắn và đáng yêu đó có thể rất giản dị với nhiều người nhưng mình trân trọng và cảm ơn chúng thật nhiều!

***

4. Buổi sáng chạy xe đi học sớm. Cái không khí trong lành sáng sớm cho mình cảm giác thật dễ chịu. Không vội vã, gió thổi mát lạnh. Khoảnh khắc ngắn ngủi trong ngày để tận hưởng sự bình yên của cuộc sống, không suy nghĩ, không lo toan. Mọi thứ thật tự nhiên và gần gũi. Thành phố cũng có những lúc thật đáng yêu đó chứ!

***

Cuối tuần zui zẻ nha mọi người!

10.03.2007

Thay đổi

Có những sự thay đổi dù muốn hay không ta vẫn phải chấp nhận. Mình đã đọc được ở đâu đó một câu thế này:” Mọi quyết định của ta, dù đúng hay sai thì sau đó ta vẫn có một sự luyến tiếc nhất định, nhưng quyết định mới đó là một hướng đi mới mà số phận đã sắp xếp. Hãy chấp nhận đó với một thái độ tích cực”.

Thay đổi một hoàn cảnh sống đã quen thuộc không phải là một chuyện dễ dàng. Những mối quan hệ đã thiết lập, thân thuộc, thân quen… để rồi khi phải thay đổi ta lại thấy tiếc nuối. Tình cảm giữa người với người vẫn là một cái gì đó thiêng liêng dù trong hoàn cảnh nào. Bắt đầu một cái gì đó đã khó, giữ được nó càng khó hơn. Dù biết là :”Khi đánh mất một cái gì đó ta mới hiểu được giá trị của nó”. Hiểu được điều đó thật là tốt nhưng trong hoàn cảnh này thì thật buồn biết bao!

Thay đổi môi trường học tập và làm việc cũng không phải là một chuyện dễ dàng. Những người bạn thân quen đã cùng hoạt động và học tập hơn một năm qua. Vào chuyên ngành nghĩa là sẽ bận rộn hơn một chút, phải chú tâm vào học hơn một chút, phải tập tự làm mọi thứ nhiều hơn nữa… Có rất nhiều thứ phải cố gắng. Mình không sợ áp lực (vì mình đã quen với điều này rồi) chỉ buồn một điều là những người luôn bên mình động viên và tạo động lực cho mình đã không còn nữa. Hi hi, có lẽ đây là một trở ngại mà mình phải học cách chấp nhận và vượt qua.

Thay đổi thái độ và suy nghĩ về một người cũng không phải là một chuyện đơn giản. Với một người mình đã từng yêu quý và thân thuộc mà rồi làm mình thất vọng về họ, cảm thấy mất niềm tin về họ thì thật là đáng buồn. Với những con người trước đây chưa tiếp xúc nhiều nhưng rồi nói chuyện với họ nhiều hơn, cảm thấy thân thiết hơn thì điều đó thật tốt biết bao. Mình không phải là một người dễ dàng thay đổi cảm xúc, mình thường trung thành với cảm giác và trực giác ban đầu. Mình không kén bạn, nhưng đòi hỏi duy nhất để mình và người đó giữ mối quan hệ lâu dài là đừng làm những việc đụng chạm đến nguyên tắc sống của mình và quan trọng hơn là đừng để mình thất vọng và mất niềm tin về họ, vì những thứ đó với mình khi đã mất đi thì rất khó để lấy lại.

Chắc chắn dòng chảy cuộc sống sẽ chẳng bao giờ dừng lại. Con người phải luôn đối mặt với sự thay đổi. Quan trọng là con người ta có tự mình vượt qua sự thay đổi đó không, Đó không phải là một điều đơn giản, điều này còn phụ thuộc vào việc tư tưởng và thái độ của mình để phù hợp với sự thay đổi không? Hì hì…

ĐỜI THAY ĐỔI KHI CHÚNG TA THAY ĐỔI. Chính chúng ta cũng chưa biết sự thay đổi có tác động như thế nào đến chúng ta mà. Hãy sống và chấp nhận nó và tin vào những điều tốt đẹp nó có thể đem đến cho chũng ta ở hiện tại và tương lai mà. Học từ quá khứ, sống hết mình với hiện tại, hoạch định cho tương lai. Cố lên nha!

19.12.2006