Lựa chọn thứ 2

Thực tế,

Chẳng ai muốn phải sử dụng đến lựa chọn thứ 2 (hay còn gọi là phương án B) trừ trường hợp phương án A đã không còn khả thi.
Chẳng ai thích mình chỉ là người “dự phòng” trong một mối quan hệ.
Chẳng ai thấy vẻ vang mà đi khoe với cả thiên hạ mình được đậu vé vớt.
Chẳng ai mong mình chỉ bị xếp thứ 2 trong các lựa chọn cho một cơ hội tốt nào đó chỉ dành cho người phù hợp nhất.

Vậy mà…

Có khi nào, ta hồn nhiên nói: “Đi chơi với tao nhé, tao rủ thằng X mà nó cho tao leo cây nên giờ rủ mày”?
Có khi nào, ta thành thật tâm sự với bạn đời rằng: “Chẳng qua vì khi ấy cô ấy còn abcdefg quá, chứ không anh đã lấy cô ấy rồi”?
Có khi nào, ta bỏ mặc lời hứa với người thân chỉ để đi theo ngay và luôn lời rủ rê của đám bạn hoặc một người nào đó chỉ mới xuất hiện trong đời ta ít lâu nhưng ta lỡ có cảm tình mà không một chút áy náy?
Có khi nào, khi vui thì ta quên mất người vẫn đồng vai sát cánh bao lâu, chỉ đến khi ta bị cả thế giới quay lưng hết thảy mới quay về khóc lóc, dựa dẫm họ?
Có khi nào, ta cố tình hoặc vô ý đẩy một người vào tình cảnh khiến họ cảm thấy họ là người thừa thải trong cuộc sống bận rộn của ta, và chỉ khi nhàn rỗi ta mới hào phóng ban cho họ chút quan tâm, tình cảm còn sót lại sau khi đã tiêu dùng vào các mối quan hệ, mối bận tâm mà ta thấy quan trọng hơn?

Nếu được quyền lựa chọn, ta là người may mắn vì được làm chủ cuộc sống của mình. Hãy hạnh phúc với lựa chọn đầu tiên, nhưng nếu có thể, cố gắng đừng làm tổn thương những lựa chọn thứ hai. Và nếu đủ mạnh mẽ, hãy mạnh dạn bước ra khỏi cuộc đời của những người chỉ xem ta là phương án B.
Bởi, không chỉ riêng ta mà mỗi người đều xứng đáng là lựa chọn đầu tiên của ai đó, xứng đáng có được một hạnh phúc trọn vẹn cho riêng mình.
🙂 🙂 🙂

HCM, 17.04.2016

Đôi khi

Đôi khi chỉ ước mình có thể bé lại,
Được hờn dỗi vu vơ và được Mẹ dỗ dành
Ước mình mãi là một cô gái nhỏ
Ích kỷ chút và không nhiều nghĩ suy.

Đôi khi chỉ ước lúc mình khóc như đứa trẻ
Có vòng tay ấm áp của Ba, cái hôn yêu thương của Mẹ
Và chây lười quên đi thế giới ngổn ngang,
Yên tâm ngủ thiếp đi ngon lành như nàng công chúa trong cung điện trẻ thơ.

HCM, 06.04.2016

Tạp 03

duyen

– Người ta thường bị cuốn hút bởi điều gì ở đối phương?
– À, có lẽ là bởi một điều gì đó đặc sắc (kiểu như hát hay, thân hình bốc lửa, khuôn mặt đẹp,…), một điều gì đó quen thuộc (nấu ngon giống Mẹ nấu, sự chở che như của Ba,…), một điều gì đó mà bản thân mình thiếu/không có (người hướng nội – người hướng ngoại,…), hoặc đôi khi chẳng bởi lý do gì (kiểu tiếng sét ái tình).
– Ồ, vậy người ta đến với nhau bởi lý do gì?
– Hoặc bởi tình yêu, hoặc bởi nhu cầu cuộc sống, bởi trào lưu hoặc nhiều khi chỉ để lấp đầy một khoảng trống.
– Họ cưới nhau vì đâu?
– Cũng bởi nhiều nguyên do: quá yêu, đã đến tuổi lập gia đình, gia đình bắt ép, bởi mỗi người cảm thấy đối phương đạt các tiêu chuẩn cần có của người bạn đời, hoặc bởi … sự tư vấn của bác sĩ.
– Chẹp, vậy vì sao người ta xa nhau?
– Nếu đến bởi yêu tính tốt của nhau thì thường xa nhau bởi tính chưa tốt của đối phương mà bản thân mình thấy không chấp nhận được. Nếu đến bởi cần nhau thì xa nhau bởi thấy mình cần người khác hơn, hoặc không còn cảm thấy cần đối phương nữa. Nếu đến bởi trách nhiệm hoặc sự bắt ép của gia đình thì xa nhau bởi họ đã có một sự động viên/tự động viên đủ lớn để chấm dứt một cuộc sống ràng buộc không đúng với con người mình.
– Buồn nhỉ! Vậy bồ nghĩ ông xã tương lai của bồ sẽ là người như thế nào?
– He he, tùy duyên thui nàng à.
– Ek, mà tui nghĩ chắc do bồ kén chọn quá, chớ làm gì không có ai theo đuổi.
– Người ta bảo mỗi người mình gặp đều có cái duyên, đồng hành với nhau bao lâu còn tùy vào cái nợ. Vậy nên hoặc do kiếp trước tui chẳng nợ ai, chẳng ai nợ tui, hoặc do tui tu chưa đủ nên giờ vẫn độc thân vui tính đó. Bởi vậy giờ phải tập tu lại để nàng sớm hết suốt ngày lo lắng tui ế nè.
– Thiệt tình, bó tay bồ.
– 🙂 🙂 🙂
(Trích câu chuyện của 2 đứa bạn thân trong 1 ngày đẹp trời nào đó ^_^ )

TP.HCM, 16.03.13

Quán

Tan sở, con nhỏ ghé qua cái quán nhỏ quen thuộc chờ người bạn lâu ngày không gặp. Quán khá vắng khách.
Bạn bị dính việc đột xuất phải ở lại công ty làm cho xong nên đến trễ, bụng đói meo nên con nhỏ gọi tô bún cắm cúi ăn trước. Ăn vơi được phân nửa tô, nhìn lên thì thấy quán đã lác đác khách ở các bàn. Nhìn đống hồ thấy khả năng bạn chắc cũng chưa ra liền được nên sau khi gọi điện xác nhận với bạn là vẫn đang chờ thì nó kìm hãm tốc độ ăn lại, nhờ đó mà cũng có thời gian quan sát xung quanh hơn.
Ở bàn phía trước mặt nó là một gia đình nhỏ ba thành viên. Người bố trông rắn rỏi, da ngăm đen, mặc bộ đồ khá cũ, chân mang chiếc dép tổ ong màu đã ngả vàng. Người mẹ nhỏ người, gầy gò, da sạm màu. Cô con gái tầm 4 tuổi, đôi mắt đen tròn xoe, tóc thắt bím sau, mặc cái đầm ngắn, khuôn mặt tròn tròn đáng yêu.
Phục vụ quán đến hỏi cả nhà ăn gì. Người bố sau một hồi xăm soi thực đơn, quyết định gọi món chè giá rẻ nhất. Xong không cần chờ chị vợ xem món ảnh gọi luôn món há cảo chiên cho chị (theo lời ảnh nói với chị phục vụ là “vợ tui thích ăn món này”), rồi quay qua hỏi cô con gái:
– Con thích ăn gì?
– Con thích cái món gì nhỏ nhỏ, tròn tròn mà có mấy chú hay đạp xe đi bán, bỏ trong tủ kính á.
Anh chồng quay qua hỏi chị phục vụ:
– Ở đây có bán cá viên chiên không chị?
– Có, anh.
– Vậy chị cho tui một dĩa cá viên chiên nữa, có mấy cái nĩa chị nhé.
Ly chè của người chồng ra trước. Anh vớt mấy cục đá xay ở trên cho vào miệng rồi dùng muỗng vớt đậu ở dưới đút cho cô con gái. Cô bé cười khoái chí với mấy hạt đậu mát lạnh trong miệng, cười tít cả mắt.
Món cá viên chiên ra. Bố mẹ như được phân công sẵn, bố thì cắm lần lượt mấy cái nĩa vô từng cục cá viên, cầm lên miệng thổi phù phù cho đỡ nóng. Mẹ xé khăn ướt lau tay cho con. Được mẹ lau tay xong, bé con liền lấy xiên cá viên bố đã thổi nguội đưa lên miệng cắn vội. Miếng cá bị rơi ra, lăn xuống nền gạch, để lại miếng dầu còn dính lại trên một bên miệng của cô bé. Anh bố lấy cái khăn ướt chị vợ đã xé lau tay cho con lúc nãy lau mặt cho con gái, miệng nói: “Không sao, không sao, ăn cục khác nhé!”. Cô bé cầm tiếp cái nĩa đã được bố xiên sẵn cục cá viên ăn tiếp. Anh bố sau khi đã lau mặt cho con xong, quay xuống tìm cục cá viên, lượm lên lấy tay phủi phủi bụi rồi chấm tương ớt ăn ngon lành.
Bé con học theo bố, chấm miếng cá vào ớt tương rồi mới chịu bỏ vào miệng. Cay xè, bé con lè lưỡi coi bộ khó chịu lắm. Anh chồng đưa cục cá đó cho chị vợ ăn, lại lau miệng cho con rồi quay qua chị phục vụ xin chén tương đen cho con chấm khỏi cay, còn kéo chén tương ớt ra xa.
Món há cảo chiên của chị vợ ra. Anh chồng liền chuyển mấy miếng đồ chua ở dĩa cá viên của con gái qua dĩa của chị, miệng nói như để cả hai mẹ con cùng nghe:
– Mẹ thích ăn đồ chua, con gái thì không ăn được đồ chua nên cho mẹ đồ chua nè.
Chị vợ lặng lẽ xắn nhỏ mấy cục há cảo ra, ai dè không biết do trơn tay hay sao mà một cục rơi xuống đất. Cô bé con thấy thế cười khanh khách, mắt nhìn bố, tay chỉ dĩa há cảo của mẹ coi bộ muốn rủ bố cùng chọc quê mẹ. Anh bố hiểu ý cũng cười theo con (nhưng đôi mắt nhìn vợ thì vẫn hiền dịu và ấm áp vô cùng). Xong rồi để phân tán sự chú ý của cô bé để chị vợ ăn tiếp phần của mình, anh cũng bắt chước lấy hai cái nĩa nhỏ xắn một cá viên trong dĩa của con gái. Cục cá viên học theo miếng há cảo cũng lăn quay xuống nền, thế là cô bé khoái chí cười càng to. Bố mẹ cũng nhìn nhau cười.
Khác với cục cá viên bị rơi lần đầu, cô con gái rất để ý đến cục cá viên bị rơi xuống nền lần này, cứ hỏi bố cục cá viên ấy đâu rồi. Anh bố lấy tay dò xuống tìm rồi cầm lên. Nhưng sợ cô bé thấy rồi sẽ đòi ăn nên bày trò ảo thuật, cho cô bé thấy cục cá viên ở tay này rồi huơ tay kia như làm phép, miệng úm ba la xì bùa xong len lén giấu cục cá viên đi:
– Ba làm phép cá viên biến mất rồi, ba giỏi không?
Con bé gật đầu, cười rõ tươi để lộ hàm răng sún và quay lại tiếp tục với món ăn của mình. Khi thấy con gái đã hết chú ý đến viên cá kia, anh bố mới lặng lẽ phủi bụi và chấm tương ớt ăn…
Xong bữa, anh kêu chị phục vụ tính tiền, rồi móc túi quần lấy ra tờ 200 ngàn gấp phẳng phiu làm tư ra vuốt thẳng rồi trả tiền. Nhận tiền thối xong, anh kêu hai mẹ con ra chỗ xe trước, anh tranh thủ đi wc. Khi đó, tui mới để ý thấy là anh đi cà nhắc. Nhìn kỹ hơn thì là chân này đi dép, còn chân kia là chân giả. Một lúc sau anh cà nhắc đi ra chỗ để xe, rồi bằng một sự uyển chuyển có được nhờ rèn luyện nhiều lần, anh quay đầu chiếc xe wave cũ ra, lên xe xong, anh bế cô con gái lên ngồi trước để chị vợ thoải mái ngồi phía sau, rồi chạy xe đi.
Nhìn xuống tô bún đã ăn xong từ bao giờ, tui không còn thấy nóng ruột chờ đợi người bạn bận việc nữa mà ngược lại, lòng thầm cảm ơn vì tui đã có được cơ hội ngồi một mình để ngắm nhìn và ngưỡng mộ gia đình nhỏ vừa rời đi ấy.
Cuộc sống có những niềm vui tuy giản đơn với họ, nhưng đẹp diệu kỳ trong mắt tui. Mọi mệt mỏi của một ngày dài đối diện với màn hình máy tính như tiêu tan đi đâu mất, để lại trong tim một sự ấm áp giản dị và bình yên đến lạ. Lòng thầm mong cuộc sống của họ sẽ vẫn luôn giữ mãi tiếng cười khanh khách vô tư của bé con, sự quan tâm tinh tế nhưng thầm lặng của người cha/người chồng, ánh mắt hạnh phúc, yên vui của người vợ. Mong cho mọi điều tốt lành sẽ đến với gia đình nhỏ ấy.
Sài Gòn dẫu trời có trở lạnh đôi chút, vẫn ồn ào, bụi bặm và tất bật như vốn dĩ của nó, nhưng hình như vẫn luôn tình cảm và quấn quýt một góc nhỏ trong trái tim bé bé của tui, vì những điều bình dị như thế…
HCM, 15.12.18