Trò chơi trốn tìm!

Hồi bé, mình và những người bạn cùng xóm chơi trò trốn tìm. Cứ hễ nghe đếm “năm, mười, mười lăm, hai mươi…” là tức khắc cả lũ đã nhanh nhảu tìm chỗ nấp. Cái trò chơi trẻ con ngày xưa sao mà dễ thương thế!

Hôm nay, tưởng chừng như đã lớn. Cuộc sống hiện đại tưởng chừng như cuốn đi tất cả những thú vui nhỏ nhoi đó, ấy thế mà…

Ở một nơi nào đó trong cuộc sống bình yên, có một người bạn vẫn chơi trò cút bắt với tình yêu. Họ yêu nhau rồi chia tay, họ lại tìm nhau, lại giận dỗi, hợp tan cứ liên tục như một cái vòng tròn luẩn quẩn trói buộc tự do của hai người. Họ đã cười thật vui và cũng đã buồn thật nhiều!

Ở một “xó xỉnh” nào đó trên thế giới online, có hai người bạn họ quen nhau thật tình cờ. Chỉ trong một thời gian ngắn họ thân thiết như bất cứ đôi bạn nào đã trải qua sóng gió. Họ thoải mái chia sẻ và cười vui với nhau. Chat, blog, tin nhắn là những công cụ họ liên lạc cùng nhau. Họ có hai thế giới nội tâm, hai cuộc sống hòan tòan khác nhau, nhưng hình như họ tìm được sự đồng cảm thật sự. Một tình bạn thật đẹp! Vậy mà một người đã âm thầm rút khỏi cuộc chơi, không một lý do, không một cái cớ rõ ràng chỉ để lại hai tiếng “Vĩnh biệt!”. Người ở lại, đương nhiên buồn, giận và tổn thương nghiêm trọng. Đi tìm đâu trong vô vàn người những người giữa nhân loại bao la, đã vậy, đi tìm một trái tim đã muốn tu mình làm “ẩn sĩ” thì lại càng cực kỳ khó khăn! Tình bạn này cũng là một trò chơi cút bắt mà người đi tìm hòan toàn lạc mất phương hướng.

Ở một góc nho nhỏ nào đó trong trái tim con người, cái cảm giác “giận” và “thương” cứ đùa giỡn nhau hòai. Thích và ghét một ai đó mình bất chợt gặp, bất chợt quen rồi thân thật sự là một bài tóan, đôi khi rất phức tạp, nhiều khi lại đơn giản hơn bất cứ điều gì. Gì nhỉ, mình đang giận thiệt giận một người, một người bạn, giận đến mức mình chẳng muốn nhìn mặt người đó nữa. Vậy mà vẫn phải gặp, vẫn phải đối xử như chưa có gì xảy ra. Mình là thế, nói một cách triết học thì “khi chưa tích lũy đủ lượng thì chất sẽ chưa biến đổi”! Một khoảng khắc nào đó với những kỷ niệm tốt đẹp giữa hai người, mình đã muốn tha thứ cho người bạn đó, nhưng hiện tại lại cho mình cái cảm giác rất đáng sợ:”Mình muốn bạn đó biến mất mãi mãi trước mắt mình!”. Có những cảm xúc khi chơi trốn tìm thật đáng sợ!

Bao giờ cho đến cái ngày xưa trò chơi trốn tìm, trốn tìm đơn thuần mà thôi!

27.02.2007

Boom boom… Valentine!

Hôm nay là Valentine rồi. Bà con mình những ai đã “có nơi có chốn” rồi chắc cũng đã mang trong mình một kế hoạch hay ho cho ngày lễ tình nhân. Lãng mạn, ngọt ngào, nồng nàn hay bất ngờ quá trời là cách bày tỏ. Một chút vị ngọt đắng của sôcôla, hương sắc của hoa, những lời đáng yêu trong tấm card quá trời dễ thương hay đơn giản chỉ là cái nắm tay hay lời thủ thỉ nhẹ nhàng cũng đã là quá đủ. Ôi, thú vị quá đi!

Đó là Valentine dành cho những “cặp đôi hòan hảo”, vậy với những single (như mình) thì sao? Ha ha, mình mới nảy ra một số ý tưởng điên rồ nhưng khá thú vị muốn chia sẻ cho bà con (những người đồng cảnh ngộ nè!)…

1, Bạn chưa có đối tượng? Không vấn đề. Hôm nay vẫn cứ dong dong đi chơi đi (nếu đi một mình thấy buồn thì cứ rủ thêm một vài chiến hữu đi cùng cho rôm rả). Vì sao vậy? Hà hà, ai mà biết trên thế giới có bao nhiêu người hòan cảnh the same cũng đang đơn côi lẻ chiếc đi một mình kia và ai mà biết những cuộc gặp gỡ bất ngờ có dẫn tới một cái happy ending hay không. Vô tư đi bạn ơi!

 2, Với bạn, Valentine đơn thuần chỉ vì bạn ngưỡng mộ những thanh sôcôla và bạn muốn được nhận chúng từ những người thân yêu (ai bảo là Valentine chỉ dành cho tình yêu?). Chuyện nhỏ luôn ngay bây giờ hãy alô một tiếng với cô (anh) bạn thân nói lên nguyện vọng “vô cùng chính đáng” của mình. He he, vậy là bạn chẳng cần phải lo lắng gì nữa rồi!

3, Bạn yêu những điều bất ngờ, và bạn muốn nhận được những điều ngọt ngào và lãng mạn (có thể lãng xẹt một chút cũng được) từ một người xa lạ trong hôm nay. Dễ vô cùng. Ngay lập tức hãy kiếm ngay một mảnh giấy cỡ A4, càng sặc sỡ và càng nổi bật thì càng tốt, trên đó nắn nót mấy chữ: “Ôm tôi đi… Nếu hôn được thì cứ việc. Bạn sẽ nhận được những điều thật may mắn trong năm nay!”. Thế là xong. Dám thử không?

4, Bạn chưa có ai những cũng bon chen theo trào lưu cùng chị em (anh em) đi sắm quà Valentine. Bạn đang lo không biết tặng ai? Ôi trời, tưởng gì! Bạn hãy kiếm một cái thùng (độ lớn của nó tỷ lệ thuận với số năm mà bạn “tin tưởng” là mình sẽ “ế”) sau đó trang trọng đặc món quà kia vào đó. He he, cứ tích lũy cho đến khi bạn tìm được một nửa của chính mình và tặng chúng cho cô nàng hay anh chàng tốt số kia, người ta sẽ cảm động và hạnh phúc lắm lắm đó! (đương nhiên phương pháp này chống chỉ định với những quà như sôcôla, hoa hay đại loại là những thứ không để lâu được!)

5, Bạn muốn mình chuẩn bị kỹ cho Valentine năm sau (mặc dù chưa có gì khẳng định 100% là Valentine năm sau sẽ khác năm nay!). Không có gì khó. Trước tiên hãy dùng trí tưởng tượng của mình để nặn ra hình ảnh công chúa hay hòang tử mà bạn- bằng giác quan thứ 6 của mình- mách bảo rằng mình sẽ gặp, sẽ quen trong năm nay! Cố gắng dùng tài năng nghệ thuật của mình thể hiện ra giấy hình ảnh đó rồi dán nó lên cái gối ôm thân yêu chẳng hạn. Sau đó, bạn muốn “luyện tập” gì thì cứ việc: tỏ tình, nắm tay…, tha hồ mà có kinh nghiệm luôn!

6, Đối với bạn, Valentine năm nay sẽ là ngày dài nhất trong năm, bạn chẳng biết làm gì cho thời gian chóng qua? Tưởng gì! Không gì dễ bằng giết thời gian. Đọc truyện, xem phim, nghe nhạc, coi hài, online… thiếu gì cách. Nếu muốn hiệu quả hơn thì cứ “chơi” vào một thứ gì đó “mạnh mạnh” một chút là ok, nằm rệp như con gián cho hết ngày luôn!

7,..

n, Nếu bạn đang ôm một cục buồn cho Valentine năm nay? Không sao, hãy tin tưởng rằng: Biết đâu Valentine năm sau…

He he, một chút zui zui cho ngày lễ tình nhân thôi. Chúc bà con mình có một Valentine vui vẻ và hạnh phúc nha!

Gửi tặng bà con ngàn vạn nụ hôn nồng ấm nè!

(Ai “ngột thở” vì sôcôla có thể chia sẻ để mình cùng giải quyết cho vui!)

14.02.2007

NHỚ hay QUÊN?

Có một loài hoa có cái tên thật đẹp: “Forget me not”! Một câu chuyện thật hay về nó. Đã nghe và đã quên. Vào google đi tìm kiếm một loài hoa, bất chợt bắt gặp dòng chữ “Forget me not” dưới hình ảnh những cánh hoa màu xanh. Thích thú và ngỡ ngàng! Dễ thương quá!

***

Có những lúc mình cảm giác như đang quên đi một điều gì đó. Thật lạ! Chẳng hiểu sao nữa. Không biết là do mình đang cố tình quên hay thời gian đang làm tàn phai những hình ảnh đó, những sự việc đó, những con người đó một cách vô tình! Mình nhớ có một người bạn đã viết trong lưu bút của mình: “Hãy nhớ những điều đáng nhớ và hãy quên những điều gì đáng quên!”. Thế mà hôm nay mình băn khoăn thật sự khi đứng giữa hai con đường: quên đi hay là nhớ; cái gì là hãy giữ lại và cái gì hãy cho nó đi về với dĩ vãng đi? Thật khó!

Nhiều lúc mình đã tự hỏi “quên những điều đáng nhớ” hay “nhớ những điều đáng quên” là nghiêm trọng hơn. Hì hì, một câu hỏi thú vị mà đến bây giờ mình vẫn chưa tìm ra lời giải đáp. Hôm nay mình đã ngỡ quên chuyện của những ngày hôm qua, ấy thế mà khi bắt gặp cảnh tượng đó, con người đó, thứ âm nhạc đó mình lại nhận ra một điều thật xót xa: Mình chưa quên được, thật sự chưa quên được như mình đã từng nghĩ. Bó tay. com với một cái tính bảo thủ và lỳ lợm. Vì sao chứ? Vì sao mình lại cảm giác không yên tâm để quên đi thế này? Mình đâu còn lý do nào để níu giữ nó nữa đâu? Mình không biết phải làm sao. Thật sự không biết phải làm sao!

Đã có những thứ mình luôn tin tưởng mình sẽ nhớ, mãi mãi sẽ nhớ. Hôm qua, hôm nay mình đều đã tâm niệm như thế. Vậy mà, trong một khoảng khắc nào đó trong hiện tại, bỗng nhiên mình quên đi một cách vô thức khi những cái “đáng quên” kia trở về. Phải chăng bởi vì đó chưa phải là những điều thật sự quan trọng đối với mình như mình đã từng tin? Vẫn biết chẳng ai có thể trả lời thay cho mình, vẫn biết chẳng ai có thể giúp mình ngoài chính bản thân mình mà sao thấy khó quá.

***

Loài hoa thật đẹp kia mang một cái tên thật ý nghĩa. Cái tên hay chính nó đã làm nên vẻ đẹp và sự yêu mến nhỉ? Dù Quên hay là Nhớ, thời gian qua đi nó vẫn mang trong mình một câu chuyện và một tên gọi duy nhất: FORGET ME NOT!

09.02.2007

Blog ơi, sao mày buồn thế?

Từ lúc nảo lúc nao không biết, thế giới blog đã trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Blog trở thành người bạn tinh thần của những chủ nhân kiến tạo ra nó. Lặng lẽ hay sôi nổi, giản đơn hay màu mè.. blog đã thể hiện được một phần cá tính của các blogger. Blog bây giờ không chỉ tồn tại với một ý nghĩa duy nhất là nhật ký online nữa mà hơn hết blog đã trở thành một người bạn thân thiết, là cầu nối kéo các trái tim bạn bè, kết nối những miền đất, những văn hoá và truyền thống khác nhau lại gần nhau hơn. Blog đã trở nên thật sự quan trọng và thu hút đặcbiệt. Nhưng hình như, nhiều blog gần đây đang bị nhiễm một loại virus tên BUỒN thì phải, không hiểu nguyên nhân do đâu. Nguy hiểm hơn, căn bệnh này đang bị lây nhiễm nhanh chóng! (Theo lời nhận xét của ^_^).

Lướt nhanh một vòng qua các blog, đọc lướt các entry vẫn thi thoảng thấy đâu đó một nỗi buồn không tên với nhiều cấp độ: từ buồn man mác, buồn sầu thảm, buồn điên đảo, buồn phát khóc rồi đến thất vọng, mất niềm tin, chán nản… (blog của mình cũng đang bị nhiễm nặng căn bệnh này!) Không biết là tại cuộc sống đáng buồn chán vậy hay tại tụi mình hơi tận dụng blog để trút nỗi niềm không? Hì hì, đôi khi (như Hoang Dã nói) hình như mình hơi cá nhân hoá những tâm trạng và suy nghĩ đến nỗi cứ hễ có chuyện gì dù to dù nhỏ đều đưa lên blog cả. Cái đó không sai mà ngược lại là quyền của các blogger. Và mình có một suy nghĩ rất chủ quan là, khi mình buồn hình như mình viết blog cảm xúc hơn cả, blog cũng dường như trôi chảy và hay hơn những lúc khác. Hình như những lúc đó những suy nghĩ và tình cảm của con người ta dễ biến thành câu chữ hơn hay không nữa. Thú thật đọc mấy blog có chút buồn mình thấy dễ đồng cảm hơn rất nhiều, thấy gần mình hơn và thực hơn rất nhiều (có lẽ cái buồn làm người ta dễ cảm thông với nhau hơn hay sao ấy!). Đó là cảm xúc đứng ở vị trí một người bị nhiễm vius “buồn” nặng trong một khoảng thời gian gần đây! Hì hì…

Lại có những lúc mình lại có một suy nghĩ khác. Đó là khi đọc được blog của những người bạn quan tâm đến những vấn đề của xã hội, blog của những con người luôn lạc quan bận rộn với niềm vui sống rồi bỗng nhiên đâu đó lạc vào thế giới một chút “buồn” khi click chuột vào entry mới của đứa bạn tự nhiên cái hưng phấn và niềm tin mà những blog trước “truyền” cho mình đi đâu hết. Mình thấy buồn cho bạn, rồi nghĩ đến mình, tự nhiên thấy hơi hơi rồi suy nghĩ bậy bạ cho đến khi tìm cho mình (một cách không ý thức) một nỗi buồn kiểu như “tôi buồn chẳng hiểu vì sao tôi buồn” (câu này trích lại lời một ông chồng đang than khi chat với mình tại thời điểm này!). Thế là buồn dây chuyền luôn. Nghĩ thấy nản nhỉ!

Xài blog lâu rồi tự nhiên thấy yêu nó vô cùng. Nhiều khi rảnh rỗi đọc lại mấy cái blog cũ thấy mình cũng nhiều khi tâm trạng ghê gớm, đọc mấy bài có dấu hiệu của virus “buồn” thì tự nhiên thấy thương mình rồi thương luôn những người bạn đọc các entry đó luôn (nhân đây cũng hỏi bà con nào từng đọc blog của mình mà làm cho bà con mất hứng hay hết vui thì cho mình gửi mấy chữ: ” thông cảm nhiều” nha!). Đôi khi thương thương còn lẩm nhẩm yêu yêu : “Blog ơi, sao mày buồn thế!”. Ôi chao, nỗi buồn là vô tận!!!

Chung niềm vui và chia sẻ nỗi buồn với nhau đã là phạm trù tình cảm của các blogger- khi họ đã là bạn thật sự. Chỉ có một ước muốn nhỏ nhoi thôi, bà con mình ngày càng vui nhiều hơn, cười nhiều hơn để thế giới blog của bạn, của mình và của chúng ta thật sự là một ngọn lửa của niềm tin và hạnh phúc. Chắc là khó (vì đây là cả một sự nghiệp!) nhưng phải cố gắng “vì tương lai con em chúng ta” thôi. Hi hi!

Chúc mình và bà con thành công!

P/S: Nói gần nói xa phải nói mình trước, từ nay mình sẽ cố gắng cười nhiều hơn, cố gắng tìm cách đơn giản và giảm nhẹ những bận tâm và suy nghĩ để sống vui hơn! ^_^

05.02.2007