Quán

Tan sở, con nhỏ ghé qua cái quán nhỏ quen thuộc chờ người bạn lâu ngày không gặp. Quán khá vắng khách.
Bạn bị dính việc đột xuất phải ở lại công ty làm cho xong nên đến trễ, bụng đói meo nên con nhỏ gọi tô bún cắm cúi ăn trước. Ăn vơi được phân nửa tô, nhìn lên thì thấy quán đã lác đác khách ở các bàn. Nhìn đống hồ thấy khả năng bạn chắc cũng chưa ra liền được nên sau khi gọi điện xác nhận với bạn là vẫn đang chờ thì nó kìm hãm tốc độ ăn lại, nhờ đó mà cũng có thời gian quan sát xung quanh hơn.
Ở bàn phía trước mặt nó là một gia đình nhỏ ba thành viên. Người bố trông rắn rỏi, da ngăm đen, mặc bộ đồ khá cũ, chân mang chiếc dép tổ ong màu đã ngả vàng. Người mẹ nhỏ người, gầy gò, da sạm màu. Cô con gái tầm 4 tuổi, đôi mắt đen tròn xoe, tóc thắt bím sau, mặc cái đầm ngắn, khuôn mặt tròn tròn đáng yêu.
Phục vụ quán đến hỏi cả nhà ăn gì. Người bố sau một hồi xăm soi thực đơn, quyết định gọi món chè giá rẻ nhất. Xong không cần chờ chị vợ xem món ảnh gọi luôn món há cảo chiên cho chị (theo lời ảnh nói với chị phục vụ là “vợ tui thích ăn món này”), rồi quay qua hỏi cô con gái:
– Con thích ăn gì?
– Con thích cái món gì nhỏ nhỏ, tròn tròn mà có mấy chú hay đạp xe đi bán, bỏ trong tủ kính á.
Anh chồng quay qua hỏi chị phục vụ:
– Ở đây có bán cá viên chiên không chị?
– Có, anh.
– Vậy chị cho tui một dĩa cá viên chiên nữa, có mấy cái nĩa chị nhé.
Ly chè của người chồng ra trước. Anh vớt mấy cục đá xay ở trên cho vào miệng rồi dùng muỗng vớt đậu ở dưới đút cho cô con gái. Cô bé cười khoái chí với mấy hạt đậu mát lạnh trong miệng, cười tít cả mắt.
Món cá viên chiên ra. Bố mẹ như được phân công sẵn, bố thì cắm lần lượt mấy cái nĩa vô từng cục cá viên, cầm lên miệng thổi phù phù cho đỡ nóng. Mẹ xé khăn ướt lau tay cho con. Được mẹ lau tay xong, bé con liền lấy xiên cá viên bố đã thổi nguội đưa lên miệng cắn vội. Miếng cá bị rơi ra, lăn xuống nền gạch, để lại miếng dầu còn dính lại trên một bên miệng của cô bé. Anh bố lấy cái khăn ướt chị vợ đã xé lau tay cho con lúc nãy lau mặt cho con gái, miệng nói: “Không sao, không sao, ăn cục khác nhé!”. Cô bé cầm tiếp cái nĩa đã được bố xiên sẵn cục cá viên ăn tiếp. Anh bố sau khi đã lau mặt cho con xong, quay xuống tìm cục cá viên, lượm lên lấy tay phủi phủi bụi rồi chấm tương ớt ăn ngon lành.
Bé con học theo bố, chấm miếng cá vào ớt tương rồi mới chịu bỏ vào miệng. Cay xè, bé con lè lưỡi coi bộ khó chịu lắm. Anh chồng đưa cục cá đó cho chị vợ ăn, lại lau miệng cho con rồi quay qua chị phục vụ xin chén tương đen cho con chấm khỏi cay, còn kéo chén tương ớt ra xa.
Món há cảo chiên của chị vợ ra. Anh chồng liền chuyển mấy miếng đồ chua ở dĩa cá viên của con gái qua dĩa của chị, miệng nói như để cả hai mẹ con cùng nghe:
– Mẹ thích ăn đồ chua, con gái thì không ăn được đồ chua nên cho mẹ đồ chua nè.
Chị vợ lặng lẽ xắn nhỏ mấy cục há cảo ra, ai dè không biết do trơn tay hay sao mà một cục rơi xuống đất. Cô bé con thấy thế cười khanh khách, mắt nhìn bố, tay chỉ dĩa há cảo của mẹ coi bộ muốn rủ bố cùng chọc quê mẹ. Anh bố hiểu ý cũng cười theo con (nhưng đôi mắt nhìn vợ thì vẫn hiền dịu và ấm áp vô cùng). Xong rồi để phân tán sự chú ý của cô bé để chị vợ ăn tiếp phần của mình, anh cũng bắt chước lấy hai cái nĩa nhỏ xắn một cá viên trong dĩa của con gái. Cục cá viên học theo miếng há cảo cũng lăn quay xuống nền, thế là cô bé khoái chí cười càng to. Bố mẹ cũng nhìn nhau cười.
Khác với cục cá viên bị rơi lần đầu, cô con gái rất để ý đến cục cá viên bị rơi xuống nền lần này, cứ hỏi bố cục cá viên ấy đâu rồi. Anh bố lấy tay dò xuống tìm rồi cầm lên. Nhưng sợ cô bé thấy rồi sẽ đòi ăn nên bày trò ảo thuật, cho cô bé thấy cục cá viên ở tay này rồi huơ tay kia như làm phép, miệng úm ba la xì bùa xong len lén giấu cục cá viên đi:
– Ba làm phép cá viên biến mất rồi, ba giỏi không?
Con bé gật đầu, cười rõ tươi để lộ hàm răng sún và quay lại tiếp tục với món ăn của mình. Khi thấy con gái đã hết chú ý đến viên cá kia, anh bố mới lặng lẽ phủi bụi và chấm tương ớt ăn…
Xong bữa, anh kêu chị phục vụ tính tiền, rồi móc túi quần lấy ra tờ 200 ngàn gấp phẳng phiu làm tư ra vuốt thẳng rồi trả tiền. Nhận tiền thối xong, anh kêu hai mẹ con ra chỗ xe trước, anh tranh thủ đi wc. Khi đó, tui mới để ý thấy là anh đi cà nhắc. Nhìn kỹ hơn thì là chân này đi dép, còn chân kia là chân giả. Một lúc sau anh cà nhắc đi ra chỗ để xe, rồi bằng một sự uyển chuyển có được nhờ rèn luyện nhiều lần, anh quay đầu chiếc xe wave cũ ra, lên xe xong, anh bế cô con gái lên ngồi trước để chị vợ thoải mái ngồi phía sau, rồi chạy xe đi.
Nhìn xuống tô bún đã ăn xong từ bao giờ, tui không còn thấy nóng ruột chờ đợi người bạn bận việc nữa mà ngược lại, lòng thầm cảm ơn vì tui đã có được cơ hội ngồi một mình để ngắm nhìn và ngưỡng mộ gia đình nhỏ vừa rời đi ấy.
Cuộc sống có những niềm vui tuy giản đơn với họ, nhưng đẹp diệu kỳ trong mắt tui. Mọi mệt mỏi của một ngày dài đối diện với màn hình máy tính như tiêu tan đi đâu mất, để lại trong tim một sự ấm áp giản dị và bình yên đến lạ. Lòng thầm mong cuộc sống của họ sẽ vẫn luôn giữ mãi tiếng cười khanh khách vô tư của bé con, sự quan tâm tinh tế nhưng thầm lặng của người cha/người chồng, ánh mắt hạnh phúc, yên vui của người vợ. Mong cho mọi điều tốt lành sẽ đến với gia đình nhỏ ấy.
Sài Gòn dẫu trời có trở lạnh đôi chút, vẫn ồn ào, bụi bặm và tất bật như vốn dĩ của nó, nhưng hình như vẫn luôn tình cảm và quấn quýt một góc nhỏ trong trái tim bé bé của tui, vì những điều bình dị như thế…
HCM, 15.12.18

Tạp 02

Trong cuộc sống, có những điều đã qua đi không thể nào trở lại. Ví như, chuyện tình thơ ngây như phim ảnh của những ngày xưa, ví như thứ tình bạn trong trẻo không tính toán của ngày đi học, ví như một người thân đã từng khỏe mạnh sống cạnh bạn… Nếu liệt kê những cái ví như ra cho đến tận cùng thì có lẽ cả năm ngồi FB cũng chưa viết xong cái note này đâu hè. 🙂

Cũng có lẽ như ai đó đã nói, người ta thường chỉ ý thức được giá trị của một con người, một đồ vật khi đã mất đi. Nên phải chăng vì thế mà những cái đã qua đi kia lại càng trở thành thứ bảo vật ám ảnh mãi trong lòng mỗi người, nhất là khi con người ta rơi vào cảnh giông tố hay trái gió trở trời. Kiểu như, tìm được một anh chàng đạt tiêu chuẩn 5 sao mà tình cảm vô cùng í ẹ thì lại tiếc hoài mối tình ấm áp trẻ con ngày nào; sống giữa lòng người khó đoán thì lại nhớ mãi những người bạn vô tư ngày thơ; bị dòng đời vùi dập mới càng nhớ thương người thân thương nào đó đã từng chở che, yêu thương ta vô điều kiện… Càng không thể tìm lại những điều quý giá, lại càng muốn níu giữ quá khứ và càng tự trách bản thân về nhiều điều.

“Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. Nếu ngày xưa những cái có được tưởng là mãi mãi, ta vô tình lướt qua cuộc sống và trách cứ mọi người, thì ngày nay khi đã nếm được mùi mất mát trong cuộc đời, ta mới thấm cái vị đắng nơi đầu lưỡi, vị cay trên khóe mắt, vị chát chúa trong lòng và một lúc nào đó rồi cũng tự nhận ra nên nhìn lại chính mình.

Vẫn có những khoảnh khắc trong hành trình vội vã, ta có ước muốn “giá như…” để được nói lại, làm lại, sống lại và sửa sai nhưng rồi cũng tự vỡ mộng nhận ra cỗ máy thời gian của Đôrêmon cũng chỉ tồn tại trong truyện tranh. Để trưởng thành, ta phải dũng cảm đối diện với thực tại, với những sai lầm cũng như vùng tối tăm của bản thân và sau cùng là biết bao dung cho ta, cho người và cho đời.

Sự thứ tha nói dễ không dễ, nói khó cũng chẳng phải khó. Nó không đơn giản là “không sao”, “đừng bận tâm”, “tôi hiểu mà”, nhưng cũng không khó kiểu “bắt thang lên hỏi ông trời”, mà cần sự cảm thông sâu sắc và việc buông xả hoàn toàn những bực dọc, giận dữ chất chứa trong lòng. Buông được thì sẽ nhẹ, xả rồi sẽ trôi. Việc nghe tưởng dễ nhưng người đời thường đa số lại muốn chọn đường khó mà đi chớ mấy ai chịu đi đường thẳng. Nhiều khi cứ phải loanh quanh một vòng, làm tình làm tội nhau một đời mới nhận ra ta đã lãng phí cuộc sống này biết bao nhiêu…

Làm khổ người cũng chính là làm khổ mình. Kiểu như khi mình mắng chửi ai đó thì tai mình phải nghe đầu tiên, khi mình bực bội ai đó thì cũng trước hết tự khiến mình ăn không ngon, ngủ không yên. Nhưng ít khi ta tự nhận biết được điều đó và thường chọn cách đổ lỗi cho lòng đời dối gian làm khổ ta.

Cuộc sống – không phải là một trò chơi kéo dài mãi mãi, cũng chẳng phải là canh bạc bắt buộc phải có người thắng- kẻ thua. Biến cuộc đời thành những vũ đài, thành những chiến trường rồi một ngày đời ta bốc lên mùi tanh tưởi của những cuộc chiến. Gươm giáo không có mắt và cũng không ai là mình đồng da sắt, chẳng thể nào ta tránh được những tổn thương cho mình và đối phương khi cứ đâm đầu vào những trận chiến không đầu không cuối, không nhỏ không to, không đúng cũng chẳng sai (vì ai ai cũng đều có lý).

Vậy chi bằng, cứ khe khẽ hát, khe khẽ cười, khe khẽ thở để ngắm nhìn cuộc sống, mở lòng hơn và sống trọn vẹn với hiện tại. Tìm về những điều tốt đẹp đã có ở quá khứ để bao dung hơn cho nhau thì hiện tại. Nhìn về những gì mong đợi ở tương lai để yêu thương và hết mình hơn với hôm nay. Được vậy, có lẽ mai mốt già đi đỡ day dứt về tuổi trẻ, có được thêm vài mối quan hệ thâm giao và tìm được những niềm vui đích thực giữa nhân gian. Và sống thế, có khi đời cũng sẽ đỡ phí đi đôi ba phần. 🙂

Mong người cứ cười vui và đời vẫn đẹp tươi một cách chân phương vậy thôi, ^_^!

HCM, 15.12.14

Thời gian

Ngày…

Chiều tan sở, kẹt xe, trời chuyển và khá bức. Trong dòng người dồn ứ mong sớm thoát cảnh bụi bặm để nhanh chóng về nhà trước khi cơn mưa lớn đổ xuống có một anh chàng lái chiếc xe máy cũ, chở mấy bịch lớn nước đá đi giao cho khách. Trước xe treo ly trà sữa Phúc Long coi bộ cũng mới mua.

Lách qua từng chiếc xe đến đoạn không thể chen lên được chút nào nữa, anh chàng lấy ly Phúc Long nhấp một ngụm trà sữa mát lạnh xong cười thiệt tươi. Không biết do ngụm nước mát ngọt hay nghĩ đến điều gì đó vui vẻ mà mặt thư giãn và sáng bừng thấy rõ.

Cái đứa ít chuyện đang cảm-thấy-rất-khát-nước chạy xe bên cạnh nhìn qua chợt nghĩ, đây có lẽ là “quảng cáo” nước uống người thật việc thật dễ thương nhất từng xem. 🙂

Ngày…

Với mong muốn nấu một món nước ngon ngon dành cho buổi tối, con nhỏ te te chạy xe đến siêu thị gần nhà để mua ít đồ. Lúi cúi xem mấy món ở gian trái cây, bất giác nhìn qua thấy một anh chàng coi bộ cũng mới đi làm về (còn mang đồng phục) cũng đang chăm chú chọn cùng loại trái cây với nó. Không biết do dáng vẻ của anh chàng lúc chọn mấy vỉ hoa quả trông rất thú vị hay do khoái chí khi phát hiện cái siêu thị nhỏ xinh khi đó khá vắng, ngoại trừ mấy chị bán hàng thì chỉ có mỗi nó là khách nữ còn lại là vài đấng mày râu đi mua hàng mà con nhỏ bật cười thành tiếng. Anh chàng nghe thấy tiếng cười ngước mắt nhìn rồi cười lại. Chẹp, nụ cười đó rất tương xứng với khuôn mặt sáng sủa, nam tính và khá điển trai. Có hơi lay động nhẹ trong 2 giây, nhưng với-bản-lĩnh-của-cô-nàng-tuổi-28 con nhỏ nhanh chóng đáp lại nụ cười khích lệ kiểu anh-cứ-chọn-hàng-đi rồi chuyển qua gian hàng khác, để lại vỉ trái cây đã-chọn-nhưng-quyết-định-chưa-mua-hôm-nay vào tầm tay của anh chàng.

Trong đầu chợt nghĩ đến việc sau này có bạn trai/chồng, thể nào cũng phải rủ đi siêu thị cùng, hehe 🙂

Ngày…

Dắt xe vào nhà, chuẩn bị đi lên thì cô bé chủ nhà tươi cười đi ra nói chuyện. Sau vài câu trò chuyện vu vơ, em í hỏi: “Chị ơi, chị có biết chương trình Hẹn hò gì đó trên TV không?”. “Ừ, hình như có lần chị đã xem. Em tính đăng ký tham gia hả?”. “Dạ không, em tưởng chị không biết nên giới thiệu để chị xem và đăng ký chơi thử. Biết đâu sẽ kiếm được một anh thú vị đó chị”. “Hí hí, chị sẽ nghĩ về gợi ý của em. Cảm ơn em :-)”.

Coi bộ hội đồng cổ động con nhỏ tái yêu đương đã có thêm một thành viên tích cực mới. ^_^

Ngày…

Như thói quen mỗi sáng, sau màn thể dục nhanh-gọn, con nhỏ lại tới trước lốc lịch, xé lịch ngày cũ, đón ngày mới và đọc câu danh ngôn ghi trên đó. Con số 1 to tướng hiện ra. “Ồ, hôm nay sang tháng mới rồi nè”. Tháng 12 – tháng của giáng sinh, tháng của những rộn ràng cuối năm.

Một năm nữa sắp qua rồi.

Trái đất vẫn chầm chầm quay…

HCM, 01.12.2015

Ngày không vội vã

1. FB,
(Bên cạnh những người bạn chính hiệu con nai vàng, FB của tui vẫn có những nhóm bạn đặc biệt khác.)

Có nhiều người, tui “unfriend” sau một thời gian làm bạn bởi hoặc tui thấy thế giới của họ “ảo” quá, hoặc họ không ảo mà có những cách thức quan tâm khiến tui thấy muốn nổi khùng quá ^^!

Có vài người tui “unfriend” nhưng vẫn âm thầm theo sát họ. Một ngày đẹp trời tui lại đề nghị kết bạn, vì dù đôi khi họ cũng khiến tôi nhức đầu thật nhưng cái tâm họ lành, dễ thương và trẻ thơ cực kỳ. 🙂

Và có cả những người, tụi tui chơi với nhau mấy năm trời khá là tâm đầu ý hợp trên FB dù chưa từng gặp mặt ngoài đời thực. Quý nhau ở sự đồng cảm, ở những giá trị mà mỗi người coi trọng nên nói ít hiểu nhiều. Âm thầm quan tâm, âm thầm lắng nghe và âm thầm thấu hiểu. Thế mà đột ngột, tui vô tình biết được một người trong số ấy đã ra đi mãi mãi. Bạn tui chọn hy sinh tính mạng của mình để dành sự sống cho một sinh linh khác… Giấc nghỉ trưa trở mình thành những ngẩn ngơ ám ảnh và tiếc nuối. Thương!

Trong thế giới ảo, nhiều điều ảo nhưng cũng không ít cái THẬT đáng quý ở đó!

2. Ăn,

Mấy tháng rồi mới có bữa ăn uống với bạn bè ở lề đường. Như mọi khi, vẫn là mọi người nhậu còn tui phá mồi. Cũng bởi cái thú ăn-không-men ấy mà tui đủ tỉnh táo để quan sát một người phụ nữ già bán hàng rong.

Người phụ nữ ấy tầm cũng bảy mấy, lưng khòm xuống cũng gần xấp xỉ vuông góc với thân người, bán xoài, đậu phộng, trứng cút,… cho mấy quán nhậu bờ kè. Cứ có khách vào là bà đi theo vào bàn mời mua hàng. Thỉnh thoảng có cảnh những cô gái trẻ quần cụt áo dây mang giày cao gót đi trước, người phụ nữ già lưng khòm lật đật cầm cái thúng hàng theo sau…

Không có khách mới vào, bà ngồi ở gốc cây cạnh quán nhìn đăm đắm vào dòng xe cộ đông đúc khi phóng ào ào, lúc dồn ứ lại vì chờ đèn đỏ phía trước. Một chốc sau, bà bóc vỏ hai ba cái nem trong thúng hàng, cho hết vào một cái bịch rồi dùng tay bóp nát, ém lại như người ta vẫn thường ém cơm, ém xôi. Móc móc trong cái bịch nào đó, bà lấy ít rau răm, lấy con dao nhỏ rồi xoay người về phía đèn đường tìm chút ánh sáng rõ hơn, cắt nhỏ vài cọng rau vào cái bịch nem đã bóp nát lúc nãy. Trộn trộn một hồi rồi bà móm mém ăn với một sự ngon miệng lạ kỳ giữa những dãy bàn thơm thơm mùi đồ nướng và tiếng cụm ly lách cách…

Cuộc sống vẫn nhẹ nhàng tấu lên những âm sắc riêng trong bản nhạc dài bất tận.

Ngày không vội vã…

HCM, 23.11.2015