Chiều… tan chảy! ^^

Mở comment của Hoang Dã, đọc được 2 chữ “tan chảy”… ngạc nhiên và lạ lẫm rồi thích thú. Một người bạn tốt lâu ngày lại trở về và cho mình những cảm giác yên ả từ một tâm hồn đẹp, lương thiện…

Ngày cuối cùng ở Sài Gòn trong cái mác sinh viên năm 3. Hihi, một chút gì đó hụt hẫng và thấy già như trái cà… Sang năm bằng giờ hoặc là đang bon chen làm ở đâu đó hoặc là gia nhập vào đội quân thất nghiệp của xã hội rồi! Thời gian nhanh thật nhanh!

Chiều… lặng lẽ với lappy giữa “Trầm”. Mọi thứ xung quanh vẫn thân quen như ngày nào nhưng giờ cứ hễ nhìn ra ngoài cửa kính và quan sát nước chảy ngoài kia lòng lại thấy nao nao kì lạ. Không biết có phải là cảm giác nao nao của một đứa trẻ sắp được trở về với gia đình hay là cái xa lạ của không khí lặng im đến đáng sợ khi ngồi đối diện trước một bức tượng đá – một người đã từng rất thân quen với mình.

Những câu trả lời lạc lõng, một sự thờ ơ với chính mình, một tâm thế bị động mặc dòng đời cuốn trôi và sống đơn giản để đối phó với những biến cố xảy đến. Thật sự mình không nhận ra được cái con người đang ngồi đối diện đó – một con người thông minh và linh hoạt nay còn đâu nữa…! Phải chăng cảnh buồn, nhạc buồn, không khí buồn làm cho người ta có cái tâm trạng, cái ánh mắt và nụ cười đầy hình thức như vậy. Chỉ một lần thôi, mình đã mong con người đó sống thật với chính bản thân nhưng mà sao người ta không chịu cố gắng hay là do mình yêu cầu ở một người bạn quá nhiều điều?

Những chuyện đã qua, chảy đi chảy lại như một trăn trở trong lòng. Đã muốn cái dòng nước nhỏ bé ấy trôi nhanh ra biển để tiếp tục bay và tiếp tục hành trình cuộc sống trên đại dương rộng lớn. Nhưng hình như… không dễ hay là do vẫn có một điều gì đó ở người xưa, cảnh xưa làm mình chưa an tâm đi tiếp? Không phải con người ấy quá yếu đuối, cũng không phải là người độc ác không chịu buông tha cảm xúc của bản thân… Mình biết điều đó, nhưng chỉ mong người ta sớm trở lại với con người đầy tự tin như cũ. Mình mong được nhìn thấy nụ cười đáng yêu, đầy kiêu hãnh và cao ngạo của ngày nào! Hihi, điều đó làm cho mình thấy vui và yên tâm hơn thật nhiều!

Những chiếc lá vàng trôi lững lờ và vô thức trên dòng nước bên ngoài cửa sổ. Chợt nhớ đến quy luật những chiếc lá cùng trôi trên một dòng sông của con rể Thắng. Lòng cũng chợt thổn thức như dòng nước đổ xuống một tầng khác trên một dòng thác. Có lẽ khi vượt qua ranh giới của bản thân mình, con người sẽ có những cảm giác như thế. Chỉ hy vọng lòng người vẫn như chiếc bè vững chắc vượt qua ngọn thác, vượt qua những ranh giới trong lòng để sống bình thản và yên ổn như ngày xưa…

Đối diện với khó khăn, lắng nghe bài hát 2 chữ “Bình yên” mà thấy sao yên ổn lạ. Giá như mọi người đều có được cảm giác đó. Chỉ cách nhau một cánh tay mà sao thấy xa cách như muôn nghìn vạn dặm, như chưa bao giờ quen biết và tâm sự… Cuộc sống là phức tạp hay lòng người không đủ lớn để sống tốt và vui vẻ trong mọi thử thách và khó khăn của cuộc sống?…

Chiều… tan chảy theo Lipton dâu… nhìn qua cửa kính… nước chảy và lòng nhẹ tênh tênh như chiếc lá vàng kia…

Cuối tuần… yên ả… bình thản… nhưng chưa yên ổn!

19.7.2013

Thay đổi…

Chiều… Himiko lạ lẫm…

Hihi, nếu cách đây một tháng hoặc một tuần mình tới đây thì vẫn sẽ là cảnh đó nhưng cảm xúc sẽ khác. Nói đến đây chắc sẽ có người kêu mình nhảm và lắm chuyện rỗi hơi. Uhm, thì cũng có thể…

Một tuần của thi cử đã qua, chỉ còn một tuần nữa thôi là về nhà… Nhanh! Chưa bao giờ phải tính đến nhiều chi phí cơ hội cho một mùa hè như thế này. Dù sao cũng đã có quyết định riêng của bản thân. Hơi ấm gia đình sẽ luôn là sức mạnh lớn nhất trong một trái tim nhỏ bé của một cơ thể không lấy gì làm “vạm vỡ” cho lắm…!

Người ta nói rằng trong cái rủi cũng có cái may. Khi mất đi một cái gì đó, mình sẽ được bù đắp bởi một điều tương xứng. Đã qua rồi cái thời tiếc nuối những gì không còn thuộc về bản thân mà sống hết mình cho hiện tại và tương lai. Cái gì của mình sẽ là của mình, cái gì đến sẽ đến và không việc gì phải buồn chán. Nói như con rể Thắng là tìm kiếm các nguồn năng lượng để bổ sung cho nguồn lực của chính mình…

Mình đã tìm ra những nguồn hứng khởi mới để cân bằng một cuộc sống có đôi chút xáo trộn trong thời gian qua. Sẽ không quá nhiều lời để nói về những điều sắp tới, mà chỉ có 2 từ “cố gắng”. Cố gắng hết sức mình…, vậy nhé! Tự hứa với lòng hen…!

Bỏ lại sau lưng những gì đã qua. Dù sao cũng đã sống hết mình cho nó. Bây giờ nó không là của mình thì đơn giản là bản thân nó không thuộc về mình. Nếu không quá tham lam, không quá toàn diện, không quá hình thức và không quá tự tin thì đã không để lỡ nhiều cơ hội đến thế! Mọi câu “giá như: dẫu rằng là vô nghĩa nhưng hy vọng sẽ là một lời nhắc nhở tốt cho hôm nay và ngày mai. Điều căn bản là phải biết tự đứng lên bằng chính đôi chân của mình, phải tự lập và sống thật với bản chất con người mình.

Hôm nay đã khác hôm qua! Con người của bây giờ cũng đã suy nghĩ khác hơn, cư xử khác hơn so với ngày trước, tuần trước và tháng trước. Thời gian vẫn trôi, mọi thứ lại biến động. Cuộc sống vần là cuộc sống…!

Cuối tuần vui vẻ và hạnh phúc! 

13.7.2008

To live…!

Để sống và tồn tại là một chuyện. Để sống thành công lại là một chuyện vô cùng khác!

Có những con đường đầy chông gai cũng có những con đường được trải thảm bằng hoa hồng, Có những con người ta gặp rồi quên, có những người chỉ gặp một lần đã ghi dấu trong tim ta mãi mãi…

Một ngày trôi qua, ta lớn lên một chút theo vòng quay của cuộc sống tất bật. Từng bất hạnh hay hạnh phúc, con người đều trải qua sinh, lão, bệnh, tử như nhau. Một chu kỳ sống ngắn hay dài cũng không quan trọng bằng việc ta bắt đầu sống, sống và kết thúc cuộc sống như thế nào.

Khi không có ta hoặc có ai đó sẽ vui, hoặc có ai đó sẽ buồn, hoặc sẽ chẳng ai quan tâm. Ta có nhiều lựa chọn trong cuộc đời mình để quyết định cái đích hướng tới. Ý thức hoặc không ý thức, ta tự mình chọn cho mình một số phận để đi đến hết con đường. Có thể ta sẽ thành công, có thể ta sẽ thất bại hoặc giả cũng lênh đênh như bèo dạt mây trôi….

Tương tự như hạnh phúc, con người có những định nghĩa khác nhau về thành công, Có thể là dở hoặc hay và điểm bắt đầu cũng như kết thúc không giống nhau nhưng chắc chắn một điều ai cũng muốn tới được vạch đích của mình. Có thể dễ dàng hoặc khó khăn nhưng mỗi người đều muốn lúc không thể đóng góp hay cống hiến gì nữa cho đời có thể nhìn lại quãng đường đã qua một cách đáng tự hào.

Vẫn thường nghe bạn bè nói vui rằng: “Ăn để sống” nhưng sống rồi hãy làm sao cho nó có ý nghĩa thật sự! Hãy suy nghĩ và hành động đê sống thành công cuộc sống của chính mình nhé!

06.7.2007

Học hỏi! Ai da… cố lên! ^^

Hôm nay đã được học hai bài học lớn. Càng nghĩ càng xấu hổ với bản thân vì những tưởng mình đã giỏi hóa ra không hơn người vô trách nhiệm là mấy….

Bài học 1: Đừng bao giờ vì chút thời gian cá nhân của mình mà làm ảnh hưởng đến tiến độ chung của tập thể. Việc lấy lý do là vướng bận về kiến thức là không thể chấp nhận bởi vì chưa gặp nhau sao biết mèo nào cắn mỉu nào. Phải học cách lắng nghe, học hỏi và chia sẻ kiến thức cùng nhau! Cùng nhau tiến bộ và hiểu biết mới là cái đích cuối cùng. Mình giỏi cái này sẽ có người giỏi cái khác hơn mình để bổ sung và hoàn thiện. Thành công là nỗ lực của mỗi cá nhân được nhân lên bởi sức mạnh tập thể!

Bài học 2: Đừng lấy lý do là đã cố gắng và nỗ lực hết sức để bao biện cho việc hoàn thành công việc không đến nơi đến chốn của mình! Đành rằng mình đã bỏ nhiều thời gian và công sức nhưng điều đó không có nghĩa là mình được phép làm không đúng. Đã nhận trách nhiệm thì phải hết lòng với nó chứ không phải qua quýt cho xong chuyện rồi phủi tay đi làm việc khác. Không biết phải hỏi, muốn giỏi phải học. Nhúng mình xuống một chút để học người khác giỏi hơn là điều đáng làm. Cái Tôi sẽ giết chết ham muốn học hỏi ở thời điểm nào. Quan trọng là phải biết mình đã sai đến đâu và hiểu được chính bản thân mình đã làm những gì và mình cái mình đã bỏ ra có xứng với năng lực và lòng tin mà người khác dành cho mình không?

Có những việc không phải bao giờ cũng như ý hay thuận tiện cho mình! Cái cốt yếu là mình phải nhận ra mình còn yếu chỗ nào, đã sai chỗ nào để khắc phục. Những bao biện cho bản thân sẽ khiến bản thân thêm tự mãn, cho mình là giỏi nhất, tốt nhất và chẳng bao giờ chịu lắng nghe!

Học hỏi là một chặng đường giang nan. Đã chọn thì phải cố, không được nản chí hay bỏ cuộc! Cố lên…..!

04.7.2008