Những điều đã qua….

Có những lúc chợt nhớ và chợt quên. Quá khứ và hiện tại đôi khi đan xen một cách khó hiểu. Chủ đích hay vô tình mình đã sống với những ngày vui vẻ hoặc buồn bã. Không ai sai khiến, “những người bạn đã từng là những người lạ”, gặp gỡ và thân thiết, tất cả chỉ như một cái duyên không đoán trước. Có những giấc mơ không thành hiện thực, có những hạnh phúc đến một cách bất ngờ….

Có những con người đến với mình vào lúc khó khăn nhất, họ cho mình cái nắm tay, ánh mắt nhìn cảm thông, những lời sẻ chia tận đáy lòng, đôi vai để mình dựa vào. Những cử chỉ nho nhỏ đáng yêu diễn ra một cách ngẫu nhiên ngộ nghĩnh. Những cảm xúc nhẹ nhàng lan toả, đôi khi là tình bạn, đôi khi lại là cái gì đó khó đặt tên. Mọi thứ cứ lẫn lộn để mình băn khoăn rồi mặc kệ. Có những cái đôi khi không nên rõ ràng quá, cụ thể quá, cứ mơ mơ hồ hồ thế nhiều khi lại hay hơn nhiều. Cảm giác được yêu thương và quan tâm bao giờ cũng dễ chịu biết bao.

Có những điều mình muốn tin nhưng mọi thứ như chống lại niềm tin đó, có những điều dù không muốn nhưng nếu cứ không chịu nhìn vào thực tại trước mắt để thấy đúng vấn đề mình lại trở thành con người mù quáng. Nhiều khi thấy bản thân sao quá phức tạp, đôi khi nhìn lại bỗng thấy suy nghĩ còn đơn giản biết bao. Người lớn hay trẻ con cũng không có ranh giới rõ ràng như yêu và ghét vậy. Cứ tưởng rằng sẽ giận lắm vậy mà có giận được đâu, nói được vài ba câu là mít ướt rồi, chẳng “chửi rủa” được gì nhưng sao lòng thấy nhẹ lâng lâng, thanh thản lạ.

Có những thứ chỉ cần bình tĩnh một chút là mình đã có thể nhận ra, thế mà cái tính “phức tạp hoá” làm mọi thứ trở nên rối rắm. Những điều giản dị có những cách đi vào suy nghĩ thật lạ, im lặng và ngấm dần sau những “trải nghiệm” rất chi là xương máu và tưởng rằng to tát. Bất ngờ khi hiểu ra rằng, mình đang có những thứ thật quan trọng khi đánh mất một điều gì đó, dù chẳng liên quan chút nào. Ngộ ghê!

Qua hết rồi. Những điều mới mẻ lại bắt đầu tới. Có những cái thật trùng lặp, có những cái lại lạ lẫm phải mò mẫm tìm hiểu. Giờ mình đã hiểu vì sao ngày mai luôn tới sau một giấc ngủ dài…

 14.06.2007

Mưa! *_*

Mùa mưa!

Những cơn mưa đầu mùa thường gợi cho mình nhiều cảm xúc. Mùa mưa năm nay ở Sài Gòn lại càng đáng nhớ hơn với mình. Có quá nhiều sự kiện diễn ra trong một thời gian ngắn. Vui có, buồn có. Nhiều khi thấy hơi khùng khùng, điên điên. Cái lạ là không dễ bị stress như hồi trước nữa. Có lẽ là chai rồi!

Nhiều người bạn của mình có kỷ niệm với mưa. Nghe người ta tâm sự thấy ngồ ngộ mà cũng rất lãng mạn cứ như phim Hàn ấy. Mỗi người một cảm xúc. Chuyện dầm mưa cứ tưởng là trò của con nít, ấy vậy mà người lớn cũng chơi trò đó. Người lớn cũng phóng xe ào ào trong mưa, không thèm mặc áo mưa, cứ để vậy cho mưa bay lên tóc, lên mặt mà nhớ đến cái ngày nào đó, đi cùng với ai đó, không chú ý đến những điều xung quanh. Bạn muốn quên nhưng bạn không quên được, bạn đang cố gắng, bạn rối bời, mình biết điều đó!

Mưa! Cái tên bài hát nghe cũng ấn tượng không thua kém gì lời của nó. Con gái mình cũng ghiền nó với giọng hát của Phương Linh mất rồi! Kỳ lạ. Con người ta cứ chạy theo những thứ xa vời để rồi lại ngạc nhiên khi khám phá ra những điều gần gũi đến lạ: “Mưa, hình như được nhắc đến nhiều khi nói về tình yêu!”, mưa làm mình nhớ cây điệp trước cửa số với những cành khẳng khiu rét mướt trong mùa đông, mưa làm con người ta gần nhau hơn…

Mưa đem đến cho mình những cảm xúc khi lãng mạn, lúc lại trở nên lãng xẹt. Đã từ khi nào, mình không còn hiểu chính mình nữa. Không quá “bồng bột” hay “hăng tiết vịt” ngay lập tức với những điều mắt thấy tai nghe nữa; cũng không quá lạnh lẽo như những tảng băng trôi mà sao vẫn thấy nhàn nhạt trước mùi vị cuộc sống. Có một cái gì đó đang thay đổi, hay chính xác hơn cuộc sống đang tác động đến mình. Không thay đổi nhưng hình như chai lỳ hơn và che giấu cảm xúc nhiều hơn. Điều này có lẽ tốt hơn cho một đứa quá sức nhạy cảm hay mít ướt như mình.

Mưa! Không báo trước, chợt đến rồi chợt đi, như cảm xúc con người vậy đó. Người lớn và trẻ con khác chi nhau khi cùng đi dưới mưa, có chăng chỉ khác cái tên gọi là “tắm mưa” hay “dầm mưa” mà thôi. Giữa cuộc sống tất bật đôi khi lại mong muốn được thả mình giữa thiên nhiên, vô tư, vô lo như ngày nào!

Một mùa mưa nữa lại bắt đầu!

02.06.2007

Nhìn lại phía sau

Cứ đi đi, đi miết. Hụt hơi, ngồi nghỉ chút chút, tiện thể nhìn lại phía sau mình….

Chẳng thấy bụi bay mịt mù như tưởng tượng, chỉ có cái nắng gắt hắt lại cái bóng của mình in hằn trên mặt đất. Từng dòng người vẫn đi vội vã. Có tiếng thì thầm đâu đó: “Đi nhanh đi bé, bé không muốn mọi người bỏ lại sau lưng đấy chứ!”. Không một ai, có lẽ cái sự ham chạy nhảy đã thấm vào máu thịt rồi, một chút ngồi yên cũng thấy khó chịu. Nhưng đột nhiên dở chứng cứng đầu, làm biếng ngồi lâu lâu chút nữa.

Hình như mình đã đọc ở đâu đó một câu thế này: “Đằng sau ta luôn có cái bóng của chính mình, phía trước ta luôn được ánh mặt trời chiếu sáng nhưng cái bóng luôn ở sau lưng ta, nó nhắc nhở ta rằng bản thân con người ta luôn có hai mặt sáng tối cần chấp nhận, thỉnh thoảng hãy nhìn lại phía sau để không bao giờ quên ta còn cái bóng!”. Vậy đó. Đọc rồi quên, giờ ngồi nghỉ mệt mới chợt nhớ đến nó. Ngộ chưa, không biết là do mình quá vội vã hay đãng trí mà lãng quên những điều bình dị đến thế.

Có những sự việc, những con người do quá chủ quan mà mình đã có những suy nghĩ chưa thật chín. Đôi lúc nhìn lại thấy mình hơi khùng một chút, hơi hâm một chút nhưng hạnh phúc thay vẫn có những người bạn tốt luôn ủng hộ và nâng đỡ những khi vấp ngã. Đau vẫn có đau nhưng thấy đỡ con nít hơn một chút, có lẽ những chướng ngại vật dạy mình nhiều hơn những gì mình học được trên những con đường bằng phẳng và quá bình yên.

 14.03.2007

Tờ giấy trắng

Hồi bé, cứ mỗi lần nhận phần thưởng là một chồng vở mới là vui lắm. Có tập mới để học, sung sướng không gì bằng. Đã vậy, những năm được nhận vở nhiều loại là phải chọn lựa coi quyển nào thật trắng, thật đẹp để viết bài. Tờ giấy trắng hồi đó thật có ý nghĩa với cái tâm hồn và suy nghĩ thơ trẻ thật nhiều.

Rồi một ngày, tờ giấy trắng ngây thơ ngày nào bắt gặp nhiều tờ giấy hoa thật đẹp, những loại giấy thơm, giấy viết thư xinh xắn. Cứ mỗi lần gặp một cái gì đó mới mẻ và đẹp đẽ là nó lại muốn được biến thành tờ giấy than sao chép tinh hoa của tất cả những loại giấy khác. Để rồi, một ngày nó cảm thấy mình đen thui, ôm đồm và tham lam. Cái bồng bột tuổi trẻ đã cho nó nhận ra một kinh nghiệm quý giá: “Mình là duy nhất, không đụng hàng với bất kỳ tờ giấy nào trên thế giới!”.

Một ngày nọ, tờ giấy cảm thấy trái tim mình rung động trước một tờ giấy cùng giới, Vậy là nó khoác lên mình một cái áo thật đẹp, thật lãng mạn mà người ta vẫn gọi là thư tình để chuyển tải tình cảm của mình. Thật ngây thơ và trong sáng, mối tình đầu của nó là một cái gì thiêng liêng và chân thành, để lại trong nó những kỷ niệm thật đẹp. Dù tất cả đã là quá khứ nhưng nó vẫn có một điều gì đó tự hào vì một lần biết thích, biết thổ lộ và đã dám dấn thân để hiểu cái cảm giác yêu thương và được yêu thương là như thế nào. Nó trân trọng những điều đó!

Tờ giấy trắng ẩn mình trong những quyển lưu bút nhỏ xinh của những cô cậu lớp 12. Những tình cảm chất chứa, những suy nghĩ rất thực, những thứ mà người ta muốn nhắn nhủ và gửi gắm lại nhau được nó thể hiện hết mình. Hạnh phúc biết bao khi nhờ nó, nhiều sự hiểu lầm đáng tiếc trong suốt mấy năm học phổ thông đã được giải đáp, nó đã gắn kết những con người có lúc tưởng chừng như “không đội trời chung”. Những giọt nước mắt xin lỗi và thấu hiểu nhau trở nên quý giá hơn lúc nào hết!

Tờ giấy vui biết bao khi người ta dùng nó và viết lên những dòng chia sẻ: “Bạn hãy yên tâm vì vẫn còn tôi – người bạn tốt luôn bên cạnh bạn”. Nhưng có những lúc nó đã khóc, khóc cho sự vô tình của những người nó thương yêu và quý mến, sự chà đạp lên tình cảm và niềm tin mà nó dành cho họ. Nó đã buồn thật nhiều.

Tờ giấy trắng ngày nào cứ đi, đi mãi trong cuộc hành trình của nó, Dù là bụi bặm, dù là ồn ào và đôi khi lạc lõng giữa muôn vàn của thế giới muôn sắc hương, nó vẫn cặm cụi thực hiện ước mơ của mình. Sức mạnh của những người bạn thân yêu đã cho nó nghị lực và niềm tin để vượt lên mọi khó khăn và trở ngại để đến với cái đích mà nó đã chọn. Thời gian và không gian dù có bao thay đổi, nó vẫn tự hứa với lòng mình là giữ tâm hồn và trái tim của tờ giấy trắng ngày nào!

Và một ngày đẹp trời, chắc chắn tờ giấy trắng sẽ trưởng thành, sẽ lớn lên và tìm được hạnh phúc cho mình. Những mùi vị đắng, cay, chua, ngọt của cuộc sống mà nó nếm trải chắc chắn sẽ làm cho nó biết quý trọng cuộc sống này hơn, biết trân trọng những điều quý giá mà mình đã, đang và sắp có!

Sống hết mình như giấy trắng nha!

13.03.2007