Lựa chọn và đánh đổi

Chiều nay đọc được hồ sơ của 1 cô bé Sinh viên có câu thế này: “Em sợ phải đánh đổi!”. Tự nhiên giật mình nhớ cái câu cảnh báo của sư phụ: “Em có biết sẽ phải đánh đổi những gì khi chọn con đường đó không? Em có dám chấp nhận không?”. Nhìn lại mình của hiện tại, đã và đang đánh đổi không nhiều thứ cho cái “ngông” của “chí gái”?

Quay trở lại 2,3 năm trước đây, với những ước mơ nhỏ nhoi thật đẹp. Mình sẽ làm điều này, mình sẽ làm cái kia. Những ước mơ giản dị và nằm trong tầm tay. Và nếu đi theo những ước mơ nhỏ đó có lẽ bây giờ mình đã ổn định hơn rất nhiều: một chức vụ tốt ở 1 công ty nào đấy với mức lương ngon lành, hoặc đang chu du đâu đó ngoài Việt Nam, hoặc đang có một gia đình nhỏ, hoặc đang có tất cả những thứ ấy… Tình hình bây giờ: không có 1 chức vụ nào ở 1 công ty nào và đương nhiên là không có đồng lương nào; vẫn trú ngụ tại 1 căn phòng nhỏ trong con hẻm SG; vẫn độc thân vui tính mơ về “ngôi nhà và những đứa trẻ” ^^. Khác xa hoàn toàn với hình ảnh được hình dung những năm trước đây. Đây là một kiểu lựa chọn hay là sự đánh đổi?

Cuộc sống là những cái duyên đầy bất ngờ không lường trước. Những cái duyên đó vô tình dẫn mình theo những ngã rẽ khác với con đường đã định hình ban đầu. Quái một điều là mình toàn chui đầu vào những ngã rẽ không “rải hoa hồng” để trải nghiệm để rồi bị ngã lên ngã xuống, bầm dập cả mình mẩy, thương tổn cả tâm hồn lẫn thể chất… :). Nếu ai nói là mình dại, mình khùng thì không phải họ không có lý đâu ^^. Ấy vậy mà hình như mình không chịu “tỉnh ngộ”, hết vết xe này lại tiếp tục theo 1 vết xe khác để đi tiếp theo đúng cái bản tính lì lợm. Và thế là có cái sản phẩm như con bé Huyền ngày nay – thương tích đầy mình, “điên” hơn và chai lì hơn ^^. Đây là một kiểu lựa chọn hay là sự đánh đổi?

Gia đình thì bó tay toàn tập với cái tính tự quyết của mình. Bạn bè đồng trang lứa đang yên ổn chức vụ này kia, lương lậu này nọ thì nhìn mình đầy thương cảm. Thầy cô, các đàn anh đàn chị thì đặt dấu hỏi to đùng với đứa học trò, đàn em cũ. Thời gian thì chạy đua hối thúc liên tục sau lưng. Tối đi ngủ, sáng mở mắt ra thì thấy toàn list việc cần làm. Sổ thì kín các dự định muốn làm và những cuộc hẹn cần thiết cho công việc. Điện thoại thì đầy các cái hẹn chưa thực hiện được. Bạn bè thì đua nhau cưới ầm ầm liên tục nhắc nhở sắp xếp thời gian đi ăn cưới… Đây là một kiểu lựa chọn hay là sự đánh đổi?

Không hiếm khi nhận được những tin nhắn, cuộc gọi khuyên can, gây sức ép tâm lý buộc mình “quay đầu là bờ”. Áp lực thì từ ngoài đường về đến tận nhà. Từ cái nhìn lo lắng cho đến cái ánh mắt “vô phương cứu chữa” dành cho những việc mình đang làm. Rồi cái sự thất vọng ra mặt của những người dành cho mình các kỳ vọng muốn mình chấp nhận tuân theo những kịch bản phổ biến thường gặp. Trong giấc mơ đêm đêm thì đau đáu đủ nỗi niềm. Nước mắt thì cũng khô queo theo người nên có mệt mỏi, muốn khóc một tí để giải tỏa cũng chẳng nặn ra được. Đó là một kiểu lựa chọn hay là sự đánh đổi?

Anh đã từng trách mình: “Em không chân thành với anh”. Giải nghĩa ra là không toàn tâm toàn ý dành nụ cười, sự quan tâm và cái vẻ mặt tươi tắn cho anh. Từng người đến rồi đi – người gõ cửa hỏi thăm, người đứng ngoài cửa sổ ngó nghiêng, người vào uống cùng cốc trà, trò chuyện vài câu rồi cũng lần lượt tạm biệt. Nhiều khi xót xa lắm. Nhiều khi muốn vứt bỏ hết để đầu tư cho cái gọi là “hạnh phúc cả đời của người con gái”. Ấy vậy mà, vẫn tiễn từng người đi, cười tươi tắn chào và chúc phúc. Làm sao bắt người ta theo mình khi họ còn quá trời lựa chọn phù hợp hơn? Làm sao bắt họ chờ đợi khi sự cảm thông chưa đủ lớn? Làm sao bắt họ nhìn thấy mình lúc gần lúc xa, không nắm bắt được khi mình đang đam mê với những lựa chọn? Làm sao bắt họ phải giữ mình lại khi họ cũng là một cơn gió? Những cái “làm sao” đó là một kiểu lựa chọn hay là sự đánh đổi?

Có người kêu con bé Huyền nó mạnh mẽ lắm. Có người kêu nó nhìn vậy mà yếu đuối vô cùng. Còn con bé tự nhìn mình là một đứa với những cảm xúc rất con gái và những đam mê rất con người. Có người nói muốn hiểu nó. Có người nói hãy chia sẻ và mở lòng mình nhiều hơn. Còn con bé nó vẫn thế, bộc lộ mình theo cách riêng, không phải để thức thách hay chinh phục ai mà đơn giản đó là cách nó đang sống, đang nghĩ. Có người bảo hãy tìm một bờ vai để tựa vào những lúc mệt mỏi. Có người lại bảo hãy tạo cơ hội để ai đó được dựa vào. Còn con bé nó vẫn thả trái tim rong chơi ở vườn hoa để tìm người chủ đích thực – không tiêu chuẩn gì mà đơn giản là “dính một cách tự nhiên”. Con bé đang như thế là kết quả của một kiểu lựa chọn hay là sự đánh đổi?

Ngồi gõ cái note này cũng là đang nhìn lại chặng đường đã qua của chính mình. Đâu đó vẫn có những nỗi buồn và những giọt nước mắt rơi vào trong. Mình không xem những điều đang hiện diện là lựa chọn hay đánh đổi mà nghĩ rằng đó là điều tồn tại hiển nhiên dù mình đi bất cứ con đường nào. Có chăng những mất mát và nỗi đau thì luôn tồn tại dưới cách thể hiện này hay cách thể hiện khác mà thôi. Và mình, cũng có cách riêng để gọi tên cho nó. Mình gọi đó là những trải nghiệm.

Mỗi chặng đường đi qua lại lượm lặt được một ít gì đó bỏ vào hành trang để tiếp tục hành trình dài. Có những chặng đường sẽ có ai đó cùng đồng hành. Có những chặng đường sẽ có một nhóm “đồng bọn” cùng đồng hành. Và cũng có những chặng đường phải tự đi một mình. Nhưng đó là cuộc sống và mình phải hiểu đúng ý nghĩa, giá trị của nó.

Lại đang ngập đầu trong cái mớ công việc bị trì hoãn (hư quá đi!!!). Vẫn chạy như con vịt. Tiếp tục chiến đấu bằng niềm tin và ước mơ. Nhằm thẳng mục tiêu mà đi tiếp thôi…

😉

05.7.2011

Kể cậu nghe,

Kể cậu nghe,

– Khi tớ nhìn những đám mây, tớ luôn tưởng tượng cho ra đó là hình thù của con gì, vật gì, cảnh gì. Những lúc đó, tớ muốn là họa sĩ, là nhà thơ, nhà văn, là nhạc sĩ,… để những bay bổng trong tớ có thể hiện hữu cụ thể bằng 1 bức tranh đẹp, 1 bài thơ hay, 1 bài văn dài mãi hay 1 bài hát để vu vơ ngân nga những khi rảnh rỗi.

– Khi tớ đi trong mưa, tớ thấy mưa cũng là một người bạn đáng yêu, mềm mại và sâu lắng (dù đôi lúc cũng nhõng nhẽo quá trời). Mưa không nói nhiều, thỉnh thoảng thì lớt phớt vài hạt, có khi lại ào ào như giông bão. Nhưng mưa là thế…

– Khi tớ đi ngoài trời nắng gắt và nhìn rừng cây cao su âm u, tớ dõi mắt về phía xa thứ ánh sáng dịu nhẹ còn lại ở cuối tầm nhìn tận cùng những hàng cây. Nhiều khi tớ tự hỏi, giả sử một lúc điên điên nào đấy, tớ đi bộ hết những hàng cây đó thì thứ ánh sáng dịu nhẹ tớ đã thấy liệu có khác không? 🙂

– Khi tớ được bay trên cao, tớ thích nhìn xuống để thấy núi, thấy sông, thấy biển, thấy những ngôi nhà nhỏ xíu, thấy những cánh đồng được phân ô thật đẹp và những con đường dài như dòng kẻ ẩn chìm trong những rặng cây, mây. Khi mọi thứ trở nên nhỏ đi thì cũng tự nhiên cảm thấy mình trở nên vĩ đại, cậu nhỉ!

– Khi tớ chậm rãi ăn một món ăn hay uống một tách trà, tớ cảm thấy vô cùng sung sướng với mùi, vị mà cái thức ấy đem đến làm thỏa mãn mọi giác quan của tớ. Không biết mọi người có sốt ruột nhiều khi phải ngồi nhìn chờ tớ ăn không? ^^

– Khi tớ ở một mình, ở một nơi nào đó, tớ đã nghĩ rằng nếu cậu là tớ – một mình, ở nơi đó – liệu cậu có đang nghĩ như tớ đang nghĩ không. (mặc dù câu trả lời có ra sao thì thật sự chẳng quan trọng là mấy với cả tớ và cậu, hình như thế! 🙂  )

– Khi tớ không liên lạc với cậu thì tớ vẫn không quên dò tìm dấu vết chứng minh cậu vẫn ổn (dù có thể chỉ ở một khía cạnh nào đó).

Tớ là một đứa mơ mộng, nhỉ. Nhưng ai biểu, tớ là thế – nên cậu được nghe khối chuyện.

Mà nè, cậu có biết cậu là ai không? ^^

27.07.2011

Thêm một chút yêu thương làm dịu mát những ngày đầy nắng gió…

Hôm nay, mình đã hiểu được thứ cảm giác mà mẹ vẫn thường dành cho mình… Ấm lắm! <3<3<3

Con bé, hôm nay nó về nhà. Ở với nó cả năm, có lẽ chỉ toàn gây chiến chứ hiếm khi kiếm được những giờ phút nói chuyện “ngọt ngào” trọn vẹn. Ấy thế mà lần này nó tiễn nó về nhà, tự nhiên lại thấy quyến luyến vô cùng… (Mỗi lần mình vào SG, chắc mẹ cũng thế hoặc nhiều hơn nữa)

Sáng dậy, nghĩ đến việc trưa nay nấu món gì cho con bé ăn để tẩm bổ cấp tốc cho nó sau 1 tháng MHX lăn lộn với thực tế. Mẹ mà nhìn thấy nó gầy thế kia thế nào cũng xót lắm cho xem! Trưa qua 2 đứa đã làm 1 bữa no nê cành hẹ, tối thì đi ăn SN ông anh quý hóa. Theo lời tíu tít của con bé thì nó vẫn còn thèm thịt lắm, xem bộ hôm qua ăn thịt vẫn chưa phê, quyết định trưa nay cho nó ăn thịt tiếp – nhưng sẽ chế biến cái món nó vẫn thích ^^. Có lẽ, mẹ cũng thường bận tâm đến mình nhiều theo những cách giản dị thế này.

Con bé đi làm đơn xin phúc khảo bài thi ở trường, chờ mãi chưa thấy về. Cơm thì đã chín, thức ăn cũng đã ướp xong, chỉ cần nó về bắt lên bếp 1 tẹo là ăn nóng luôn. Tranh thủ làm mấy thứ trên máy tính, rồi te te xuống nấu với niềm tin mơ hồ là nó sắp về. Ấy vậy mà đúng, đồ ăn vừa chín là nó về luôn. Té ra cô nàng gặp các chiến sĩ đi chung MHX ở trường nên tranh thủ ở lại tám tít mà quên giờ. Có lẽ, mẹ cũng thường trông mình về như lúc này đây.

Con bé ăn khen ngon và nói lần sau mình làm nữa cho nó ăn. Mình ờ ờ rồi nghĩ chợt mắc cười, giả sử một ngày đẹp trời mình lấy chồng rồi mỗi lần làm món này lại kêu nó sang ăn?  Hihi, nhưng mà thôi, nhìn cái mặt nó ăn ngấu nghiến, lấy thêm thức ăn cho nó mà thấy vui lạ. Có lẽ, khi mẹ nhìn mình ăn ngon lành các món mẹ nấu, mẹ cũng cảm thấy hạnh phúc như thế.

Con bé đang yêu, cứ líu lo kể chuyện cậu người yêu của nó. Nàng sắp về nhà nên chàng với nàng cứ nhắn tin, gọi điện qua lại suốt. Trên máy con bé lưu duy nhất 1 chữ, giản đơn nhưng thật ấm áp. Con bé bận việc gì để máy trên bàn, có cuộc gọi hay tin nhắn đến thấy cái tên ấy hiện trên màn hình, bất giác mình cũng thấy ấm lòng. Có lẽ, mẹ cũng mong mình sớm có ai đó để được nhìn cái mặt rạng ngời và cái kiểu tất bật như mình đang thấy ở con bé, như vậy chắc mẹ sẽ yên tâm hơn rất nhiều khi con gái ở xa nhà :).

Sắp đến giờ con bé đi, lại suy nghĩ đến việc cho nó ăn cái gì để lót dạ vì sợ tối nó lại đói. Định nấu bữa cơm nữa mà nó không chịu, kêu đã đem bánh ngọt đi ăn đủ rồi. Ừ thì thôi, chiều lòng nó. Bất chợt nhớ lại những lúc mình sắp đi, mẹ bằng mọi cách phải nhét vào bụng mình thứ gì đó do tự tay mẹ nấu, phải nóng sốt và bắt mình ăn cho hết một phần vĩ đại dù cái giờ mình xuất phát là giờ nào. Thì ra, mẹ lo cho mình cũng với cái suy nghĩ như mình đang nghĩ đây.

Chở con bé đi, miệng mình luyên thuyên hỏi nó đủ điều xem có quên cái gì nữa không. Những lúc này sao thấy mình giống mẹ kinh khủng. Thế rồi con bé nhẹ quàng tay ôm lấy mình từ đằng sau. Hơi bất ngờ nhưng tự nhiên thấy hạnh phúc lạ. Ờ thì mình không phải là đứa giỏi bày tỏ tình cảm như con bé nhõng nhẽo này, ở nhà toàn chọc mẹ giận lên mới thôi. Té ra đôi khi không cần những điều lớn lao, người ta vẫn có thể cột chặt yêu thương bằng những cử chỉ nhỏ xinh như thế. Chợt muốn ôm mẹ một cái thật chặt – vào ngay lúc đó!

Về nhà, nhìn đồ vật của con bé, lại thấy nhớ nó. Ừ thì có khi nó bướng bỉnh lắm, có khi có còn làm mình tổn thương rồi buồn bã, nhưng mà với nó vẫn là luôn là một thứ tình thương yêu vô điều kiện. Và chắc chắn, tình yêu mà mẹ dành cho mình, cũng thế!

Chợt nhớ một câu mẹ từng nói với mình: “Khi nào con giống mẹ bây giờ, con sẽ hiểu”. Có lẽ giờ đây, mình cũng đã cảm và hiểu hơn về lòng mẹ rất nhiều!

Nhớ con bé & thương mẹ! <3<3<3

Thêm một chút yêu thương làm dịu mát những ngày đầy nắng gió…

15.08.2011

Ngẫm…

Có những điều thường gợi cho ta cảm giác về một điều gì đó thân thuộc mà đôi khi chính ta không chắc nó thuộc miền ký ức, thuộc một vô thức nào đó mà ta vẫn thường gặp loáng thoáng trong giấc mơ, hoặc cũng có thể thuộc về một kiếp nào đó trước khi ta sinh ra ở kiếp này chăng? 🙂

Có những con người đến từ những nơi khác nhau, ta gặp trong những hoàn cảnh khác nhau và ở những thời điểm khác nhau, bỗng dưng ta lại ngạc nhiên tìm thấy những điểm tương đồng giữa họ mà ta không thể lý giải nỗi. Phải chăng giữa họ có mối liên quan hoặc một sợi dây liên kết nào đó với ta mà vô hình ta không biết?

Cuộc sống – nhiều khi ngẫm lại cứ như trò chơi trốn tìm. Khi đóng vai kẻ trốn thì chạy thục mạng tìm cách để tồn tại, khi đóng vai người tìm thì luôn dáo dát nhìn quanh dò theo người ẩn nấp với mục đích tìm thấy sự giải thoát khỏi cái vai trò, vị trí đang đảm nhiệm. Người núp thì không mệt nhưng hồi hộp không biết sống chết thế nào. Kẻ tìm thì có mục tiêu nhưng nhọc sức. Âu, đó cũng là cuộc sống. ^^

Đoàn người cứ đi, còn ta hãy vẫn cứ làm việc của mình… Khen chê ở đời, nghe nhiều thành rối, nghĩ nhiều thành mệt mỏi. Thành ra tốt hơn hết là vẫn cứ giữ niềm tin vào điều mà bản thân lựa chọn, quyết định. Có thể ta chưa đúng đâu, nhưng vẫn cứ là chọn lựa của ta & ta sẽ lớn lên từ sai lầm. Nhưng cũng có thể, ta đang đúng đấy, nhưng chưa phải cách hợp lý thôi… ^^

Hãy cứ khát khao, hãy cứ dại khờ… 🙂

02.9.2011