Blog ơi, sao mày buồn thế?

Từ lúc nảo lúc nao không biết, thế giới blog đã trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Blog trở thành người bạn tinh thần của những chủ nhân kiến tạo ra nó. Lặng lẽ hay sôi nổi, giản đơn hay màu mè.. blog đã thể hiện được một phần cá tính của các blogger. Blog bây giờ không chỉ tồn tại với một ý nghĩa duy nhất là nhật ký online nữa mà hơn hết blog đã trở thành một người bạn thân thiết, là cầu nối kéo các trái tim bạn bè, kết nối những miền đất, những văn hoá và truyền thống khác nhau lại gần nhau hơn. Blog đã trở nên thật sự quan trọng và thu hút đặcbiệt. Nhưng hình như, nhiều blog gần đây đang bị nhiễm một loại virus tên BUỒN thì phải, không hiểu nguyên nhân do đâu. Nguy hiểm hơn, căn bệnh này đang bị lây nhiễm nhanh chóng! (Theo lời nhận xét của ^_^).

Lướt nhanh một vòng qua các blog, đọc lướt các entry vẫn thi thoảng thấy đâu đó một nỗi buồn không tên với nhiều cấp độ: từ buồn man mác, buồn sầu thảm, buồn điên đảo, buồn phát khóc rồi đến thất vọng, mất niềm tin, chán nản… (blog của mình cũng đang bị nhiễm nặng căn bệnh này!) Không biết là tại cuộc sống đáng buồn chán vậy hay tại tụi mình hơi tận dụng blog để trút nỗi niềm không? Hì hì, đôi khi (như Hoang Dã nói) hình như mình hơi cá nhân hoá những tâm trạng và suy nghĩ đến nỗi cứ hễ có chuyện gì dù to dù nhỏ đều đưa lên blog cả. Cái đó không sai mà ngược lại là quyền của các blogger. Và mình có một suy nghĩ rất chủ quan là, khi mình buồn hình như mình viết blog cảm xúc hơn cả, blog cũng dường như trôi chảy và hay hơn những lúc khác. Hình như những lúc đó những suy nghĩ và tình cảm của con người ta dễ biến thành câu chữ hơn hay không nữa. Thú thật đọc mấy blog có chút buồn mình thấy dễ đồng cảm hơn rất nhiều, thấy gần mình hơn và thực hơn rất nhiều (có lẽ cái buồn làm người ta dễ cảm thông với nhau hơn hay sao ấy!). Đó là cảm xúc đứng ở vị trí một người bị nhiễm vius “buồn” nặng trong một khoảng thời gian gần đây! Hì hì…

Lại có những lúc mình lại có một suy nghĩ khác. Đó là khi đọc được blog của những người bạn quan tâm đến những vấn đề của xã hội, blog của những con người luôn lạc quan bận rộn với niềm vui sống rồi bỗng nhiên đâu đó lạc vào thế giới một chút “buồn” khi click chuột vào entry mới của đứa bạn tự nhiên cái hưng phấn và niềm tin mà những blog trước “truyền” cho mình đi đâu hết. Mình thấy buồn cho bạn, rồi nghĩ đến mình, tự nhiên thấy hơi hơi rồi suy nghĩ bậy bạ cho đến khi tìm cho mình (một cách không ý thức) một nỗi buồn kiểu như “tôi buồn chẳng hiểu vì sao tôi buồn” (câu này trích lại lời một ông chồng đang than khi chat với mình tại thời điểm này!). Thế là buồn dây chuyền luôn. Nghĩ thấy nản nhỉ!

Xài blog lâu rồi tự nhiên thấy yêu nó vô cùng. Nhiều khi rảnh rỗi đọc lại mấy cái blog cũ thấy mình cũng nhiều khi tâm trạng ghê gớm, đọc mấy bài có dấu hiệu của virus “buồn” thì tự nhiên thấy thương mình rồi thương luôn những người bạn đọc các entry đó luôn (nhân đây cũng hỏi bà con nào từng đọc blog của mình mà làm cho bà con mất hứng hay hết vui thì cho mình gửi mấy chữ: ” thông cảm nhiều” nha!). Đôi khi thương thương còn lẩm nhẩm yêu yêu : “Blog ơi, sao mày buồn thế!”. Ôi chao, nỗi buồn là vô tận!!!

Chung niềm vui và chia sẻ nỗi buồn với nhau đã là phạm trù tình cảm của các blogger- khi họ đã là bạn thật sự. Chỉ có một ước muốn nhỏ nhoi thôi, bà con mình ngày càng vui nhiều hơn, cười nhiều hơn để thế giới blog của bạn, của mình và của chúng ta thật sự là một ngọn lửa của niềm tin và hạnh phúc. Chắc là khó (vì đây là cả một sự nghiệp!) nhưng phải cố gắng “vì tương lai con em chúng ta” thôi. Hi hi!

Chúc mình và bà con thành công!

P/S: Nói gần nói xa phải nói mình trước, từ nay mình sẽ cố gắng cười nhiều hơn, cố gắng tìm cách đơn giản và giảm nhẹ những bận tâm và suy nghĩ để sống vui hơn! ^_^

05.02.2007

Người đi tìm hạnh phúc

Từ hồi còn nhỏ xíu, cô bé con đã luôn đặt ra trong đầu mình một câu hỏi: “Hạnh phúc là gì?”. Từng ngày, từng ngày qua, cô bé cứ lớn dần lên và ý thức thôi thúc cô phải mau chóng tìm ra câu trả lời cho chính mình. Cô muốn mình có một cách hiểu đúng về hạnh phúc để có thể hướng mình về phía đó.

Cô đã hỏi nhiều người, nhiều hòan cảnh và nhiều độ tuổi, các câu trả lời mà cô thu được cũng không giống nhau. Có người thì hạnh phúc chỉ giản đơn là một cuộc sống no đủ hơn; có người thì hạnh phúc là sự toàn vẹn về mặt tinh thần; có người hạnh phúc lại là sự trưởng thành, ngoan ngoãn và học giỏi của con cái…; và với một số người bạn đồng lứa tuổi thì họ cho rằng hạnh phúc là tìm được một nơi làm việc tốt, lương cao, đúng ngành nghề sau khi ra trường; là có một tương lai sáng lạn và giàu có; là tìm được một nửa lý tưởng của đời mình; là có thể đi sâu và thực hiện những đam mê và hoài bão đã ấp ủ từ lâu; là có thể làm một cái gì đó lớn lao giúp cho nhân loại… Mỗi người một suy nghĩ. Một cách nói giản đơn nhưng vô cùng đúng đắn trong mọi hoàn cảnh.

Cô bé đọc sách, xem phim, nghe nhạc… để thử tìm cảm xúc về hạnh phúc trong một khía cạnh mới. Những câu chuyện đau thương, bất hạnh rồi những hạnh phúc bất ngờ cô đều đã đọc, đã xem và đã nghe. Vẫn chưa có một câu trả lời đầy đủ cho con người tham lam đi tìm hạnh phúc đó.

Những lúc rảnh rỗi, cô thích ra đứng ban công hay nhìn ra cửa sổ để theo dõi diễn biến của cuộc sống chỉ đơn giản ở con hẻm trước nhà trọ hay con đường nhỏ xinh nằm cạnh bờ sông trước nhà cô. Cô cũng thích đi lang thang trên những con phố không sang trọng nhưng bình yên, ở đó không ngột thở vì khói xe, không ồn ào tiếng còi xe những khi tan tầm kẹt cứng trong cái gió nhè nhẹ của buổi chiều hay cái không khí mát mẻ nhẹ nhàng của mùa thu. Cô vừa yêu sự lãng mạn nhưng không xa rời thực tế; vừa yêu cái sự yếu đuối rất con gái nhưng cũng mạnh mẽ và cứng rắn trong những khi cần thiết. Ở cô, một cái gì đó tham lam khó đặt tên luôn hiện hữu: vừa thích cái này, vừa khoái cái kia. Có lẽ bởi vậy cô luôn khó xử khi bắt phải chọn lựa, đôi khi lại mang cảm giác hối tiếc gì đó khi ra một quyết định gì. Chính tính cách đó đã làm cô mất nhiều thời gian để tìm kiếm sự hoàn hảo trong “hạnh phúc” của mình đến thế. Biết là không tốt nhưng tính người mà, biết làm sao!

Một lần cô bắt gặp một câu chuyện nhỏ nhắn nhưng vô cùng ý nghĩa. Câu chuyện thu hút cô bởi nó đề cập đến cái vấn đề băn khoăn muôn thuở của cô: Hạnh phúc! Câu chuyện đó cũng kể về hành trình đi tìm nơi cất giữ hạnh phúc của loài người từ lúc sinh ra cho đến lúc chết. Cô không nhớ rõ chi tiết nhưng chỉ nhớ ở đoạn kết, trước khi trút hơi thở cuối cùng của mình trước mặt quỷ, con người đã tìm được câu trả lời cho một đời tìm kiếm, con quỷ đã nói rằng: “Hạnh phúc được giấu tận sâu trong trái tim của loài người các ngươi đó, đó thật sự là một nơi cất giữ an tòan bởi ta chắc chắn với bản tính tham lam, ích kỷ của các ngươi, các ngươi sẽ không bao giờ tìm thấy nó. Hạnh phúc có trong mỗi người, gần gũi mà xa xôi, chỉ cần cảm nhận bằ ng trái tim thì ngươi đã không mất nhiều thời gian để đi tìm đến thế!…”. Cô bé giật mình thản thốt. Trong tâm trí cô mường tượng ra hình ảnh mình là cái xác không hồn đang nằm dưới chân quỷ. Nhìn lại mình, bỏ hết mọi lo toan và bận rộn, cô đã nhìn thấy được niềm hạnh phúc của chính mình: Đó là những khi cô thấy mình bình yên lúc ở cạnh gia đình trong những lần về thăm nhà hiếm hoi, là cảm giác thanh thản khi ở bên bạn bè, là nụ cười nhẹ nhõm sau cái căng thẳng của những kỳ thi hay hoàn thành một công việc yêu thích, là những khi ấm lòng khi bắt gặp một tấm lòng, một tâm hồn biết san sẻ với người, với đời; là những lúc cô được khóc để trôi hết những buồn bực và uất ức… Hạnh phúc của cô là những gì cô đã có ở quá khứ, đang có ở hiện tại và sẽ có ở tương lai; hạnh phúc đó là những gì mãn nguyện, bình yên và an toàn trong tâm hồn mà cô tìm thấy!

Cô bé giờ đã bước qua lứa tuổi 20, một độ tuổi đủ để cô mang nhiệt huyết và niềm tin vào đời. Sẽ vấp ngã, đó là điều chắc chắn nhưng cô biết luôn có ánh sáng cuối đường hầm và hạnh phúc đang chờ cô ở đó!

Cố lên nha cô bé!

02.02.2007

Lời của Gió

Mình nhớ là mình đã post một bài có tựa đề là “Suy nghĩ về Cây, Lá và Gió”. Hi hi… Mình đã nói nếu được lựa chọn mình sẽ là Gió. Gió đang suy nghĩ và có nhiều điều muốn nói.

Gió nói rằng mình không phải luôn là cơn gió mạnh trong những cơn bão. Gió có những lúc thật yếu đuối. Gió muốn một cánh tay nào đó đưa ra giữ gió lại và nói rằng : “Gió ơi, hãy nghỉ ngơi đi!”. Gió bay mãi, bay mãi để kiếm tìm.Gió đi tìm đáp án cho suy nghĩ của mình. Lâu lắm rồi. Gió nghĩ mình có thật sự là “vô duyên” không? Gió tự hỏi mình. Gió hỏi bạn bè, hỏi mọi người nhưng vẫn chưa có một định hướng rõ ràng.

Gió đã bay, bay thật nhiều, thật xa và thật cao. Gió chu du khắp nơi. Gió đến những miền đất lạ, kiếm tìm những chân trời mới để tìm hạnh phúc thật sự cho chính mình. Gió đã từng là Cây. Gió đã từng sai lầm. Gió đã cố quên đi ký ức cũ để sống cho hiện tại và tương lai. Nhưng khó quá. Sao Gió chẳng thấy gì cả, chẳng thấy một nhánh cây hay một bức tường nào ngăn Gió lại cả. Gió buồn quá.

Gió yêu tự do. Đã có lúc Gió nghĩ: “Tự do muôn năm”. Vậy mà sau những mệt mỏi và bận rộn Gió nhận ra một điều thật đau đớn: Gió đang tự lừa dối chính cảm xúc và suy nghĩ của mình.Gió luôn khuyên mọi người sống thật với chính mình nhưng bây giờ chính Gió đang phải chạy trốn chính quyết định của mình. Gió muốn khóc, muốn gào lên cho bay hết những thứ luẩn quẩn không lối thoát cho cho chính mình. Gió thấy mình đang bị thổi đến giữa một sa mạc hoang vu không một bóng người. Gió đang bị thiêu cháy. Gió cần một sự giải thoát cho chính mình. Gió bế tắc.

Gió vẫn là một cô bé thôi. Gió cũng có tình cảm và sự ích kỷ chứ. Gió cũng có nhu cầu tìm kiếm hạnh phúc cho chính mình. Đã bao lần Gió do dự, Gió suy nghĩ quá nhiều về những điều được và mất. Gió đã đánh mất nhiều thứ. Gió sợ. Gió liều và rồi chẳng biết phải làm sao nữa. Gió không muốn luôn làm người vĩ đại hy sinh hạnh phúc của chính mình vì hạnh phúc của người khác. Gió đã muốn đạp đổ cái nguyên tắc sống cứng nhắc của mình để mà bước tiếp

Gió đang có mâu thuẫn.Trái tim Gió nói hãy tiếp tục đi. Lý trí của Gió lại nói rằng Gió ơi hay dừng lại. Chính lúc này Gió đang ở giữa hai con đường. Gió chỉ ước giá như có một cái đích rõ ràng thì Gió đâu phải khổ thế này.

Gió đang suy nghĩ: Liệu có thật là “Đầu tư không bao giờ lỗ” hay không ????

Cố lên Gió ơi.

29.12.2006

Em tin mình đã cho nhau một kỷ niệm

Câu chuyện nhỏ này kể về hai nhân vật: Em và Anh…

Có những điều thật giản dị với tất cả mọi người nhưng với một ai đó, đó lại là một điều rất vĩ đại và khó quên. Đặc biệt hơn khi nó đã trở thành một kỷ niệm đẹp trong tim. Trong tim Em…

Đó là khi:

Anh thấy Em vụng về với đống đất sét trước mặt mà chẳng thể nặn ra một hình thù gì ra hồn cả. Mai đã phải nộp bài thủ công này rồi. Hu hu, Em cắn chặt môi bất lực. Không nói không rằng, Anh xắn tay vào làm. Nhanh chóng, một thằng cu con bằng đất sét đang nhìn Em cười. Bất cẩn, Em lỡ làm rơi mất cánh tay của thằng cu. Em nhìn anh đầy áy náy và tội lỗi. Anh cười hiền từ và khéo léo gắn lại cho Em. Bất chợt, Anh lấy tay bẹo vào đôi má phúng phính của Em nháy mắt tinh nghịch. Em cảm thấy mặt mình nóng lên.

Em đọc bài văn trước lớp. Mấy thằng bạn ngồi ở sau chọc ghẹo chê dở, Anh nổi sùng lên quát lại tụi nó: “Tụi bây có giỏi thì làm hay hơn đi!!!”. Em lên bảng trả bài, cô cho 9 điểm, Anh lên tiếng: “Sao không cho 10 đi cô, bạn trả bài tốt mà!”. Anh chơi ném phấn với mấy bạn nam, Anh bảo Em cúi đầu xuống để Anh ném cái thằng đang ngồi cạnh Em kẻo trúng đầu Em….

Em rất ghét Anh vì Anh “chảnh” và ngạo mạn lắm. Mong muốn duy nhất của Em là phải học thật giỏi để xếp vị thứ cao hơn Anh cho Anh biết mặt. Thế mà Em chợt xao xuyến khi thấy cái áo mưa hôm trước bỏ quên đã được Anh mang về và xếp gọn gàng trong hộc bàn của Em trước giờ học (dù Em biết Anh là người bê bối nhất thế giới!). Anh đã làm Em lúng túng thật sự khi Anh bất ngờ nắm tay Em và lôi xuống biển dìm nước. Em không có áo thay và thế là Anh hy sinh cái áo ngoài của mình cho Em (ai bảo Anh là thủ phạm làm chi!?!). Lúc đó trông Em ngố lắm, cái áo dài tới gần tới đầu gối như cái váy đầm vậy đó.

Sinh nhật Em, Anh là người mà em phải tốn công mời nhất. Gọi điện 3 lần Anh đều không có nhà. Mẹ Anh thấy tội nghiệp lấy số Em để lúc nào Anh về biểu Anh gọi lại. Trưa, Em đang chuẩn bị ăn cơm thì nghe điện thoại reo. Là Anh, cái giọng điệu vội vàng không lẫn vào đâu được. Em mời và Anh hứa chiều sẽ tới… Anh là người đến đúng giờ nhất, Anh ngại không vào nhà mà đạp xe thêm vài vòng nữa chờ có thêm người Anh mới vào. Buổi sinh nhật hôm đó thật vui. Anh cũng là một trong những người về sau cùng. Những tấm ảnh chụp hôm đó đã tiết lộ cho Em biết được một điều giản dị: Anh đã lén lén nhìn Em nhiều lần.

Anh lúng túng thật sự khi nhận được quà sinh nhật từ Em. Sự vui mừng không thể dấu trên khuôn mặt Anh làm Em thấy sung sướng thật sự. Hôm đó Anh đã tìm mọi cách để nói chuyện riêng với Em nhưng với bản tính nhút nhát của mình Anh đã không đủ can đảm để tách đám bạn lên đi với Em. Anh muốn nói hơn một lời cảm ơn nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu.

Anh ít nói khi đi với mọi người. Bạn bè đều bảo Em và Anh rất hợp đôi. Khi bên Em (chỉ riêng Em mà thôi), Anh nói thật nhiều, hài hước và lôi cuốn. Những câu chuyện vui đã kéo Anh và Em gần nhau hơn. Nhưng Em quá bận rồn với công việc, với hoạt động và phong trào; Anh thì thiên về những cảm xúc cá nhân và không đủ kiên nhẫn để chờ Em. Anh và Em bắt đầu xa nhau. Nhưng thật sự Anh đã để lại trong Em những cảm xúc nhẹ nhàng không gọi tên- một cảm xúc thật đẹp và êm đềm.

Anh đến như cơn gió. Anh lớn hơn Em cả về tuổi tác, nhận thức và sự chín chắn. Em đã coi anh như một người bạn lớn đáng kính trọng và học tập. Nhưng anh đã suýt làm mất đi tình bạn tốt giữa chúng ta khi Anh làm Em cảm động trước những cử chỉ rất ư là bình thường của mình. Anh dậy sớm hơn mọi ngày, bỏ 30 phút đi xe máy tới chở Em xuống đi tập huấn. Anh kiếm cái áo khoác đã xài trong Mùa Hè Xanh cho Em mượn vì sợ tối Em sẽ lạnh…

Em buồn thật buồn. Em cô đơn và muốn khóc. Khuya lắm rồi, mọi người xung quanh đều đã ngủ, chỉ còn Em một mình. Như một linh cảm, Anh nhắn tin tới hỏi thăm Em. Em nói muốn khóc, Anh bảo đừng khóc, lúc nào Anh sẽ cho Em mượn đôi vai để Em dựa vào mà khóc. Sau đó, Em vẫn khóc, Anh nhắn tiếp: “khóc xong rồi đi ngủ liền đi nha, đừng suy nghĩ nhiều nữa!”. Anh cũng là người phát hiện ra một điều kỳ lạ: “Khi buồn, Em cười nhiều hơn lúc bình thường”! Anh đã hiểu và chia sẻ với Em nhiều điều.

Anh hẹn Em đi uống nước vào một lúc không ai ngờ. Anh hỏi Em ăn gì chưa rồi dẫn Em đi ăn món khoái khẩu của Anh. Hi hi, đó là một cuộc hẹn khá hay ho. Ăn vỉa hè và bị công an đi hốt. Anh và Em hai người xách luôn dĩa đồ ăn chạy tọt ra xe ngồi nhăm nhi. Sau đó mình còn đi ăn sinh tố quán ông bà câm điếc nữa. Em nhớ hôm đó Anh khen: “Trăng hôm nay đẹp lắm!”

Em ngủ lúc nào chẳng hay. Anh nói rằng, lúc ngủ trông Em dễ thương lắm. Anh nói rằng có lúc mặt Anh và Em chỉ cách nhau có 10cm, Anh đã muốn… Anh kể rồi bảo Em đừng giận. Anh còn trách Em sao ngủ ngon mà chẳng biết gì. Em chỉ cười mà thôi.

Anh đã ở lại vì muốn tiễn Em ngày Em đi. Đó không phải là một quyết định dễ dàng với Anh. Em đã vui thật nhiều. Sự lúng túng của Anh lúc đưa tấm card Giáng Sinh cho Em làm em thấy buồn cười, thú thật lúc đó Em đã rất muốn tặng cho Anh một điều gì đó nho nhỏ thú vị, cảm xúc khi ấy là không tên.

Anh và Em – dù mối quan hệ giữa chúng ta có thể đơn giản chỉ là những người bạn, là bạn thân hay là anh em hay là một cái gì đó không tên… nhưng những kỷ niệm đó là có thật. Không ai có quyền từ bỏ những giấc mơ. Một ai đó đã nới: “Hạnh phúc là có thật, nó bắt đầu từ phía những ước mơ”!

Thanks for all!

Chúc Anh luôn vui và Hạnh Phúc!

Em

25.12.2006